Hôm nay,  

Ước Gì

24/09/200800:00:00(Xem: 148950)
Lê Viết Quang là tác giả đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Bài mới của ông lần này là một chuyện tình cảm nhẹ nhàng vào buổi đầu tị nạn.

***

Nghề của hắn là cắt thịt bò bỏ lên cái dây xích bằng nhôm chạy kót két vào bên trong cho người ta đóng hộp. Nhiệt độ xung quanh lúc nào cũng lạnh, nên tay chân phải hoạt động liên miên. Cũng may là hồi mới sang Mỹ quen được ông mục sư người Việt. Chả biết sao mà ổng biết được gia đình hắn mới sang định cư. Ông đi với vài người đến thăm và mời gia đình hắn đi nhà thờ rồi "trước lạ sau quen." Hễ có dịp nói chuyện với ai là mẹ hắn luôn lời kể ơn ông mục sư không ngớt: "Quý hóa nắm ông bà ạ, mình mới sang có biết tiếng anh tiếng em cái khỉ gì đâu. Trăm việc nà do ông ấy no cả! Cháu Sinh nhà lày được vào hãng bò nàm nà nhờ ông ấy đấy... "

Cắt thịt bò chừng hai tuần là hắn đã thấy thấm, hai cái tay như có ai đập vào thịt vào xương. Trong hãng có hai ông cai Việt Nam, nhưng xem ra chẳng giúp hắn được chi, lại hay chắp tay sau đít đi tới đi lui sau lưng hắn và mấy thằng Mễ, sẵn sàng quát tháo ầm lên khi có ai lỡ làm sai. Có lần ngồi ăn trưa, một ông già người Việt tóc bạc xem vẻ mặt khắc khổ, nhưng lại có nụ cười hiền từ đến bên hỏi chuyện và nói với hắn: "Cháu còn trẻ nên đi học để sau này tìm được việc khá hơn. Già như bác thì phải chịu." Hắn nghe không để ý mấy, nhưng đêm về cái đau của hai cánh tay làm cho hắn nhớ câu nói của ông già người Việt lúc ăn trưa.

Nên hơn nửa năm nay, ngày đi làm và một tuần hai tối hắn đi học, nhưng tối nào hắn cũng đến thư viện để làm bài, và ngồi ở cái bàn ít ai lai vãng đến. Mà lạ, cái bàn đặt ở một góc vắng vẻ thế nhưng lại chẳng ai ngồi, lần nào hắn đến cái bàn ấy cũng trống trơn.

Tay nàng cầm mấy quyển sách, đang bận rộn tiếp chuyện với mấy người khách cạnh cái bàn dài đối diện với chỗ nàng hay ngồi, chắc là nàng đang làm biên nhận cho mấy học sinh đang mượn sách. Chân hắn bước thẳng đến cái bàn quen thuộc ở góc thư viện nhưng mắt hắn vẫn chăm chú vào gương mặt trắng có chiếc mũi cao, đôi môi mỏng để lộ một hàm răng trắng tinh trong nụ cười quyển rũ của nàng. Suýt nữa thì hắn tông phải một người đang đi ngược chiều với hắn. Hắn giật mình, cười, đưa tay ra dấu nói lời xin lỗi.

Vứt cái cặp da xuống nền thảm bên cạnh chân ghế, hắn ngồi xuống, tay rà con chuột, cái mũi tên di động vô định trên màn ảnh một lúc trước khi hắn bấm vào cái ai-con có cái chữ e to. Hắn cúi xuống mở cặp, lấy tờ giấy xem phần hom-quớc bắt đầu ở cháp-tờ thứ mấy. Hắn ngửa mặt nhìn lên trần của thư viện, ánh đèn trắng chói vào mắt làm hắn phải cúi mặt trông xuống cái hốc tối của góc bàn. Ngẩng mặt lên, tầm mắt hắn vượt qua cái mo-ni-tờ và lần nữa dừng lại trên gương mặt trắng của nàng. Nàng đứng tựa người vào cạnh bàn, mái tóc vàng rũ xuống chỉ để lộ một bên má trái, sống mũi thẳng nối đôi môi hồng và làn mi đen chớp chớp nửa như muốn khoe, nửa như cố giấu đôi mắt nâu, dài long lanh dưới cánh mày nhọn. Nàng chợt ngẩng lên như biết có ai đang nhìn mình, mắt nàng hướng về cái bàn có mái tóc đen ẩn hiện, thập thò trước cái mo-ni-tờ. Có tiếng giày người con gái lộp cộp bước đến bên, hắn lúng túng, vờ như đang chăm chú đọc cái gì, ngực hắn nặng nề trong hơi thở vội.

- You need help"

Nàng vén mớ tóc vàng rũ xuống vầng trán rộng sang một bên, nhìn hắn hỏi nhỏ trong nụ cười lịch sự. Hắn nhìn nàng rồi nhìn xuống đôi giày hắn, và nhìn trở lên cái màn ảnh, miệng ấp úng trong câu trả lời bằng tiếng Anh đứt quãng làm nàng nhâu đôi mày, nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi chậm rãi:

- Are you okay" How may I help you"

Đôi mày nhỏ, dài và cong trên đôi mắt long lanh của nàng chau lại như mũi kim chọc vào trái tim hắn làm hắn thêm lúng túng. Tay hắn quơ quơ chỉ lên màn ảnh máy cờm-piu-tơ rồi chỉ xuống quyển sách dày cộm đặt trên bàn.

- Ke... ken-du-hép-mi-pho-đát... ờ...  quít-đít"

Hắn hỏi nàng mà hắn chả rõ là đã nói bằng tiếng Việt hay tiếng Anh.

Nàng chăm chú, cúi người nhìn tờ giấy trên bàn, một thoáng yên lặng, một mùi thơm khỏa lên mặt hắn, tim hắn như ngừng đập, hơi thở hắn dừng lại trong cái khoảng không gian vừa xa vừa gần giữa hắn với nàng. Nàng nhìn lên cái màn ảnh, tay đặt lên con chuột và nói nhỏ: "Excuse me." Vẫn ngồi trên ghế, hắn thụt lùi ra sau, nhích người sang bên cạnh. Mắt hắn cũng nhìn lên màn ảnh, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn xuống bàn tay trắng đẹp của nàng đang bấm con chuột rà đi rà lại. Mùi thơm của tóc nàng, của chiếc áo trên người nàng như níu kéo, trói buộc hắn vào ngục tù không gian xung quanh cái bàn hắn đang ngồi.

Nàng quay mặt nhìn hắn, cười, đưa ngón tay vén mấy sợi tóc ra sau vành tai rồi nói nhỏ:

- Ok, there you go. Just follow the instructions.

Nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng của nàng như than hồng làm nóng rực hai bên thái dương của hắn. Có tiếng điện thoại reo chỗ bàn làm việc của nàng, nàng nhìn hắn vừa nói vừa ra dấu:

- I have to answer the phone. If you have problems, just let me know. Ok"

Hắn ngoan ngoãn vừa cười, vừa gật đầu như đứa bé lớp mẫu giáo. Nàng vội vã bước đi trong đôi sen-đồ để lộ mấy ngón chân thon có móng màu hồng nhạt, đôi chân nàng dài, thon thả trong chiếc ríp chấm đến đầu gối. Dáng nàng xa dần nhưng mái tóc vàng vẫn còn trong tầm mắt hắn và mùi thơm của nàng vẫn còn vương lại xung quanh chỗ hắn ngồi...

Hắn để ý biết nàng mới làm ở thư viện này được vài hôm. Trước nàng là một bà già người Mỹ đen hay bắt hắn đánh vần cái họ "Nguyễn" mỗi khi hắn mượn sách về nhà để "nghiên cứu" thêm. Cái bà già ấy chắc là đã vể hưu rồi. Hắn nghĩ thầm. Hắn nhìn đồng hồ đã mười giờ hai mươi, mười phút nữa là thư viện đóng cửa.

Hắn bước vội đến cái quầy để chéc-ao quyển sách. Nàng như đang đứng chờ vì hắn là người khách sau cùng. Vẫn nụ cười tươi với hàm răng trắng, nàng hỏi hắn:

- So, you got everything done" Ok, what you got there"

Hắn nhìn nàng gật đầu cười và đặt quyển sách lên bàn. Nàng cầm quyển sách liếc vội rồi nhìn hắn gật đầu như thể hắn là người cần phải đọc nó:

- Uh, "The Effective Way To Learn English." This is a good book. What is your Student ID"

Hắn nhìn xuống đất rồi nhìn lên cái đồng hồ treo trên tường, nghiêng đầu, nheo mắt:

- Ai-đông-rì-mem-bờ.

- That's ok. What's your last name"

- N, g, u, y, e, n.

Hắn chậm rãi đánh vần.

- Oh, I know! "Ngu... yen"" So, you are Vietnamese"

- Dà! Hao-đu-du-nô"

- I used to work in Westminster, California and I had seen lots of Vietnamese people with this popular last name.

Nàng lại nhìn hắn và cười với nụ cười duyên dáng, hàm răng trắng của nàng lại làm hắn ngây người. Hắn nhìn môi nàng cười rồi nhìn tay nàng cầm quyển sách. Nàng rà cái bút điện có tia lê-zờ màu đỏ trên quyển sách rồi đưa cho hắn. Hắn đỡ lấy, cười và nói cảm ơn nàng. Nàng cười, vẫy tay chào hắn.

Trên đường lái xe về nhà hình ảnh cô gái Mỹ trắng, tóc vàng có gương mặt xinh với nụ cười lịch sự cứ theo đuổi trong tâm trí hắn. Gió đêm rít qua khe cửa xe lành lạnh. Hắn suy nghĩ miên man, hình bóng nàng như hiện lên trước mặt. Quái! Hắn tắc lưỡi cười thầm tự nguyền rủa hắn: "Chuyện tầm phào! Chuyện huyễn! Rõ là chuyện thằng cuội mơ tưởng Hằng Nga!" Nhưng nghiệt ngã thay nụ cười của người con gái có chiếc mũi cao và làn da trắng cứ len lỏi trong trí hắn hoài. Hắn như trông rõ đôi chân thon dài, mái tóc vàng bập bềnh trên bờ vai thật quyến rũ lúc nàng bước đi trước mặt hắn. Thế là hắn ước. Ước mơ giống như thằng cuội ngồi dưới gốc cây đa thả hồn theo gió! Ước gì hắn là anh chàng cao một mét tám, cũng có chiếc mũi cao da trắng và nói đồng một ngôn ngữ với nàng mà không phải quơ tay. Để hắn có thể nói cho nàng biết mắt nàng trông đẹp thế nào và tóc nàng đẹp đến bao nhiêu. Còn nữa, sẽ diễn tả, ca tụng nàng trong ý thơ về nụ cười duyên dáng và làn da trắng của nàng. Ước gì cái ngôn ngữ hắn phải cong lưỡi, méo mồm đến văng nước miếng mà vẫn lơ lớ kia, sẽ là một giọng nói tự nhiên của hắn, để hắn thốt lên cho nàng biết vẻ đẹp thu hút của cái cổ cao, tròn, và trắng như ngọc của nàng, nét kiều diễm, gợi tình của ngực nàng, và sự lôi cuốn của đôi chân dài làm bất cứ ai là đàn ông phải xoay đầu lại mỗi lúc nàng đi ngang! Hắn sẽ làm quen, sẽ hẹn nàng đi xem phim, sẽ mời nàng đi ăn đin-nơ và có dịp hắn sẽ nói cho nàng biết, diễn ý câu ca dao mà hắn hay nghe mấy bà trong xóm hát ru con trong buổi trưa hè hồi còn ở Việt Nam: "Ước gì anh lấy được nàng, xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân... " Ấy là thời xưa nơi quê hắn ở, mơ lấy được nàng thì xây hồ bán nguyệt, mà hồ bán nguyệt nghe sang nhưng dưới đáy vẫn có bùn. Còn bây giờ mơ lấy được nàng thì hồ bán nguyệt hắn xây sẽ là gạch men trắng, nước ấm trong veo ôm quyện lấy chân nàng... 

. . .

Hè trở sang đông nàng vẫn ngồi ở cái bàn làm việc, hoặc lay hoay xếp sách trên mấy cái giá cao mỗi khi hắn đến thư viện làm bài. Nàng vẫn cười chào hắn và hắn cảm thấy vui mỗi khi gặp nàng, và lòng hắn nôn nao khi trông thấy môi nàng nở nụ cười xinh đầy quyến rũ...

Mười giờ rưỡi, hắn vẫn là người khách cuối. Nàng đóng cửa thư viện. Hắn đi trước, nàng đi sau ra cổng trường. Ông Mỹ cao lênh khênh trong bộ đồ uniform màu đen bước đi với chùm chìa khóa leng keng mang bên hông, đang kiểm tra mấy cái phòng học. Tuyết rơi lất phất xuyên qua ánh đèn vàng chiếu xuống ngoài cổng trường. Hắn mở cánh cửa kính, vịn, nép người sang bên nhường cho nàng ra trước. Nàng nghiêng đầu cười, nhìn hắn nói, "Thanks." Lần đầu tiên nàng ra về bước ra cổng trường cùng với hắn. Bên lề, chiếc xe Chevrolet màu đen đang nổ máy chờ. Một luồng gió thổi tạt qua. Nàng reo to bên tai hắn:

- This is John, my boyfriend!

Anh chàng Mỹ cao lớn mở cửa xe bước ra đưa tay bắt tay hắn. Hắn chìa tay, trông lên, cười gượng. Hắn đứng thừ người như pho tượng. Anh chàng Mỹ chạy vòng sau đuôi xe sang bên kia mở cửa xe cho nàng. Nàng ngồi vào xe vẫy tay nói vọng ra trong làn gió lạnh:

- Good night Sinh. Drive safely!

Hắn vẫy tay chào, bước đến chỗ đậu xe. Tuyết rơi dày đặc xung quanh hắn, gió rít mạnh hơn. Tự nhiên hắn cảm thấy lạnh. Cái lạnh len vào da vào thịt, cay nghiệt, khắc khe hơn mấy trăm lần cái lạnh hằng ngày trong hãng khi hắn cầm con dao cắt thịt bò.

Lê Viết Quang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người Mỹ không chắc rằng hệ thống chính trị hiện nay có khả năng giải quyết các khó khăn lâu dài mà Hoa Kỳ đang đối diện, theo một thăm dò từ Wall Street Journal và NBC News cho thấy.
Tại trường Trung Học Fairbury ở đông nam Nebraska, nhân viên trường đã báo động về mức độ gia tăng số học sinh hút thuốc lá điện tử lén trong trường: trong phòng tủ khóa, nhà vệ sinh…
Hôn nhân là khó. Mà cố gắng giữ cho hôn nhân không tan vỡ khi mà nền tảng đã bị lung lay còn khó hơn.
Thượng Nghị Sỹ Cộng Hòa John Cornyn của Texas đã cảnh báo những người ủng hộ Cộng Hòa phải làm nhiều hơn nữa, chứ nếu không tiểu bang này sẽ chuyển từ “tiểu bang đỏ (Cộng Hòa) không chắc chắn” sang tím, nếu không nói là xanh (Dân Chủ).
Theo Trung Tâm Phòng Chống Dịch Bệnh (CDC), tỉ lệ tự sát tại Hoa Kỳ đã chạm đến mức chưa từng có kể từ thời Đệ Nhị Thế Chiến.
Thành phố Florida (thuộc tiểu bang Florida) đã đồng ý trả $600,000 tiền chuộc cho những tin tặc đã đột nhập vào hệ thống vi tính. Đây là vụ mới nhất trong hàng ngàn vụ tấn công trên toàn thế giới nhằm moi tiền từ các công ty và chính quyền.
Amazon đang dự định tung ra một dịch vụ tuần tra khu cư dân bằng drone (máy bay không người lái). Nhưng dự án này đang gây ra lo ngại rằng đại công ty kỹ thuật này sẽ dùng những thiết bị bảo vệ cư dân vào mục đích do thám và lấy dữ kiện cá nhân.
Ngày càng được ưa chuộng, trái cây, sữa của Australia đã tăng đột biến về kim ngạch nhập khẩu trong 4 tháng đầu năm 2019, theo báo điện tử Alo Úc.
Nước sinh hoạt thiếu, sông nhiễm mặn, ruộng đồng khô cháy, cây trồng tàn héo … Miền Trung đang trải qua những ngày nắng nóng khốc liệt, theo báo Phụ Nữ online.
HẢI PHÒNG, VN -- Ông Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi người dân hãy “đồng cam cộng khổ cùng chính phủ trả nợ công,” mà chiết tính ra đầu người dân thì mỗi người phải gánh từ 32 đến 34 triệu đồng, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 21 tháng 6.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.