Hôm nay,  

Thơ Du Tử Lê

09/02/201100:00:00(Xem: 15746)

1
chân dung I
Đinh Cường


Em, Trang Kinh
Thân Tâm


mừng! em, thêm, năm, tháng, ngày,
thêm, thân giả tạm, tâm dầy hạt kinh("!")
mừng! thêm, lênh đênh thác, ghềnh
thác không ký ức. Ghềnh nằm ung dung(!"!)

mừng! em, thêm sông, thêm rừng;
sông không bờ, bến. Rừng không gió, về
mừng! thêm, xa lạ cái ta"
(như da, thịt mới đi qua cuộc tình.)

mừng! em, thêm, mất (như còn;)
mất không tên gọi. Còn không bóng, lời.
mừng! thêm...năm, tháng...đủ rồi!
buồn / vui trong một gương soi chia, lìa.

mừng! em thân / tâm ra đi
tốt thôi! kỷ niệm cũng là máu, xương.
mừng! như người đã lên đường,
tôi qua đời vẫn vô cùng biết ơn!
(ơn em, trang kinh-thân-tâm.)


Để Chuộc Lại
Khối Tình


hoa bát nhã - tâm kinh hương ký thác
mỗi ngón tay là một nén nhang, thơm.
em đã thắp tự kiếp nào" ai biết!"!
tôi thọ trai để chuộc lại khối tình.


Tôi Là Em:
Hiện Tại


chiều hái, gặt bóng cây
chất đầy đêm tĩnh, lặng
như tôi gửi bàn tay
trên ngực người xa, vắng

sáng bước ra vườn sau
cây từng ngày thay, đổi
tôi có em dài, lâu
tự phút đầu lá bối

tôi gieo hạt tương tư
trên luống người biến, hiện;
tôi nhìn tôi khổ, đau
(rưng rưng từng ý, niệm.)

chim thâu ngắn đường bay
-trao tặng đời biết hót
tôi thu nhỏ hồn tôi:
-gửi cho người khuất mặt

sợi tóc như rừng cây
sông chảy / cùng / trí nhớ...
em buồn / vui như mây
tôi trôi / cùng / gió nổi,

quá khứ như tương lai
em đã từng ở đấy
chúng ta đâu phải hai!
tôi là em: hiện tại!


Tâm và Nghiệp:
Song Sinh


tâm và nghiệp song sinh là một cặp
như tôi em (cặp khác,) cũng song sinh.
sống hay chết, mất với còn...một cặp...
nhưng cuối cùng: Chỉ một. Một thôi. Em.


Gửi Kín Đáo
Sang Em


những sợi tóc bạc / xanh miền nghiệp lực
tôi nghe trời, đất rụng, lá chung quanh.
gửi kín đáo sang em: đồi khuất, gió
Và, cụm hoa / rực / tiếng mõ thương, tâm
gìn giữ nhé! giúp tôi ngày trở lại
với hồi chuông phổ độ của ân tình.


Tôi Thấy Tôi:
Tro Than


tìm em trong trang kinh
thấy chính mình, tháo chạy
tình tôi như giáo, gươm
tiền thân kia, cũng vậy.

tìm em trong trang kinh
bắt gặp mình, kiếp khác.
ngọn lửa nuôi âm binh
cháy chân chiều tán, lạc.
tôi thấy tôi tro than,
tự ngày em dấu mặt.


2-content
Bản vẽ Duy Thanh 2010

Như Chưa Từng
Biết Nhớ


tâm tạo phản ly khai miền phúc lạc,
riêng nỗi buồn tôi trọ mắt em, lâu.
đời vay, trả. tôi lấy gì để trả"
khi tôi còn em mãi, tới muôn sau.

hạnh bồ tát, tôi xin người mỗi niệm
nhắc tên tôi (và, tình nữa, tôi, riêng.)
tôi sẽ trả ơn em bằng...nỗi nhớ
như chưa từng biết nhớ một ai, hơn!!!!!

tâm thuần khiết, tôi quy hồi Quán Thế
dưới chân người, tôi niệm. niệm: -ơn em.


Thinh Lặng
Bướu Ân Tình


em thinh lặng, và hàng cây cũng thế,
chở thời gian đàm tiếu ở trên cành.
lá rụng xuống: Cho mầm non chuyển dạ - -
tôi qua đời: Để có lại em, xanh!

đất thinh lặng - - Như chưa từng cất tiếng,
chỉ tại tôi: Nhấp nhổm, mưu toan.
lòng nhiễu sự: Gây bao điều thất thiệt,
đổ oan cho số, phần mọi vui, buồn.

nước thinh lặng, tựa tấm gương trong, suốt - -
(có mầu đâu! Mà phân biệt trắng / đen.)
như hạnh phúc những tưởng là vĩnh cửu!"!
đâu biết rằng khoảnh khắc trước vô biên.

gió thinh lặng - - Chỉ tâm mình quẫy, thúc
tâm là tôi, vậy ai mới là ta"
ai đau khổ" Và, ai vừa hớn hở"
ai là ai" trong khối thịt, xương kia"

lửa thinh lặng, tình yêu ta cũng vậy!.!
củi, than từ tiền kiếp vốn luân, lưu.
còn hay mất: Một vòng quay khép kín - -
xác thân này hoại, diệt, tiếp thân sau.

đêm thinh lặng - - Như ngày em xuất hiện
giữa đời tôi. Chẳng phải tình cờ!
nếu em có vứt, bỏ tôi lần nữa,
tôi vẫn không quên: Sống = đợi, chờ.

biển thinh lặng: Sau những lần mất tích.
tôi chưa từng than, thở lúc em đi.
ngay bôi, xóa cũng không là đứt đoạn.
chia, ly kia em ạ, để quay về.

người thinh lặng ở cùng tôi kiếp, kiếp;
như trái buồn từ phấn, nụ, hoa vui.
hợp / tan cũng chỉ như lời nói khác
thương tôi chi!"! Tội nghiệt biết bao đời!

thân tứ đại: cách gì tôi cũng chết.
chỉ tấm-lòng-đôi-lứa ở nhân gian.
mai không gặp"!" Hôm nay lời nói cuối:
- nghiệp đôi ta: Thinh-lặng-bướu-ân-tình.


Thấy Tâm
Ngồi An, Lạc


tôi đi trong nghiệp, duyên
tìm em nguồn phổ độ
ngang qua một con sông
soi, thấy mình, quỷ dữ.

tôi đi trong nghiệp, duyên
thủy triều / âm / quá khứ
em ngồi: Hai tay buông
thõng. Im. Vùng gió, bão.

tôi đi trong nghiệp, duyên
bóng in triền thác đổ.
tháp sâu mỗi hạt cơm
một đọt mầm thống khổ.

tôi đi trong nghiệp, duyên
thấy đời sao ngắn ngủi
tâm nghìn rễ thâm căn
trí sâu, dầy ngã mạn.

tôi đi trong nghiệp, duyên
gặp lại em kiếp trước
tình yêu như cơn giông
hoán cải tôi ác, độc.

tôi / em trong nghiệp, duyên
duyên ngân lời chăn gối.
nghiệp băng qua lằn biên:
- thấy tâm ngồi an, lạc


3-content
Du Tử Lê
chân dung II
Đinh Cường

4

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trung Quốc vừa thông báo kế hoạch đánh thuế 75 tỷ USD hàng hóa Mỹ, tập trung vào đậu nành, xe hơi và dầu mỏ. Đáp lại, ông Trump tuyên bố từ ngày 1/10 mức thuế 25% hiện đang áp dụng với 250 tỷ USD hàng Trung Quốc sẽ bị tăng lên 30%, và 300 tỷ USD còn lại sẽ bị áp thuế 15% thay từ 10% kể từ 1/9
Tại Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên, trong hai ngày 3&4 tháng 9 năm 1990, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng đã thỉnh nguyện cho Việt Nam được thu nhận làm một khu sắc tộc tự trị trực thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh
Tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, người vừa ra mắt tập thơ thứ 13, “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,” hôm 24 tháng 8 năm 2019, tại một quán cà phê trong vùng Little Saigon.
Trump không được nhiều người ưa thích vì sự cố chấp thiếu khoan dung . Chính quyền của ông đã đầy các vụ bê bối đủ kiểu. Ông không thực hiện được nhiều lời hứa to tát Nước Mỹ đang trượt vào suy thoái.
Bóng nhạn đã bay mất hút trời xa, gió mơn man gợn nhẹ mặt hồ, đâu là ảnh, đâu là hình? Và như thế một thoáng ngoài kia...
Trump không tạo được thiện cảm, gây nhiều tai tiếng và cố chấp, và chúng ta có thể rơi vào thời kỳ suy trầm. Nhưng các điều đó có thể là không quan trọng.
quyết định của JFFV nhờ luật sư nộp đơn khiếu nại với Hội đồng Nhân quyền LHQ là rất đúng. Vì nếu đơn hội đủ một số những tiêu chuẩn nhận đơn và được chấp thuận cứu xét, thì nhà cầm quyền Việt Nam sẽ phải trả lời trước Hội đồng NQ về những vi phạm NQ cáo buộc bởi JFFV
Ai đã có lần đi qua chiếc cầu treo Cuối bản Cu Pua vùng cao Quãng Trị Mới thấy thót tim Mỗi lần qua suối Hai sợi giây cáp đong đưa Trời mưa gió núi
Sự thật đau lòng, người nào nói ngọt như mật lịm thì người nghe tin, người nào nói thẳng nói thật thì làm phiền lòng người khác, chẳng hạn có người nói: mua nhà với tôi cho thứ này thứ nọ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.