Hôm nay,  

Thời Lập Quốc

23/02/201100:00:00(Xem: 12234)

Tây tạng lập quốc hồi thế kỷ thứ 7, do vua Song tán Tư cam (Srong-btsan-Sgampo). Xưa kia là một quốc gia độc lập, với Phật giáo rất thịnh. Các vương quốc của người Tây Tạng ngày xưa bao gồm vùng đất ngày nay là Khu tự trị Tây Tạng thuộc Trung Quốc và một phần Ấn Độ, Nepal, Bhutan. Các cuộc tranh giành quyền lực giữa các nhóm đối nghịch trong lòng Tây Tạng đã khiến vương quốc này bị suy yếu.

Lhassa_map

  • Tây Tạng, Trung Quốc và Mông Cổ:

Tây Tạng vốn có một lịch sử nhiều biến động. Có lúc, Tây Tạng là một quốc gia độc lập, nhưng cũng có những thời, họ bị các triều đại hùng mạnh của Trung Quốc và Mông Cổ cai trị.


Đến đầu thế kỷ 13, đế quốc Mông Cổ bắt đầu xâm chiếm Tây Tạng, và sau đó Hoàng đế Mông Cổ đã chia Tây Tạng ra nhiều phần để ban thưởng cho bà con thân thích. Sau Thành cát Tư hãn, đến thời Hốt tất liệt lập ra nhà Nguyên, về mặt lý thuyết thì Tây Tạng nằm dưới ách đô hộ của nhà Nguyên. Tuy nhiên, do đặc điểm địa lý của mình (hiểm trở), vùng đất này vẫn là một quốc gia độc lập trên thực tế.


Vị Đạt lai Lạt ma(Dalai Lama) đầu tiên nắm được quyền lực chánh trị trên toàn miền trung Tây Tạng là Lobsang Gyatso(Blo-bzang Rgya-mtsho), Đạt lai Lạt ma thứ 5 (1617-1682), được biết như là người đã thống nhất Tây Tạng dưới quyền điều khiển của tông phái Gelukcủa Phật giáo Tây Tạng, sau khi đánh bại phái đối lập Kagyuvà Jonangvà một người cai trị không tôn giáo, hoàng tử xứ Shang, sau một cuộc nội chiến kéo dài. Thành công của ông một phần là nhờ sự giúp đỡ của Gushi Khan, một tướng quân Oirathùng mạnh. Các tu viện theo phái Jonang hoặc là bị đóng cửa hoặc là bị chuyển sang phái Geluk, và phái này vẫn lẫn tránh cho đến phần sau của thế kỷ 20.


Năm 1652, vị Đạt lai Lạt ma thứ 5 thăm hoàng đế Mãn ChâuShunzhi. Đạt lai Lạt ma thứ 5 cho khởi công việc xây dựng cung điện Potala(Bổ đà lạc ca) ở Lhasa(La sa, Lạp tát), và dời trung tâm nhà nước về đó từDrepung.


Lhasa từ đó trở thành thủ phủ của Tây tạng cũng như thánh địa của tín đồ phật giáo Tây Tạng. Mỗi năm có hàng triệu tín đồ ở Tây Tạng và các nước gần đó như: Mông Cổ, Mãn Châu, Trung Quốc, Tân Cương, Ấn Độ, đến hành hương và làm lễ trước điện Potala của đức Đạt lai Lạt ma. Lhasa có nhiều đền chùa nguy nga tráng lệ, ba chùa nổi tiếng nhất là Sera, Drepung và Gaden.


Cái chết của Đạt lai Lạt ma thứ 5vào năm 1680được giữ bí mật trong 15 năm bởi người trợ lý thân cận của ông là Desi Sangay Gyatso(De-srid Sangs-rgyas Rgya-'mtsho). Các vị Đạt lai Lạt ma vẫn là người đứng đầu nhà nước cho đến năm 1959.


Trong thời Đạt lai Lạt ma thứ 5, những người châu Âu đầu tiên ghé Tây Tạng. Họ đã thất bại khi cố gắng chuyển người Tây Tạng sang Thiên Chúa giáo. Các đoàn truyền giáo khác cũng trải qua một thời gian ở Tây Tạng, và cũng không thành công mấy, và tất cả đều bị trục xuất.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.