Hôm nay,  

Mì Xực Tắc

24/02/201100:00:00(Xem: 24689)

Những đêm trời mưa, hơi đói bụng, người dân gốc SG có ai còn nhớ âm thanh này không"
- Xực, tắc tắc ..tắc xực, tắc tắc ...
Tiếng gõ đều đều qua các con hẻm của những xe mì, là nét đặc trưng của những đêm SG năm xưa.

Bây giờ không biết có còn tiếng xực tắc như xưa không, nhưng những khu lao động ở ngoại thành như Thủ Đức, Bình Chánh thì có một thời rộ lên món Mì Gõ.
Đó là những xe nước lèo nhà thầu nấu sẵn, cho những người miền Quảng Ngãi thuê cả xe, cả nước lèo lẫn thịt rồi đẩy đi bán, đến nửa đêm trả xe và trả tiền cho xe hôm sau.
Bất cứ ở đâu có khu công nghiệp, có nhiều công nhân nhà máy lương thấp, có nhiều học sinh là nơi đó có nhiều xe Mì Gõ.
Những sợi mì vàng ươm để trong lồng kiếng, kề bên là một tô lớn xương heo, giá, rau. Ai ăn tô hai ba ngàn thì chỉ có mì và nước xáo, người kêu tô bốn năm ngàn (30cent) thì mới có thịt hoặc

cục xương xíu quách.
Có điều lạ là chỉ có bằng đó xương, mà sao nồi nước xúp ngọt quá. Nó cũng không phải ngọt vì đường hay vì bột ngọt.


Mãi về sau này người ta mới biết là nó ngọt do trùn chỉ.
Dưới những giòng sông nước đen như Kinh Nhiêu Lộc chảy từ vùng Ngã Ba Ông Tạ qua Cầu Sạn tới Cầu T M Giảng, hay kinh Thị Nghè, có một loại trùn nhỏ như cộng tóc nhưng rất dài, màu

nâu đỏ. Chúng sống dưới bùn xình và khi bị vớt lên thì cuốn thành từng nùi.
Trước đây người ta đi bắt thứ này cho gà, cá ăn Nhưng về sau không biết kẻ nào bày ra bỏ vô nấu nước lèo mì, nồi nước thay vì phải nấu 20 ký xương, nay chỉ cần 5 ký cộng thêm một ký

trùn chỉ, là ngọ ngay.
Cũng nghe nói người bán mì, chỉ rắc tiêu và bỏ ngò lên trên tô mì, chứ không bỏ hành, vì có hành vô, gặp mùi trùn là sẽ rất hôi không ăn nổi.

Khi vụ này vỡ lở ra, cả nước không ai còn dám ăn mì, y hệt hồi có tin bánh phở ướp phọc môn, chỉ tội nghiệp cho người đi bán mì, vì vô tình mà cũng bị hoạ lây, hết kế sinh nhai.
Về SG, nếu có ăn Mì Gõ, bạn nên để ý coi họ có bỏ hành vô hay không, nếu không có hành, thì chắc là bạn "Trúng Mánh Trùn Chỉ" rồi đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải tất cả các tàu hải giám và tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Cộng đều đã ra khỏi Bãi Tư Chính trong vùng đặc quyền kinh tế của VN
Có lẽ nhiều tên trộm nghĩ rằng ăn trộm thùng công đức trong các chùa là dễ dàng và an toàn nhất nên mới có chuyện gần đây một tên trộm đã vào mấy ngôi chùa ở Đà Nẵng, Việt Nam
Garden Grove (Bình Sa)- - Chùa Phước Quang (Phước Quang Buddhist Temple) tọa lạc tại số 12471 Euclid Street, Thành phố Garden Grove, CA 92840
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Với bản lĩnh giáo điều, bảo thủ và cực đoan ngoại hạng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng sản Nguyễn Phú Trọng là lãnh đạo đầu tiên công khai chính trị hóa giáo dục để “nhuộm đỏ” thầy cô, học sinh và sinh viên.
Mới hôm qua khí trời còn lành lạnh, hoa cỏ mùa xuân còn biếc lắm. Ấy vậy mà hôm nay đã nóng lên rồi, ngoài vườn, ven đường, thảo nguyên…
Sáng nay thứ Hai, thức dậy trễ như ngày cuối tuần vì được nghỉ Lễ Lao Động ở Hoa Kỳ.
Kiều hối gửi về Sài Gòn tăng đều đặn… Trong khi đó, chính phủ Mỹ chính thức cho hàng không VNA bay thẳng sang Mỹ…
với từng tác phẩm, dù là thơ, tùy bút, truyện hay dịch, Trịnh Y Thư đầy tinh tế và ẩn mật, với những hình ảnh và âm vang rất lạ, luôn luôn mới, luôn luôn làm chúng ta kinh ngạc.
Một người bạn thân báo tin ông đã mua vé đi Seattle thăm thầy Lê Văn Đặng cũng là dịp họp mặt với đại gia đình của một bạn học quen nhau từ bảy mươi năm trước. Tôi nảy ý tháp tùng để thăm người đồng nghiệp có thời cùng dạy chung ở trường Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho rồi Petrus Ký, Sàigòn của thời xa xưa, thập niên sáu mươi, nhân đó cũng là dịp thăm vài ba người viết lách ở đây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.