Hôm nay,  

Zen Thơ

09/02/201100:00:00(Xem: 24317)

1

Zen Thơ


Zen hai mươi ba 

1.

Châm điếu khói thơm trong cơn mưa chiều Bolsa tầm tã trên đồi tứ giác - nhớ Eiffel.

Đêm Paris khỏa thân mùi mẫn với những con đom đóm điện tử phát tia sáng ngàn sao tan loãng vào không gian phẳng. "Gét lai" mua bàn Café de Flore ghế còn dấu Jean Paul Sartre đá lông nheo với Simone de Beauvoir - mắc như quỷ. Nhìn xéo qua bọn thi sĩ nghèo rớt mồng tơi phì phèo quán xá nốc bia cạnh Notre Dame thừa thãi phong lưu, bọn nhà giầu phỡn bụng mồm luôn nhân ái.

Mặc, mê mẩn - ngầy ngật kinh đô.


2.

Châm điếu khói thơm thứ hai quán bên đường yên ắng ly cà phê khuya về sáng - nhớ Berlin. Berlin gào thét gục ngã dưới chân tường xây mùi gạch nóng nòng súng đêm không ngủ đổ nát dưới búa riù say máu tự do, không phải như Zen Cali mà Berlin ngái ngủ suốt đêm rong rêu ngập ngụa con đường thuốc lá - đêm vỉa hè, ngồi xếp lớp chen dưới mái hầm lều bạt đủ sắc mầu ô tía hiphop om sòm, bóng tối ghen tị ánh sáng, bọn trẻ con ầm ĩ mặc khải dưới chân tượng Marx đổ dài.

Mặc, sử thi - thế kỷ chiến tranh.


3.

Châm điếu khói thơm thứ ba ở những nơi đã lâu không về thăm - nhớ Saigon. Sàigon sõng soài vệ nữ chân dài, má đào Đà lạt, mắt Huế lá dăm, môi son Hà nội, sóng mũi Nha trang, gáy thơm Ninh kiều, da mềm Bạc liêu. Không phải như ở Poland ngôi nhà thờ đá lạnh dấu vết giáo hoàng cô đơn, khu đèn đỏ bỏng mắt Holland phố thuyền ngược xuôi trên nước. Không phải như ở thành Rome hải âu rảo mắt, Sweden chờ nắng khỏa thân. Không phải như bọn lưu manh sục sạo rừng vàng biển bạc rập với bọn văn chương thực dân chiếm hữu. Nhớ gậy tầm vông hừng hực cách mạng khoác lên áo tình yêu nổi lửa mặt trời hôm xưa trai tráng hôm nay phản bội.

Mặc, thế giới - nội chiến tình ca.


4.

Châm điếu khói thơm cuối cùng ở một nơi không bao giờ tới được.

Đó là em./

(tháng 11 gởi Đông Âu )



ZEN ba mươi

Bước vào đây, em yêu, mở giúp ta cánh cửa u sầu bao nhiêu năm giam cầm trong khung trời luật lệ. Ta biết kiên nhẫn đối với em rằng thừa, chỉ mong em âu yếm đếm giùm ta mái tóc bạcmầu nhân thế. Ôi! Em cho là chuyện nhỏ nhưng chuyện đời kinh khiếp quá.

Này em! Nhẹ nhàng thổi tóc bay đi, qua cửa sổ cuộn vào mây lãng đãng.

Trả công cho em ta rưng rưng nhỏ lệ trần gian ngập trong đôi mắt chực chờ giây phút ấy, giây phút nguồn cội tuôn vào sông mênh mông. Đừng phụ lòng ta, dù hôm qua có trở lại hôm nay mấy dòng thơ quấy nhiễu trên giấy cơ hàn.


Mặt trời cổ đại, ngày cổ đại, đêm cổ đại, những vì sao xa cổ đại, trái tim cổ đại.

Ta sẵn lòng dâng hiến yêu thương cho em đục khoét.

Nếu em có đay nghiến hỏi:

"Có những gì trong đó để em bước vào""

Ta vui vẻ trả lời: Có đường nào thênh thang trên bãi thảm địa cầu!

"Đường về nhà thênh thang sao không tới""

Về nhà rồi, đêm qua!


Em không tin ta ư!

Tim ta vạn nẻo ưu tư

Có lối hồng hoang rẽ vào khu vườn nho táo dâu lê

Thử đặt bàn tay măng non vào ngực, ta hồn nhiên chảy máu, cho em len vào.

Hãy chậm rãi len vào hàng rào dâng bụt nhưng chớ đừng hôn nhé, đừng động đến thinh không, chực có thảng thốt thì hãy vụt đi như cánh chim sà xuống vẫy vùng sóng nước rồi khoan thai tung cánh bay đi.


Biết lấy gì đền đáp dù biết em đến với ta với lòng thương hại. Như em đã đến trong chiều không hẹn, trước cửa nhà e ấp bên người khác.

Cố mở then cài khóa chặt nỗi lòng bí mật, ta nhẹ nhàng chúc tụng đôi uyên ương, lặng lẽ rót rượu nồng mời chàng và em thắm hồng đôi má xấu hổ vừa được chàng âu yếm chạm hôn.


Biết lấy gì an ủi khi xe chàng đưa em đi dần vào xa vắng.

Chỉ còn lại mình ta trong căn nhà trống trải thoang thoảng mùi hương kín đáo gởi lại bên ghế vô duyên. Con chó con giữ nhà sủa ma ăng ẳng, nó chẳng bao giờ làm ta giật mình, cũng chẳng màng rúc vào lòng ta ra chiều thân thiết. Nếu có ai quá bộ ghé thăm, hỏi, ồ sao ông không cầm đàn lên khẩy cho khuây nỗi u hoài phủ trên đôi mắt hoắm.


Tuyệt vọng. Một ngày nào đó ta sẽ nhỏ lệ vì tuyệt vọng. Mà hình như ta đã nhiều lần tuyệt vọng đuổi theo cánh nhạn. Tựa như cánh chim chiều cố tha về nhúm cỏ khô làm tổ, chiếc nệm rơm tiền sử cuộn tròn tâm vũ trụ luôn ở riêng ta trong suốt cô đơn.


Lịch sử luôn cô đơn

Khóc như chuỗi dài kỷ niệm kéo về mối tình thời mới lớn quanh quất riêng ta

Vui như ngày nào em hạnh phúc ra đi hay em đau khổ chia ly cũng ở riêng ta.

Thân đau muốn nằm không lúc nào bằng lúc này ta chỉ muốn yên thân./


LKT2010

2-content
Bản vẽ Duy Thanh 2010


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.