Hôm nay,  

Thơ Trần Nguyên Đán

09/02/201100:00:00(Xem: 13610)

1
tôi mặc hai ba áo, bốn quần, một mũ mà run rẩy


Tôi Kiếm Chuyện Gây Sự
Với Cả Thế Giới


rất ít khi tôi thức dậy mà cảm thấy
hòa thuận với bầu trời
tôi sẵn sàng gây sự với cây cối
chọc tức lũ chim chóc
đôi khi đá vào gối
ném mặt trời vào closet
thọc vào nách của bông hoa mới nở
làm những trò rất nhố nhăng
hy vọng thấy cái gì mới
thấy mọi thứ vẫn như cũ
thấy tôi cũ rích
cả một đám toàn là đồ cũ
trong một thế giới mới được đánh bóng
một đám những ly tách cổ điển
chưng trong viện bảo tàng
ngó ra đường phố mới
không bằng lòng với vẻ sáng loáng
của chiếc xe mới
chỉ trích căn nhà năm phòng ngủ
trên bãi biển laguna beach
giận dữ với cả mùa thu đáng thương ở maine
lăn lộn dưới giấc ngủ muộn
cào cấu vẻ thản nhiên đáng ghét của mặt hồ

rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
thành phố tôi đang sống cũng chẳng biết gì tôi
ngay cả người hàng xóm
chính tôi cũng chẳng biết mình là ai
chiếc gương soi gọi tên tôi là sự bất hạnh
nỗi bồn chồn thao thức
của chiếc đồng hồ cũ không ai xài nữa
đã tắt thở còn mếu máo khóc

sáng nay bầu trời xám như buổi chiều
tôi thức dậy và nhăn nhó tự hỏi
sao không có một bông hồng nào cắm trong lọ
người ta đi đâu cả
để lại một mình tôi
lạc hậu với những thứ quen thuộc hàng ngày
tôi thò tay vào ngăn đá tủ lạnh
và thấy tôi thật đáng kiếp
với trái tim đã bị đông cứng


Tôi Đi Cùng Vài Người Đến
Thành Phố San Francisco


tặng bạn Từ

tôi thấy họ đi qua,
những người mặc áo ấm dù trời còn ấm
ngậm điếu thuốc phong cách việt nam ngày xưa
trong một thành phố mỹ
cả vài người không ngậm điếu thuốc
ngậm cái gì đó giống
như một viên đạn còn sót sau chiến tranh

tôi chạy theo họ qua con phố polk street
chui vào phòng vẽ bỏ hoang

nhìn giống nhiều nỗi buồn cộng lại và nhân lên
mọi người không dám nói chữ buồn
vì sợ nỗi buồn sẽ bị chẻ đôi
như sợi tóc bạc ngoắc ngoẻo trên trán

tôi một mình quay lại san francisco
chiều hôm qua và trở về sáng nay
trong đêm tôi mở trừng mắt nhìn
một vệt màu đỏ được phóng to hết cỡ
trong một trang báo xuân vừa được gởi đến
vệt màu có hình ảnh những người còn sống
và người không còn sống nữa

tôi ngồi xuống nghỉ chân bên đường
trong khi họ đi tiếp
họ đi khoan thai
như lâm ngữ đường đi dạo trong tuyết
tôi mặc hai ba áo, bốn quần, một mũ
mà run rẩy
như những bông hoa leo run rẩy bên thành cửa

khi những người này quay trở lại
tôi nhìn thấy quá khứ chiếu sáng trong mắt họ
những nụ cười bẽn lẽn pha lẫn luyến tiếc
dường như họ vừa đi vừa chạy
san francisco cố gắng rượt theo
nhưng họ đã khuất vào quán vắng.


Tôi Đã Khóc
Và Vĩnh Biệt Nó


tôi thức dậy mồ hôi ướt áo
và đêm texas yên tĩnh
tôi hoảng hốt quay tìm giấc mộng
nhưng nó đã qua đời
tôi còn nhớ rõ rằng một chiếc xe
ambulance đến và chở nó đi
giấc mộng tôi
chết yên lặng như một giấc ngủ
tôi còn nhớ rõ rằng
tôi đã khóc và vĩnh biệt nó

tôi loạng choạng ngồi dậy
với một chân cụt
và một tay gẫy
cái gì trong tôi bây giờ dường như
chỉ còn một nửa
cũng chỉ một nửa bóng
trên đường khuya
tôi lăng xăng đi đứng
bằng nửa trái tim của con rối nước
và nửa kia trong cơn hấp hối

tôi muốn phân trần với thế giới
rằng đó không phải là tôi
là cái gì đó của người khác muốn nói
khi tôi nghe tiếng hát của susan boyle
có âm hưởng tiếng khóc
trong tiếng sóng của biển chết, khóc
vì chờ đợi một điều
không bao giờ đến
tôi, đã thao thức mãi
cho đến khi ngủ lại

tôi đứng dậy đi một vòng quanh nhà
để tiễn biệt giấc mộng chết
tôi mừng vì tôi không quá buồn
như tôi nghĩ
tôi chậm chạp quay lại đêm
đốt một que diêm
soi vào tối
và đột nhiên
khóc
không một ai dỗ được


2-content
Bản vẽ Duy Thanh 2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làng tôi không có hình ảnh thi vị như: “ con sông bên lở bên bồi, cầu tre lắt lẻo hay mái đình, bến nước cây đa…”, làng tôi có vẻ hơi hướng thị thành hơn, nó nằm bên chợ, nhà ga, bến xe.
Vậy là chuyện hối lộ bạc triệu đô la ra tòa… Chuyện lạ xã hội chủ nghĩa. Có vẻ như phe phái thanh trừng nhau. Không biết có dính tới cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dung hay không.
Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn hân hạnh thông báo: Văn Phòng Chánh Lục Sự sẽ phục vụ công chúng trong toà nhà mới, County Administration South tại Santa Ana, Trung Tâm Dịch Vụ của Hạt (County Service Center).
Như tiếng kêu từ cõi sâu thẳm của con người, âm nhạc là con đường để Thiên Chúa dẫn chúng ta hướng tới nơi cao vời hơn. Thánh Augustinô đã nói: “Người nào yêu thì hát”.
Thông tấn xã Reuters vừa tung tin nóng bỏng về "khủng hoảng" Hồng Kông của Trung Cộng qua bản ghi âm.
Chùa Vĩnh Tràng tọa lạc trên đường Nguyễn Trung Trực, thành phố Mỹ Tho-Tiền Giang. Đây là một ngôi chùa nổi tiếng ở Nam Bộ được xếp vào hạng di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia và là một điểm hành hương và du lịch nổi tiếng của Miền Tây Việt Nam.
Người Việt đi tỵ nạn để tìm kiếm tự do. Nếu chúng ta thành thật, và tự do gắn liền với dân chủ, thì sự soi mòn của nền dân chủ tại Hoa Kỳ phải là điều mà chúng ta cần quan tâm trên hết.
Thế kỷ vừa qua đã chứng tỏ là một thế kỷ đẩm máu nhất trong lịch sử và thế kỷ hiện nay đang bắt đầu là một thế kỷ của chiến tranh.
Để tránh trở ngại cho ban tổ chức, trước đây tôi đã đề cập sơ trên Faceboook là lễ kỷ niêm 40 năm Cap Anamur sẽ được tổ chức vào cuối tháng Tám 2019.
Cuối tháng 8/2019, San Jose, rợp bóng y vàng của ni giới cùng vân tập về Chùa An Lạc do Ni Trưởng thượng Nguyên hạ Thanh, Trụ trì, để cùng tham dự Đại Lễ Tưởng Niệm Sơ Tổ Kiều Đàm Di Đại Ái Đạo lần đầu tổ chức tại Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.