Hôm nay,  

Nhã Ca Thơ

15/02/201100:00:00(Xem: 24511)

1-content
Nhã Ca, Duy Thanh
Litte Sài Gòn
1996


Đêm Xuân

Những nàng tiên đến tuổi giã thiên đường
Và cỏ cây đời đến tuổi xanh non
Mắt cao rộng vừa trong trời ngọc bích
Ai về đó mà thơm hồn lụa bạch
Cổ chim xanh còn quấn quít tơ vàng
Đêm không rằm sao vẫn mát hơn trăng
Hoa bỗng nở giật mình tay mời mọc

Vườn thơ dại nào, ngỡ ngàng tiếng khóc
Đó u buồn trong giấc ngủ tàn phai
Đó mùa xuân qua với bước chân người
Hơi thở mùi hương nụ cười bóng lá

Đêm bao dung đêm hiền hòa mới lạ
Đêm mở bàn tay đêm động làn môi
Đêm dịu dàng đêm ngọt giấc mơ tôi
Đêm trên núi cao đêm trong hồn nhỏ
Đêm thơm nồng nàn mùi hương trí nhớ

Khi những nàng tiên từ bỏ trần gian
Em là nàng tiên ở lại yêu anh.

Huế, Tháng Giêng 1958


Trước Giờ Sinh Con

Nước đang reo hò trong tôi
buổi sáng còn xanh xao bóng tối
tôi trở dậy co hai vai và nhìn
lòng mặn mà biển dậy
hai vai tôi đang mọc lá non
những lá non hết sức non
tương lai nào rực rỡ
nước reo hò trong tôi
cơn đau bắt đầu réo

Cơn đau đến thì thầm
thật nhẹ nhàng
vuốt ve và an ủi
an ủi và dỗ dành
trên khuôn mặt tôi thân thuộc

Tôi trở dậy đi đứng một mình
Thân thể rạn nứt từng thớ thịt
trong suốt và trần truồng
tôi đang lột dần thịt da
vỡ máu cho thai nhi tôi
hãy can đảm, con
tiến vào sự sống

Hãy ra đời vào lúc bình minh
hãy ra đời đẹp như hoa nở
như hạt sương nhỏ bé đeo trên lá
như hy vọng của mẹ với bầu trời xanh cao
nơi mặt trời rực rỡ mừng thai nhi biết thở

Nước reo hò trong tôi
chảy suốt thịt xương náo động
reo hò không ngớt
khi nào mệt nhoài mẹ nhờ cậy thai nhi
khi con ra đời con sẽ khóc
khóc khi không, khóc đâu có buồn phiền
khóc như cơn mưa ước mơ sau mùa khô hạn

tung tăng cùng suối con về biển

Biển mẹ mênh mông
mẹ tắm suốt mùa hè, mùa thu, mùa đông
và mùa xuân trong suốt
dành cho con tất cả các ngày cuối cưu mang
con trong bụng mẹ, con biết gì không
buổi mai trời lạ thịt da trở mặt
và rất nhiều hân hoan
rất nhiều nước đang reo hò trong mẹ

Nước từ biển đông
từ biển tây, biển nam, biển bắc
nước đỏ của máu, nước xanh của sông
nước trắng của không khí
tôi bốc lên cao, nhìn thấy mình trong suốt

Nước đang reo hò, đang chẩy xiết
rửa từng vết da mòn
cạo từng thớ thịt mỏng

tôi thấy tôi to lớn uy nghi
như mặt trời trên cao kia rạng rỡ và sáng chói
của một ngày vô cùng tưng bừng và khao khát
Hãy can đảm cho tôi
Can đảm cho thai nhi ra đời mạnh mẽ

Biển mẹ đã mặn
Thủy triều đã dâng cao
Mẹ tắm bốn mùa cầu cho thai nhi
cho mùa xuân suốt đời của mẹ
và chuẩn bị cho biển mẹ dậy bão

Cơn bão trở dạ xé ruột dịu dàng
ngọt ngào đau thương
để mẹ ngủ một giấc rất buồn, rất vui
giấc ngủ chờ lành lặn.
Và khi trở dậy
mặt trời cười tươi cùng sớm mai

con đỏ con xinh con đâu biết gì
con bồng bềnh trong biển mẹ.

Saigon, 1962


2-content


Bản vẽ
Duy Thanh 2010


Tháng Giêng ở Thụy Điển

Cỏ lười muốn ngủ vùi trong tuyết
Cây cành trơ trụi khoe xương
Ở Thụy Điển, tháng Tư mới xuân mà
Sao băng giá kéo đi đâu vội vã

Ô hay, vườn ta
Còn sớm sủa gì nữa
Trái oan khiên mới đó, xanh ròn
Muốn chín

Anh rung cành, em hái trái
Cùng cắn ngập răng
Trái nghiệp chướng đắng nghét, hấp dẫn
Trúng độc rồi, phải không
Cùng tử thương, chết nhé

Chết đâu dễ, anh bảo
Còn bao nhiêu là việc
Đành chờ

Sống tiếp hả anh
Ôi môi lửa. Đêm tháng giêng xứ người
Ăn nốt trái oan đang chín đỏ.

Katrineholm, 1988



2a-content
Nhã Ca
Duy Thanh vẽ
1964




Nếu bạn chưa biết nên chuẩn bị món mặn nào cho bữa cơm hôm nay thì hãy thử vào bếp làm ón bò rim tỏi ớt đậm đà ngon cơm này nhé!
Tôi là Nguyễn Hoà Thuận, là exryu ở Nhật. Tôi và bạn Trần Nguyễn Thắng là bạn học khi còn ở Nhật (Tokyo). Hiện nay tôi đang ở Houston, Texas.
Nghe đồn trên cao-nguyên Di-linh có thần-linh hiện xuống cứu chữa cho những người bị bệnh, vợ chồng bác Tám lò-dò theo đồng-bào lên núi xin chữa bệnh.
Ta thường tự hỏi khi làm một việc gì: Còn phải làm trong bao lâu nữa? Còn phải làm bao nhiêu nữa? Còn phải tìm kiếm, hoạch định, bỏ công ra bao nhiêu nữa mới đạt được điều tôi muốn?
Tác giả là cư dân Phoenix, Arizona. Tốt nghiệp cử nhân ngành Nursing tại San Antonio, Texas năm 1974. Làm Registered Nurse cho Saint Joseph's Hospital, Phoenix, Arizona từ năm 1975. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà dự Viết Về Nước Mỹ năm 2015, là lời cầu nguyện của một bệnh nhân “Thương Đế! Đừng Bắt Con Phải Chết”. Hai năm sau, bà gửi bài thứ hai.
Dân Biểu Lowenthal đã phát biểu, “và tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam phải đối sử và phán xét công bằng đối với ông Michael Nguyễn, cho phép ông được gặp gia đình trong lúc bị giam, và nhanh chóng trả tự do cho ông
Miễn phí: Lớp Vui Học Anh Ngữ Thực Dụng, Luyện Thi Quốc Tịch, Lớp Yoga, Lớp Cười để chữa bệnh, thư dãn và sống khỏe mạnh, Lớp Hình Luật sơ đẳng I - Xóa án hình sự.
Bây giờ thì tôi đã ngoài sáu mươi, đã sống gần hết đời (và tàn đời trong ngõ hẹp) ở xứ người nhưng chưa bao giờ bước chân trở lại chốn xưa – dù đôi lúc cũng nhớ nhà và nhớ quê thiếu điều muốn chết
Hiến Pháp 1992 và cách sử dụng bất chánh của Nhà cầm quyền Việt Nam đang tạo Cuộc Cách Mang Bất tuân Dân Sự ngày nay - Hiến Pháp Việt Nam cũng nói rất nhiều bảo đảm, nói rất nhiều về các quyền của công dân
Hi vọng bài viết này góp thêm một sự kiện mới cho cuộc tranh cãi không có kết luận chính xác 100% vì hai người trong cuộc đã ra đi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.