Hôm nay,  

Cuộc Cách Mạng Bông Lài

21/01/201100:00:00(Xem: 7722)
Cuộc Cách Mạng Bông Lài

Vi Anh
Mohamad Bouazzi, một người dân của nước Tunisia, 26 tuổi tốt nghiệp đại học kiếm không được việc làm, phải đi bán hàng rong, bị cảnh sát xua đuổi, tịch thu phương tiện nuôi sống gia đình và sỉ nhục đến phẫn uất tẩm xăng tự thiêu ngày 17 tháng 12 năm 2010.
Ngọn lửa này đã tạo thành cơn bão lửa đấu tranh của người dân, làm thành cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài của Ben Ali thống trị nước Tunisia từ năm 1987.
Báo chí Pháp gọi là “cách mạng hoa lài” là một cuộc cách mạng đầu tiên đánh đổ chế độ độc tài trong thế giới Hồi Giáo. Tunisia là một nước nhỏ nổi tiếng du lịch (diện tích 163 ngàn cây số vuông, dân số gần 12 triệu) bên bờ nam biển Địa Trung Hải.
Cuộc đấu tranh của người dân Tunisia là một bước ngoặc của lịch sử quốc gia dân tộc này đã vượt qua nổi sợ hãi đối với nền độc tài nghiệt ngã của TT Ben Ali. Người dân đấu tranh đã buộc kẻ độc tài phải cách chức Bộ trưởng Nội vụ như một con dê tế thần. TT Ben Ali phải lên truyền hình trần tình và hứa hẹn hết điều này đến điều kia. Nhưng người dân vẫn tiếp tục biểu tình càng nhiều và đòi hỏi càng mạnh TT Ben Ali phải từ chức vô điều kiện. Còn gia đình y, ba người con gái se sua và một chàng rể giàu sụ đã đi Canada tỵ nạn. Và bà vợ thứ nhì của y thì ngồi trên đống hột xoàn cất dấu ở Dubai, lo lắng nhìn về thủ đô Tunis và các tỉnh lỵ dân chúng biều tình như triểu dâng thác đổ. Và sau cùng nhà độc tài Ben Ali cũng phải tẩu thoát sang Arab Saudi. Tunisia đang thành lập chánh phủ đoàn kết quốc gia và truy tầm thu hồi khoảng 5 tỷ Đô la mà Ben Ali và gia đình đã ăn cướp của dân và đang cất dấu ở ngoại quốc.
Cuộc đấu tranh của người dân Tunisia đã trở thành phong trào nhân dân phát triển từ điểm sang diện và từ phẩm sang lượng. Một qui trình không thể đảo ngược. Thủ đô xuống tỉnh, thành thị đến nông thôn. Lớp trẻ có học đến nông dân, thị dân. Từ kinh tế thất nghiệp, không việc làm đến chống bất công, tham nhũng, độc tài gia đình trị. Gia đình Tổng thống Ben Ali từ vợ con đến anh em nắm trọn những vị trí kinh tế ngon ăn, chánh trị nhiều quyền của đất nước.
Cuộc đấu tranh của người dân Tunisia thực hiện qua hàng loạt các cuộc biểu tình xa luân chiến, trường kỳ đối kháng. Có máu, nước mắt, mồ hôi người chết và bị thương, có đập phá. Nhưng biểu ngữ, bích chương và khẩu hiệu mà hàng trăm ngàn người dân đa số là người trẻ có học giương lên, hô to, lại rất bình dân nhưng sâu sắc. «Ben Ali, chúng tôi hết sợ ông rồi» hoặc là «Bánh mì, việc làm và nhân phẩm con người đi đâu mất».
Nội lực nhân dân phát triển như triều dâng thác đổ đã tái kích động làm các tổ chức đối lập lâu nay phải lặn sâu vì sự đàn áp của độc tài Ban Allen phục hoạt lại mạnh. Đối lập không ngại bị bắt bớ thủ tiêu nữa, lần đầu tiên đứng lên kêu gọi giải tán chính phủ, thành lập nội các đoàn kết dân tộc.
Ngay Tham Mưu Trưởng Lục quân, tướng Rachid Ammar cũng chống lại lịnh của TT Ban Ali bảo cho binh sĩ bắn vào đoàn người biểu tình, bằng cách từ chức và khuyên Ben Ali đã hết thời nên ra đi. Vì không ít những quân nhân trong hàng tướng lãnh ý thức rất rõ nhiệm vụ quân đội là vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh, bảo quốc an dân vì thể chế cộng hoà chớ không vì lãnh tụ đảng phái. Vì từng chỉ huy quân binh, các cấp chỉ huy quân đội biết trong những người biểu tình đó có cha mẹ, vợ con, bè bạn của quân nhân. Quân nhân khó mà thi hành lịnh bắn vào đoàn người biểu tình. Còn ép uổng quá, quân nhân sẽ quay súng lại bắn những người chống lại nhân dân. Nên các tướng lãnh thuần túy quân sự thường tìm cách trì hoãn hay bất động, “chờ xem” để sau cùng đứng về phía nhân dân siết cổ chế độc tài, cứu quân đội, như trong các cuộc cách mạng cận đại nhân dân lật đổ độc tài CS mà các nhà chiến lược gọi là cách mạng ôn hoà, màu sắc nhung, cam, v.v.

Quân đội Tunisia trong cuộc cách mạnh lật đổ độc tài được dân chúng thân thương gọi là«quân đội quốc gia ». Nếu quân đội không theo kẻ độc tài phản bội dân thì cuộc cách mạng Hoa Lài ở Tunisia sẽ thành biển máu. Chỉ lực lượng an ninh của TT Ben Ali thôi mà đã bắn chết 78 người và bị thương 200 người biểu tình.
Cuộc đấu tranh của người dân Tunisia là cuộc đấu tranh độc lập, tự khởi, của người dân.
Đối ngoại không nhờ ngoại quốc kể cả Pháp rất gần gũi trên nhiều phương diện với Tunisia.
Đối nội, không nghe những gì độc tài nói mà nhìn những gì độc tài làm. TT Ben Ali dùng nhiều đòn phép hoá giải: hứa tạo ra 50 ngàn việc làm, tuyển dụng 300 ngàn thanh niên có bằng đại học bị thất nghiệp, vào các cơ quan nhà nước, rồi cam kết sẽ từ bỏ quyền lực sau khi mãn nhiệm kỳ vào năm 2014, ra lệnh không được bắn vào người biểu tình, cho tự do hoàn toàn về thông tin và truy cập Internet.
Nhưng cho đến ngày 14 tháng 01, tức gần một tháng vùng lên, các cuộc biểu tình có tăng về cường độ, nhịp độ, chớ không giảm. Hàng trăm ngàn người vẩn biểu tình ở thủ đô Tunis và ở các tỉnh; đòi hỏi mạnh hơn TT Ben Ali phải từ chức. Và biểu tình đến khi Ben Ali đào tẩu, sạch bóng độc tài mới thôi.
Cuộc đấu tranh của người dân Tunisia chánh yếu là một cuộc cách mạng chánh trị chống độc tài. Độc tài là nguyên do chánh yếu, nguyên nhân gần lẫn xa dẩn đến bế tắc của xã hội Tunisia. Nhà cầm quyền độc tài nào cũng luôn khép kín vì là một tổ chức bế tắc, không bao giờ chấp nhận ý kiến khác biệt. Từ đó biến thái thành tệ đoan khinh thường dân chúng, thậm chí còn coi dân chúng như thù địch, đụng một chút là buộc tội người dân «âm mưu lật đổ chế độ» và «âm mưu can thiệp của thế lực thù địch bên ngoài ». Cái bịnh này chế độ độc tài nào cũng có, có ở độc tài giáo lãnh Iran, độc tài quân phiệt Miền Điện, độc tài CS Trung Cộng, Việt Cộng, Hàn Cộng.
Thiếu tự do dân chủ nên mất túi khôn của quần chúng, không nội lực dân tộc, nên khả năng bị thui chột, nên nhà cầm quyền độc tài chỉ còn dựa vào công an, cảnh sát, mật vụ để trị dân. Cảnh sát trở thành kiêu binh, thay vì bạn dân thành kẻ thù của dân.
Còn báo chí trong luồng thì nhà cầm quyền bằng danh lợi, áp lực nổi chìm, kiểm duyệt tịch thu biến thành “bồi bút” chỉ biết khen nhà cầm quyền và chê những ai dám đụng đến nhà nước, buộc phải đi “lề phải” như CS Hà nội đã đang làm ở VN.
Nhưng tiến bộ khoa học đứng về phía người dân đa số, giải thoát dân chúng khỏi cảnh bị độc tài bịt miệng, bịt tai, trói buộc. Cơn bão đấu tranh chống độc tài của người dân ở Tunisia được Internet chuyễn lửa, một cách rất hữu hiệu. Lớp trẻ có học nồng cốt của cuộc đấu tranh là những người đa số có học đại học, rành computer. Theo báo La Croix của Pháp, nước Tunisia có 12 triệu dân sống nhờ du lịch nên có đến 3,6 triệu người có Internet.
Cuối cùng, phần còn lại của bài này, xin dành cho sự suy gẩm của lớp trẻ Việt Nam nói riêng, đồng bào VN nói chung, đặc biệt là quân đội tự xưng là Quân Đội Nhân dân “trung với nước, hiếu với dân” đang sống trong gọng kềm CS./. ( Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.