Hôm nay,  

Ba Khía

24/02/201100:00:00(Xem: 26633)

Những đêm cuối tháng tối trời, đom đóm bay lập loè đậu trên những lùm bụi dành dành, ô rô cóc kèn ở bờ sông coi có vẻ ma quái lắm.
Loài ba khía cũng leo hết lên những nhánh bần, chứ không thập thò dưới hang nữa. Ngày thường thì vừa nghe tiếng động của bước chân là chúng phóng biến xuống hang còn mau hơn còng

gió. Bây giờ thì mỗi cành nhỏ cũng đeo cả chục con.
-Tụi nó làm gì vậy "
-Chúng "Yêu" nhau đấy.
Một chị mái có dăm anh đực bám quanh. Yêu đâu chẳng biết, bị loài người soi đèn túm cả bọn bỏ vô thùng sắt tây.
Người ta đổ nước vô rửa nhiều lần, rồi để nguyên ba khía sống như thế vào khạp da lươn.
Nước muối nấu chung với vài thanh đường thẻ, độ muối rất đậm đặc chừng nào thả một hột cơm vô mà không chìm thì mới được. Đổ nước muối vào vừa ngập ba khía thì lấy miếng rổ cũ mà

nén ba khía xuống rồi dằn cục đá lên trên.
Bất cứ loài mắm nào cũng phải để khá lâu cho ngấu, có loại 6 tháng, có loại một năm. Nhưng mắm ba khía thì khác, ta có thể ăn nó sau ...ba ngày!!!
Nhìn mấy bà mấy cô đi chợ, móng tay sơn đỏ choét, Việt cũng như Miên, xà vô hàng bún mắm ba khía, tay bốc bún bỏ vô miệng, tay kia cầm cái ngoe con ba khía mút chùn chụt, coi "dễ

thương" hết sức.
Con mắm ba khía ăn với bún hay cơm, phải làm như thế này mới ngon:
-Lấy nước sôi rửa sơ qua, bóc mu vất đi, bẻ thân mắm ra làm bốn.
Pha nước mắm ớt tỏi chanh đường cho ngon rồi trộn vô ba khía ...
Xong rồi ..bốc ăn ...
Miên trông thấy cũng phải thèm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.