Hôm nay,  

Nhã Ca Thơ

15/02/201100:00:00(Xem: 20878)

1-content
Nhã Ca, Duy Thanh
Litte Sài Gòn
1996


Đêm Xuân

Những nàng tiên đến tuổi giã thiên đường
Và cỏ cây đời đến tuổi xanh non
Mắt cao rộng vừa trong trời ngọc bích
Ai về đó mà thơm hồn lụa bạch
Cổ chim xanh còn quấn quít tơ vàng
Đêm không rằm sao vẫn mát hơn trăng
Hoa bỗng nở giật mình tay mời mọc

Vườn thơ dại nào, ngỡ ngàng tiếng khóc
Đó u buồn trong giấc ngủ tàn phai
Đó mùa xuân qua với bước chân người
Hơi thở mùi hương nụ cười bóng lá

Đêm bao dung đêm hiền hòa mới lạ
Đêm mở bàn tay đêm động làn môi
Đêm dịu dàng đêm ngọt giấc mơ tôi
Đêm trên núi cao đêm trong hồn nhỏ
Đêm thơm nồng nàn mùi hương trí nhớ

Khi những nàng tiên từ bỏ trần gian
Em là nàng tiên ở lại yêu anh.

Huế, Tháng Giêng 1958


Trước Giờ Sinh Con

Nước đang reo hò trong tôi
buổi sáng còn xanh xao bóng tối
tôi trở dậy co hai vai và nhìn
lòng mặn mà biển dậy
hai vai tôi đang mọc lá non
những lá non hết sức non
tương lai nào rực rỡ
nước reo hò trong tôi
cơn đau bắt đầu réo

Cơn đau đến thì thầm
thật nhẹ nhàng
vuốt ve và an ủi
an ủi và dỗ dành
trên khuôn mặt tôi thân thuộc

Tôi trở dậy đi đứng một mình
Thân thể rạn nứt từng thớ thịt
trong suốt và trần truồng
tôi đang lột dần thịt da
vỡ máu cho thai nhi tôi
hãy can đảm, con
tiến vào sự sống

Hãy ra đời vào lúc bình minh
hãy ra đời đẹp như hoa nở
như hạt sương nhỏ bé đeo trên lá
như hy vọng của mẹ với bầu trời xanh cao
nơi mặt trời rực rỡ mừng thai nhi biết thở

Nước reo hò trong tôi
chảy suốt thịt xương náo động
reo hò không ngớt
khi nào mệt nhoài mẹ nhờ cậy thai nhi
khi con ra đời con sẽ khóc
khóc khi không, khóc đâu có buồn phiền
khóc như cơn mưa ước mơ sau mùa khô hạn

tung tăng cùng suối con về biển

Biển mẹ mênh mông
mẹ tắm suốt mùa hè, mùa thu, mùa đông
và mùa xuân trong suốt
dành cho con tất cả các ngày cuối cưu mang
con trong bụng mẹ, con biết gì không
buổi mai trời lạ thịt da trở mặt
và rất nhiều hân hoan
rất nhiều nước đang reo hò trong mẹ

Nước từ biển đông
từ biển tây, biển nam, biển bắc
nước đỏ của máu, nước xanh của sông
nước trắng của không khí
tôi bốc lên cao, nhìn thấy mình trong suốt

Nước đang reo hò, đang chẩy xiết
rửa từng vết da mòn
cạo từng thớ thịt mỏng

tôi thấy tôi to lớn uy nghi
như mặt trời trên cao kia rạng rỡ và sáng chói
của một ngày vô cùng tưng bừng và khao khát
Hãy can đảm cho tôi
Can đảm cho thai nhi ra đời mạnh mẽ

Biển mẹ đã mặn
Thủy triều đã dâng cao
Mẹ tắm bốn mùa cầu cho thai nhi
cho mùa xuân suốt đời của mẹ
và chuẩn bị cho biển mẹ dậy bão

Cơn bão trở dạ xé ruột dịu dàng
ngọt ngào đau thương
để mẹ ngủ một giấc rất buồn, rất vui
giấc ngủ chờ lành lặn.
Và khi trở dậy
mặt trời cười tươi cùng sớm mai

con đỏ con xinh con đâu biết gì
con bồng bềnh trong biển mẹ.

Saigon, 1962


2-content


Bản vẽ
Duy Thanh 2010


Tháng Giêng ở Thụy Điển

Cỏ lười muốn ngủ vùi trong tuyết
Cây cành trơ trụi khoe xương
Ở Thụy Điển, tháng Tư mới xuân mà
Sao băng giá kéo đi đâu vội vã

Ô hay, vườn ta
Còn sớm sủa gì nữa
Trái oan khiên mới đó, xanh ròn
Muốn chín

Anh rung cành, em hái trái
Cùng cắn ngập răng
Trái nghiệp chướng đắng nghét, hấp dẫn
Trúng độc rồi, phải không
Cùng tử thương, chết nhé

Chết đâu dễ, anh bảo
Còn bao nhiêu là việc
Đành chờ

Sống tiếp hả anh
Ôi môi lửa. Đêm tháng giêng xứ người
Ăn nốt trái oan đang chín đỏ.

Katrineholm, 1988



2a-content
Nhã Ca
Duy Thanh vẽ
1964




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.