Hôm nay,  

Vai Trò Nước Lớn

10/02/201100:00:00(Xem: 10101)
Vai Trò Nước Lớn

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh
Vai trò của nước lớn như thế nào" Từ thời xưa vào đầu Thế kỷ 19 dân tộc Việt Nam đã biết đến nước lớn là nước Pháp. Vậy vai trò của nước này như thế nào" Họ bảo họ có lòng tốt muốn nước ta được văn minh. Tôi còn nhớ vào năm 1933, báo Phong Hóa chuyên trào phúng đã đưa ra một hí họa trong đó vẽ một chiếc phi cơ đang thả một quả bom, trên quả bom có ghi hai chữ "văn minh". và dưới bức hình có phụ đề "Reo rắc hạt giống văn minh". Chuyện cũ xin bỏ qua, nay nhắc đến chuyện mới ngày nay là vai trò của nước lớn giữa lúc một số nước ở Bắc Phi như Ai Cập và vài nước lân cận đang có các cuộc biểu tình gây rối loạn lớn, trong khi báo chí Mỹ từ hai tuần qua đã ghi dưới các tấm hình biểu tình hai chữ hấp dẫn nổi bật bằng mực đỏ: "Cách Mạng".
Chữ Cách Mạng gốc tiếng Anh "Revolution" có nghĩa là lật đổ hoặc xóa bỏ chính quyền bằng sức mạnh tức võ lực. Chữ Cách Mạng gốc Hán tự của Việt ngữ còn thêm ý nghĩa lật đổ một ông vua, "cách" là bãi bỏ, mạng hay mệnh tức là lệnh của vua. Trong những thế kỷ trước, ở Âu châu khi người ta nói Cách Mạng là lật đổ một ông vua bị coi như một kẻ độc tài, để lập một chế độ do dân làm chủ. Đến thời chủ nghĩa Cộng sản ra đời ở Nga nó cũng làm như vậy, nhưng thêm một tham vọng là mấy ông trùm CS lúc đó muốn đem thứ cách mạng này phổ biến thật rộng để nhuộm đỏ cả thế giới. Khi Cách mạng đỏ đến Việt Nam, mấy ông Cộng sản chiếm đất cai trị thì chính quyền về tay nhân dân chăng" Thực tế cho thấy chính quyền nằm gọn trong tay một ông Tổng bí thư đảng và ông ta cũng độc tài có quyền sinh sát chẳng kém gì một ông vua thời xưa.
Bây giờ hãy trở lại những biến chuyển mới đang làm cả thế giới băn khoăn theo dõi. Đó là cuộc đại loạn ở Ai Cập mà báo chí Mỹ từ hai tuần qua đưa ra hai chữ "Cách Mạng" mầu đỏ tía trên bìa hay hình ảnh các vụ biểu tình ở Ai Cập. Chúng tôi muốn chua thêm hai chữ của "Thế kỷ 21" để phân biệt hiện tại với quá khứ. Đồng thời tôi đặt cuộc cách mạng tối tân này duới tựa đề "Vai trò nước lớn". Chúng tôi không nói đến "siêu cường" bởi vì ngày nay xét về võ lực binh khí, kể cả bom hạt nhân, nhất là xét về kinh tế, tất cả những cái gọi là siêu cường của Thế kỷ 20 nay cũng chỉ nhàng nhàng như nhau mà thôi.
Vậy vai trò của nước lớn như thế nào trước sự đại loạn đã và đang lan rộng, chẳng hạn bắt đầu từ Tunisia qua Ai Cập, rồi qua Yemen và có thể qua cả các nước Hồi giáo khác" Hãy nhìn lại tình hình thế giới vào thời kỳ chiến tranh lạnh cuối thế kỷ 20, ngay sau cuộc Đệ nhị Thế chiến. Thời đó Liên Sô là một trong hai siêu cường đã chiến thắng Đức quốc xã và Ý phát xít, và đã có những chế độ Cộng sản mọc ra, nước Việt Nam cũng mắc kẹt vào cái họa này. Lẽ tất nhiên Mỹ phải can thiệp bằng võ lực để bênh vực các nước nhỏ lâm nạn.
Chúng ta đã thấy chế độ Cộng sản xuất hiện ở Trung Quốc. Thế nhưng không nói chi đến phe Cộng sản, Mỹ cũng phải tăng cường sức mạnh quân sự và đem quân can thiệp trực tiếp vào Việt Nam. Bài học của các nước nhỏ như Việt Nam cần phải hiểu rõ là Mỹ đem quân sang Việt Nam trước hết vì nhu cầu chiến lược của Mỹ, chớ không phải vì dân tộc Việt Nam. Cố nhiên khi Mỹ đánh cộng sản, những người quốc gia (tức dân tộc chủ nghĩa) ở Việt Nam đã hợp tác với Mỹ để chống lại cái họa cộng sản ở đất nước của mình.

Sau mấy đoạn mở đầu như trên, bây giờ vấn đề đặt ra cho Mỹ, cho TT Obama là Mỹ có nên đem quân đội trực tiếp đến giúp chính quyền Ai Cập lập lại trật tự hay không" Câu trả lời là tuyệt nhiên không. Các nước lớn như Mỹ ngày nay nên tránh mọi sự can thiệp võ lực hay chính trị vào việc nội bộ của Ai Câp, hãy để cho nhân dân Ai Cập tự giải quyết những vấn đề nội bộ của họ theo đúng tinh thần dân tộc tự quyết. Tuy nhiên Mỹ vẫn có thể theo dõi sự tự quyết đó sẵn sàng cùng các nước lớn khác giúp đỡ bằng mọi cách để Ai Cập, cũng như các nước khác trong khu vực Bắc Phi như Tunisia hay ở Trung Đông như Yemen cũng đang có các cuộc biểu tình mà báo chí Mỹ nêu ra hình ảnh mầu đỏ với chữ "Cách Mạng" ở ngoài bìa các tờ báo lớn.
Vào sáng thứ Ba tuần này, tin tức loan đi khắp thế giới có vẻ đã xác nhận quan điểm đó. Phó Tổng Thống của chính phủ Mubarak đã công bố một kế hoạch và thời điểm để chuyển giao quyền hành một cách ôn hòa cho những phe biểu tình chống đối, nhưng sự đòi hỏi Mubarak phải từ chức ngay vẫn mạnh. Đặc biệt sự đòi hỏi đó còn tăng thêm sức mạnh vì một biến chuyển mới bất ngờ đã xẩy ra. Lần đầu tiên một nhân vật quan trọng của phong trào biểu tình chống đối đã được phóng thích. Đó là thanh niên 30 tuổi, Wael Ghonim, Trưởng ban Tiếp thị của Công ty Google Inc. Chính quyền Mubarak phóng thích Ghonim với mục đích xoa dịu phong trào biểu tình để những người biểu tình chấp thuận kế hoạch chuyển giao từ từ quyền hành cho những phe chống đối với hy vọng thủ đô Cairo sẽ trở lại yên tĩnh như trước. Nhưng không ngờ, tình thế đã đi ngược lại.
Tại Công trường Tahrir nơi tập trung lớn nhất của phong trào chống chính phủ, với hàng chục ngàn nguời biểu tình vai kề vai sát cách, Wael Ghonin đã xuất hiện lần đầu tiên sau 12 ngày bị giam giữ, nhỏ lệ khóc trước ống kính thu hình của các phóng viên nước ngoài loan truyền ngay tức khắc cho cả thế giới nhìn thấy. Ghonim ngẹn ngào nói: "Chúng tôi không phải là những kẻ phản bội". Ghonim đã khóc cho những người bị bắn chết trong các cuộc biểu tình diễn ra trong suốt hơn hai tuần qua.
Lập tức những tràng pháo tay nổ ra như sấm. Ghonim nói với các phóng viên báo chí mước ngoài những cuộc biểu tình này là "một cuộc cách mạng trên Internet". Bà Fifi Shawqi, 33 tuổi thuộc giai cấp giầu sang đi biểu tình lần đầu tiên cùng 3 cô con gái và một người em gái của bà. Bà nói với các phóng viên: "Tôi đã nhìn thấy Wael trong cuộc phỏng vấn hôm qua và tôi đã khóc. Tôi thấy Wael cũng như con trai của tôi và tất cả những người trai trẻ biểu tình ở đây cũng như con tôi. Tôi nghĩ hình ảnh Wael đã khiến nhiều người, rất nhiều người đến đây".
Những người khác trong đám biểu tình cũng nói họ ra khỏi nhà đến đây lần đầu tiên sau khi nghe nói Wael Ghonim đã xuất hiện. Ghonim đã trở thành một cây cột trụ chính để lôi cuốn những người biểu tình, có vẻ như đã bác bỏ một vài thành phần biểu tình đã tách ra chấp nhận đề nghị kéo dài thời gian của Mubarak để hòa hợp hòa giải. Trước đề nghị và kế hoạch nhượng bộ mới của Mubarak, các nhóm người biểu tình lần này cùng có chung một lập trường dứt khoát: "Không có sự tương nhượng nào hết trừ phi Mubarak từ chức".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.