Hôm nay,  

Ca Sĩ ‘ôm’ Cột Điện

18/02/200600:00:00(Xem: 10117)
Bạn,

Theo báo quốc nội, gần đây, tại thành phố Sài Gòn bỗng nở rộ xu hướng 'tiếp thị" hình ảnh, album các ca sĩ trên các cột điện. Những tên gọi như "ca sĩ leo cột điện", "ca sĩ ôm cột điện"... cũng mau chóng xuất hiện để "khai sinh" cho xu hướng này. Cột điện giờ đây đã là "thế tam quốc" của ca sĩ, khoan cắt bê tông và liên minh những dịch vụ chữa bệnh thầm kín "đánh" nhau quyết liệt. Còn bộ mặt thành phố thì chịu đủ cái "trận địa" tèm hem, ô hợp và loạn xà ngầu này. Báo Thanh Niên ghi nhận thực trạng này như sau.

Xưa nay, ngẫm cột điện là "lãnh địa" riêng của "khoan cắt bê tông", "rút hầm cầu", "chữa bệnh sinh lý"... Địa bàn, vị thế đã chia, dầu chướng mắt khó coi muốn dẹp nhiều lần nhưng cũng khó. Nhưng gần đây trên các cột điện lại xuất hiện tràn lan, nhan nhản hình poster của các ca sĩ. Dưới dòng chữ "tiếp thị" chữa bệnh sinh lý thì trên là poster ca sĩ. Bên dòng chữ "tiếp thị" rút hầm cầu là poster ca sĩ. Ca sĩ ra album dán poster trên cột điện. Ca sĩ tổ chức liveshow cũng dán cột điện. Nhiều ca sĩ làm chương trình cũng dán poster trên cột điện. Cái cột điện lâu nay lạnh lẽo, ù lì, dù có mạnh cỡ... khoan cắt bê tông đi nữa nhưng bị "quảng cáo" chữa bệnh thầm kín lâu ngày thì chắc nhìn bề ngoài như thế chứ bên trong cũng... yếu, vậy mà giờ đây hóa rôm rả, đông vui cùng ca sĩ, cùng các chương trình nghệ thuật

Tất nhiên, nói vậy chứ xưa nay có luật nào quy định hẳn hòi rằng cột điện là "lãnh địa" riêng của những dịch vụ tiếp thị thiếu tế nhị hết chỗ nói kia mà không có phần cho các ca sĩ đâu" Cột điện ù lì trên phố có của riêng ai, ai nhanh chân nhanh tay hơn là được. Mấy nhà hàng, trung tâm dịch vụ, khoan cắt bê tông... vì không có tiền quảng cáo mới phát tờ rơi, mới dán cột điện. Vậy ca sĩ nếu chưa đủ nội lực, không đủ kinh phí để tự lăng-xê thì chọn "công nghệ poster dán cột điện" thôi, vừa rẻ tiền, vừa dễ gần công chúng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mà nếu là ca sĩ mà dán mấy chỗ hẻm hóc thì ai biết " Nên phải dán chỗ đông người qua lại nhất, ở những con đường lớn nhất cỡ CM Tháng Tám, Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Văn Trỗi... như vậy mới chịu.

Bạn,

Báo TN viết tiếp: Cái poster ca sĩ cứ đập vào mắt người đi đường vốn đã chướng mắt, khi xé đi vẫn để lại những mảng tróc lở lem nhem rất mất mỹ quan thành phố. Chưa kể poster lâu ngày bị nắng mưa làm cho tả tơi, vàng ố, bị các fan vui tay vẽ thêm râu, thêm nốt ruồi... thật thiếu thẩm mỹ. Chưa kể có nhiều poster của ca sĩ này cố ý dán đè lên poster ca sĩ kia, cạnh tranh quyết liệt, nghẹt thở khiến cây cột điện "yếu" lại càng thêm "yếu", giơ mặt chịu đủ rồi khóc thầm chứ biết kêu ai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bản tin VTV ghi rằng theo Sở Công thương tỉnh Lâm Đồng, một trong những khó khăn khiến cho nông sản Đà Lạt khó tiếp cận với các hệ thống siêu thị, cửa hàng mua sắm tiện lợi là do phần lớn các doanh nghiệp Lâm Đồng có quy mô nhỏ, sản lượng không đủ cung ứng và thiếu tính ổn định.
Gọi là của ít lòng nhiều quả không sai, nhưng tôi xin mạn phép khởi sự ‘trò chơi RMS’ này bằng cách được làm cử chỉ chia sẻ gởi hết số tiền $750 cho TPB Vườn Rau Lộc Hưng.
trong một căn phòng thuộc toà nhà Robert Schuman, nơi một thời đã là trụ sở của Nghị viện Âu châu, Thiền sư Thích Nhất Hạnh được Quỹ Hoà Bình Schengen và Diễn đàn Hoà bình Thế giới trao giải Hoà Bình Luxembourg 2019, trước sự hiện diện của khoảng 150 nhà hoạt động cho hoà bình đến từ khắp nơi trên thế giới.
Khác với hầu hết các định chế quốc tế được thành lập sau năm 1945, mà mục tiêu chính là giải quyết các vấn đề vãn hồi hoà bình và tái thiết hậu chiến, G20 là một diễn đàn được thành lập vào năm 1999, một cơ chế cho các cuộc họp cấp bộ trưởng.
Sông Ba lai là một trong chín con sông của sông Cửu Long .Nay tại cửa sông Ba Lai thông ra biển , người ta đã xây dựng một hệ thống cống đập nên ghe thuyền không thể ra biển được .
Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông do nhà thầu Trung Cộng thực hiện, cũng như rất nhiều dự án khác của Việt Nam, nhà thầu Trung Cộng luôn luôn có những trò gian manh, xảo trá, ma giáo giống nhau, đó là chậm tiến độ, đội vốn, công nghệ lạc hậu, vật liệu rẻ tiền nên không bảo đảm được chất lượng theo tiêu chuẩn.
Tôi nhận được từ nhà văn Nguyễn Văn Sâm một cuốn sách mà ông vừa cho xuất bản. Nói rằng đây là một tác phẩm văn nghệ hay một cuốn biên khảo, một sách dịch đều đúng mà cũng đều không đúng.
Tôi muốn sau này mình sẽ phục vụ cho một hệ thống trường của trẻ em Việt Nam mà chúng tôi gọi là “trường ba không”: không hộ khẩu- muốn học đâu thì học; không học phí- tức không phải nộp một xu nào (không như các trường tư phải nộp nhiều tiền lắm, mình phải chịu); thứ ba là không “bắt nạt”- tức không thi cử, không kiểm tra, không đánh số…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.