Hôm nay,  

Ba Khía

24/02/201100:00:00(Xem: 36704)

Những đêm cuối tháng tối trời, đom đóm bay lập loè đậu trên những lùm bụi dành dành, ô rô cóc kèn ở bờ sông coi có vẻ ma quái lắm.
Loài ba khía cũng leo hết lên những nhánh bần, chứ không thập thò dưới hang nữa. Ngày thường thì vừa nghe tiếng động của bước chân là chúng phóng biến xuống hang còn mau hơn còng

gió. Bây giờ thì mỗi cành nhỏ cũng đeo cả chục con.
-Tụi nó làm gì vậy "
-Chúng "Yêu" nhau đấy.
Một chị mái có dăm anh đực bám quanh. Yêu đâu chẳng biết, bị loài người soi đèn túm cả bọn bỏ vô thùng sắt tây.
Người ta đổ nước vô rửa nhiều lần, rồi để nguyên ba khía sống như thế vào khạp da lươn.
Nước muối nấu chung với vài thanh đường thẻ, độ muối rất đậm đặc chừng nào thả một hột cơm vô mà không chìm thì mới được. Đổ nước muối vào vừa ngập ba khía thì lấy miếng rổ cũ mà

nén ba khía xuống rồi dằn cục đá lên trên.
Bất cứ loài mắm nào cũng phải để khá lâu cho ngấu, có loại 6 tháng, có loại một năm. Nhưng mắm ba khía thì khác, ta có thể ăn nó sau ...ba ngày!!!
Nhìn mấy bà mấy cô đi chợ, móng tay sơn đỏ choét, Việt cũng như Miên, xà vô hàng bún mắm ba khía, tay bốc bún bỏ vô miệng, tay kia cầm cái ngoe con ba khía mút chùn chụt, coi "dễ

thương" hết sức.
Con mắm ba khía ăn với bún hay cơm, phải làm như thế này mới ngon:
-Lấy nước sôi rửa sơ qua, bóc mu vất đi, bẻ thân mắm ra làm bốn.
Pha nước mắm ớt tỏi chanh đường cho ngon rồi trộn vô ba khía ...
Xong rồi ..bốc ăn ...
Miên trông thấy cũng phải thèm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đi chùa đông quá... Trước tiên là cầu an, sau là tự tay gõ chuông chùa. Báo Pháp Luật chuyện Sài Gòn: Sáng 2-3 (nhằm ngày rằm tháng giêng), rất đông người dân đã đổ về các ngôi chùa ở TP.SG như Vĩnh Nghiêm (quận 3), Phước Hải (quận 1)... để viếng Phật cầu an.
Bạn của em ở trường Mỹ có nhiều sắc dân. Khi thấy em có áo quần quốc phục mặc Tết, rồi được tiền lì xì, các bạn cùng đi với em xem hội chợ Tết, thấy những hoạt cảnh lịch sử thì cứ hỏi em, mà em chẳng biết trả lời sao cho rõ. Em chỉ biết Tết đến là rất vui, được ăn nhiều mà ngon, được mặc áo đẹp, được đi chùa, đi hội chợ Tết, có bạn đi nhà thờ, và được nhiều tiền mừng tuổi lắm. Vậy chị Bảo Ngọc mách cho em để em có thể giải thích cho các bạn khi bị hỏi chị nhé.Tết là cái gì vậy chị? Bây giờ Tết qua rồi mà em vẫn bị các bạn hỏi hoài! ( Danny Vũ)
Kỳ 2 (tiếp theo) 2. Sự Đồng Cảm và Thấu Hiểu Các Tâm Trạng Của Người Xung Quanh Đối với các em bị bịnh tự kỷ, việc thấu hiểu tâm trạng vui buồn, những câu chuyện dí dỏm sẽ là một thử thách lớn cho các em. Do vì các em không thích giao tiếp và kém cõi về mặt ngôn ngữ nên các em khó có sự đồng cảm với tâm trạng những người xung quanh. 3. Va Chạm Về Thể Xác
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy. Mụ sinh được một cô con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy lại có lệnh, ai muốn lấy được con gái mụ thì phải làm được những điều mụ yêu cầu. Nhiều người đã rơi đầu vì những điều lệ quái ác của mụ. Có một vị hoàng tử mê cô gái đến ốm tương tư ba năm, sau cùng, vua phải cho hoàng tử đi gặp mụ phù thủy. Dọc đường, hoàng tử gặp một quái nhân có cái bụng cao bằng trái núi, xin cho được theo hầu hoàng tử. Hoàng tử chê gã cồng kềnh, thì gã vội vàng khoe khoang...
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. năm 1990, hiện đã về hưu, an cư tại Westminster. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2008, đã góp nhiều bài viết giá trị, từng nhận giải đặc biệt. Sau đây là bài viết mới nhất.
Không sớm thì muộn, mọi ngón đòn bất lương* cỡ nào trong lãnh vực tri thức cũng đều sẽ bị vô hiệu hóa và trở thành phản tác dụng.
Số là 12 năm trước cùng với một số không nhỏ chsNQ ra "vác ngà voi" đứng tổ chức (lần đầu tiên) một đại hội thế giới nhằm kỷ niệm 50 năm thành lập trường trung học Ngô Quyền / Biên Hòa
Hoa Kỳ, đất nước của thống kê và thăm dò dư luận vừa tuyên bố kết quả. Trong số 50 tiểu bang tại nước Mỹ, Cali của chúng ta là nơi đời sống tệ hại nhất
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.