Hôm nay,  

China

24/02/201100:00:00(Xem: 30633)

Tôi đã có ý định làm Phi Lạc sang Tàu* lâu rồi, nhưng vì bận rộn chuyện này chuyện kia nên lần lựa mãi. Đến khi book được vé thì cuộc chiến với I rắc nổ ra. Thêm vào đó, bệnh hô hấp cấp tính

gì đó đang lây nhiễm bên vùng Châu Á, nên cả nhóm 40 người, "teo" lại chỉ còn có 16.
Bữa hôm biết tôi sắp đi, gặp ai cũng cản, nói là hoạ có điên mới qua Trung Quốc trong những ngày này.
Có người lại nói khi trở về có thể Bộ Y Tế sẽ cô lập, không cho tiếp xúc với ai. Lại có người nói rằng họ bắt lột quần áo ra hết rồi xịt thuốc cùng mình như kiểu họ xịt DDT để diệt bịnh chí rận

như hồi di cư vậy.
Nghe cũng ớn, nhưng tôi có cái tật là đã định làm chuyện gì thì cứ xông tới, chứ nhất định không đổi ý.
Đối với những người có ý tốt, hay với những người có ý định hù tôi, tôi đều cười mà nói rằng:
-Hiện nay bệnh đã lây vào vùng Bolsa nhiều lắm, do những người về thăm VN mang qua, bởi thế một ngày tôi phải ghé khu này mấy lần, là mấy lần nín thở vì sợ hít nhằm vi khuẩn, đến khi lên

lại freeway mới thở dài khoan khoái. Thế nên cần phải tránh xa khu này một thời gian. Hay hơn hết là vào ngay gốc của nó, vì vi khuẩn đã đi nơi khác hết, cũng giống như hồi đi lính, mình nhảy

vào cái lỗ do đạn pháo đào lên, thì rất an toàn bởi vì không có khi nào hai quả đạn rớt cùng một chỗ cả.
Chúng tôi rời LA vào buổi trưa để đi Bắc Kinh, bay một lèo hơn 12 tiếng. Đã thấy rải rác năm sáu người bịt khẩu trang trước khi xuống phi trường. Cô gái Tàu thanh mảnh cầm cờ vàng đứng

đón chúng tôi ngay tại cửa.
Lúc chào mừng trên xe bus về khách sạn, cô nói là thành phố Bắc Kinh hơn 17 triệu dân mà mới có một người chết, như vậy cơ hội để quí vị mắc bệnh rất nhỏ, tuy nhiên cô không khuyên mọi

người bỏ khẩu trang đi.
Thế nhưng chỉ một lúc sau, đi vô nhà hàng ăn tối, thấy cả bao nhiêu ngàn người đi đứng thoải mái, chỉ có vài anh du khách lẩm cẩm đeo khẩu trang không giống ai, nên mấy ảnh từ từ cởi ra đút

vào túi áo hết.
Sáng hôm sau, chúng tôi đi thăm Quảng Trường Thiên An Môn, cũng chẳng có gì đặc biệt mà nhìn, chỉ thấy nằm chình ình ở đó lăng mộ xác ướp của chủ tịch Mao Xếnh Xáng, nhưng thiên hạ

xếp hàng dài dằng dặc để vào thăm. Chúng tôi đứng ngắm những người lính đứng gác cột cờ, và rải rác trong quảng trường từng cặp lính đi đều bước vừa làm đẹp vừa giữ anh ninh, còn công

an chìm thì có lẽ trà trộn trong đám người bán rong bưu thiếp và nón chung với đồ chơi vặt vãnh.
Đối diện với quãng trường này là Tử Cấm Thành. Đây là nơi nhà Minh xây dựng rồi tiếp tới nhà Mãn Thanh mở mang ra trông đồ sộ uy nghi.
Cung điện ở Thành Nội Huế mà đem ra so sánh với nơi đây thì như đứa bé con đứng kế bên anh khổng lồ. Kiến trúc hai nơi hao hao giống nhau , nhưng những vạc đồng đựng nước khổng lồ thì

khác vì nó được mạ bằng vàng.
Trong những lần chiến tranh, không biết quân sĩ bên nào, đã dùng kiếm mà cạo lớp vàng này nên bây giờ trông loang lổ lắm.
Hôm sau chúng tôi đi thăm nơi làm cẩm thạch, rồi mới lên Vạn Lý Trường Thành.
Thành này xây dựng vào đời Tần Thuỷ Hoàng, nằm trên dẫy núi về phía bắc để bảo bọc kinh đô. Gạch đá của nó nếu gỡ ra để xây một bức tường dầy 5 mét và cao hai thước, thì có thể xây

vòng quanh thế giới.
Người ta có câu : Bất đáo Trường Thành, phi hảo hớn.
Nhát nhúa như tôi, làm được anh hùng rất khó, nhưng chỉ ngồi chồm chỗm trên xe có máy lạnh chạy lên đến tận nơi rồi thành hảo hớn thì sợ gì mà không làm ""
Đến chiều ghé chỗ làm trân châu, họ mổ con trai ra lấy ngọc cho coi, rồi dụ mua, cũng rẻ lắm so với giá bên Mỹ.
Chúng tôi đến thăm lăng mộ nhà Minh, cũng không có gì khác với lăng nhà Nguyễn ở Huế, chỉ có điều nó lớn hơn mà thôi, cây cột bằng gỗ quí bốn người ôm mới giáp vòng.
Hôm sau đi thăm cung điện mùa hè của Từ Hy Thái Hậu thì trời đổ mưa, gió từ hồ thổi lên lạnh ngắt, làm cho chẳng có ai còn lòng dạ nào mà ngắm cảnh đẹp.
Ba ngày thăm Bắc Kinh tôi nhận xét như sau:
-Cảnh vật rất ảm đạm vì cây cối còn đang trụi lá. Nhà cửa ngoài thành phố thì xây bằng loại gạch mầu xám như đá. Họ xây theo hình chữ U, phía trước thì để quá nhiều cửa sổ và cửa cái,

nhưng hai bên và sau lưng nhà thì bịt kín. Những chung cư mới thì không kể, nhưng khu nào đã xây dựng trên 10 năm thì gắn máy lạnh phía trước lòng thòng xấu xí và quần áo kể cả đồ lót thì

dùng sào dài để phơi , chọt ra đầy cửa sổ coi rất mất thẩm mỹ.


- Hồi bác Mao còn làm chủ tịch, cả nước đua nhau mặc áo Đại Cán, bây giờ bác đã theo ông bà ông vải, mấy ông xếp xòng mới lên mặc com lê trông xinh giai tệ, nên cả nước bèn hồ hởi tiến

lên xã hội "Áo Vét".
Đi đâu cũng trông thấy người ta mặc com lê, từ anh bán kiếng dạo, cho đến anh cuốc đất làm vườn. Từ chị đứng bán trong cửa hàng quốc doanh cho đến cô hầu bàn. Hễ trông thấy mấy anh áo

thun hay sơ mi thì y như rằng đó là dân du lịch, cả bọn lếch thếch , ngáo nghến đi theo cô tua-gai cầm cờ như một bầy vịt đi theo anh chăn vịt.
-Vì quốc sách "Mỗi gia đình một đứa con" nên đi đâu cũng thấy người lớn, không thấy con nít chạy chơi thung thăng nên cảnh có đẹp coi cũng buồn.
-Phòng vệ sinh trong khách sạn thì rất tốt, nhưng nơi công cộng và nhà hàng thì khai không chịu nổi, lại không có giấy. Tuy luôn có người mặc áo trắng như y tá túc trực rửa dọn, nhưng không

hiểu tại sao nó luôn có mùi ngửi vô là muốn ói, nhứt là họ đốt nhang trầm cho thơm thì lại tạo ra một cái mùi kinh khủng.
Ba ngày ở Bắc kinh coi mòi đã chán thì họ đưa chúng tôi ra phi trường mà đi Thượng Hải. Lên xe bus là trực chỉ Wuxi, thấy tôi cứ kêu dzú -xì hoài, người bạn ngồi bên mới nói là tiếng Việt

mình gọi là Vô Tích. Tôi sực nhớ ra trong truyện Kiều, lúc Từ Hải sai quân đi bắt Tú Bà ,Sở Khanh, Hoạn Thư... có câu:
-Ba quân chỉ ngọn cờ đào
Đạo ra Vô Tích, đạo vào Lâm Truy.
Sau khi thăm mấy vườn kiểng, chúng tôi tới Tô Châu để coi người ta làm tơ tằm. Người xưa nói trên trời có Thiên Đàng; Dưới đất có Tô Hàng thật không ngoa. Cây cối xanh tươi, hoa nở

muôn màu. Con gái ở đây đẹp nhất Trung Hoa, mặt trắng hồng, cẳng dài và thanh thoát.
Ai đã từng mê chuyện kiếm hiệp của Kim Dung, nhứt là bộ Tiếu Ngạo Giang Hồ thì tới Hàng Châu mới biết chùa Thiếu Lâm nằm trên núi Thiếu Thất ra sao, Ngũ nhạc Kiếm phái ở chỗ nào.
Đường lên chùa đẹp như tranh, một bên là dòng suối, kế bên vách núi có tạc vô số tượng Phật khổng lồ và những hang động âm u. Chùa này có cả 3 ngàn phòng cho các tăng nhân.
Chúng tôi đi thuyền trên Tây hồ, tự hỏi ngày xưa Giáo Chủ Ma Giáo Nhậm Ngã Hành bị nhốt dưới đáy hồ nơi nao"
Sông Trường giang chảy qua hồ này rồi chảy qua khỏi tỉnh Triết Giang, tỉnh Giang Tô rồi đổ ra biển ở Thượng Hại
Nước Tàu hình dáng giống con gà: Bắc Kinh nằm ngay cổ họng, Tứ Xuyên như cái mề gà. Ngoại trừ Bắc Kinh, Thượng Hải và Thẩm Quyến là 3 đặc khu kinh tế giàu có thì ba tỉnh Giang Tô,

Triết Giang và Quảng Đông là những tỉnh giàu nhầt nước Tàu, còn những tỉnh kia thì còn nghèo rớt.
Đến ngày thứ bảy chúng tôi mới về Thượng Hải để xem thành phố về đêm. Những cao ốc tân tiến hai ven sông đầy ánh đèn. Đẹp thật!!
Trước lúc lên máy bay, chúng tôi được tự do shopping chừng hơn một giờ. Thì ra tour này do chính phủ tài trợ, họ chỉ muốn mình mua trong cửa hàng quốc doanh, và đi thăm những nơi văn

hoá lịch sử của Trung hoa.
Hèn chi giá chỉ có trên dưới chín trăm, mà tiền máy bay ba chuyến, ở khách sạn bốn năm sao, cơm ba bữa ăn ở nhà hàng sang trọng và thức ăn đầy bàn. Giá mà mình đi tự túc, thì tôi nghĩ

năm ngàn cũng sợ không đủ.
Nếu muốn mua đồ, phải nói riêng với cô tua-gai, sau khi cô ta đưa cả đoàn về khách sạn, sẽ thuê xe và dẫn riêng một số người đi mua với tiền típ riêng. Đi tới gần sáng cũng được vì ở Thượng

Hải họ buôn bán suốt đêm.
Ở đây phải trả giá khiếp lắm, có khi họ nói giá gần 200 mà 40 họ cũng bán. Bộ áo vét và váy đàn bà 12 đô; Com lê đàn ông ba chục; Cà vạt 12 đô một chục cái; Khăn choàng cổ hai đồng; Sơ mi

năm đồng... Ai có đi mua đồ thì nên mua một va ly mà kéo theo, chứ ôm đồm không thể nào hết.
Lạ một điều là sao bên Trung Quốc nhiều người Tàu thế"
Quay qua bên này thì thấy vài cô xẩm cẳng dài đang nói líu lo, ngó bên kia lại có mấy anh Chệt mắt hí chu mỏ phun nước miếng phèo phèo coi phát gớm.
Trở về Mỹ thì chỉ có hơn mười tiếng đã tới LA. Ra gần tới cổng quan thuế có hai người đứng hai bên đưa cho miếng giấy vàng vàng dặn dò là nếu trong 10 ngày mà ho nhiều, đau ngực và nhiệt

độ lên khoảng 104 thì phải đi bác sĩ. Có thế thôi.
Về nhà thì không có một ai dám tới thăm, kể cả bạn bè con cháu. Họ sợ lây!!
Bà chị lại gọi phôn hỏi chú có bị cách ly, phun thuốc, khám xét gì không" Ở đây Radio, TV nói nghe ghê quá.
Tôi nói hôm trước khi đi cũng có nghe nói vậy, nên thấy cái cô sở Y tế đứng phát giấy đẹp quá, tôi hỏi có phải thoát y gì không, cô ấy cười bảo về nhà rồi hãy cởi....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào có thể vẽ lên được những hư vỡ? Thí dụ, để vẽ lên những nét mong manh dòn vỡ trong đời người, như một mối tình của thời mới lớn, và ký ức chỉ còn là một dáng nghiên của người thiếu nữ trong nắng chiều? Hay những hư vỡ lớn hơn, thí dụ những đau đớn của một dân tộc trong năm 1968?
Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank) vừa có cảnh báo về giao dịch lừa đảo qua email xảy ra tại ngân hàng này.
Bài viết đầu tiên của Tố Nguyễn tới vào tháng Sáu, tháng cuối của Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX - 2017-18. Thư gửi kèm bài tác giảviết “Tôi tên Tố Nguyễn, đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi mục Viết Về Nước Mỹ. Tôi rất xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ, giờ tôi xin góp câu chuyện thật của tôi...” Sau đây là bài viết thứ hai của cô.
Bắc Kinh đã mở chiến dịch sử dụng truyền thông và báo chí tiếng Hoa để định hướng cử tri gốc Hoa là bị “kỳ thị chủng tộc”, rồi lèo lái dư luận ảnh hưởng đến kết quả của các cuộc bầu cử sắp tới tại Úc châu
để ủng hộ chương trình học bổng của Đề Án Zangpo Project dành cho quý Tăng Ni sinh và học viên người Việt hiện đang theo học Tạng ngữ và Phật học tại các đại học, ni viện và trung tâm Phật Giáo Tây Tạng ở Ấn Độ và Nepal
Nhưng nước Việt Nam có triệu triệu cây sậy mong manh đã nằm rạp xuống và bật lên dũng cảm những cây sậy trước những cường quốc và giặc ngoại xâm
Tôi đến Mỹ đầu tuổi đôi mươi. Tôi đã lao vào một cuộc phiêu lưu, đã hứng lấy những kinh hoàng không ai tưởng tượng được, để bắt đầu một cuộc đời mới với cái vạ tuyệt thông trùm phủ lên tất cả mọi người dân Việt lưu lạc
Để qúi ông Hồ Chí Minh, Nguyễn Lương Bằng, Tôn Đức Thắng ... có cơ hội trở thành những vị chủ tịch nước (thay cho đám quan thống sứ và công sứ thời thuộc địa) phải có hằng triệu thanh niên Việt Nam mất mạng, và vô số những bà mẹ mất con
tượng đài có ý nghĩa sẽ phải là tượng đài người mẹ Việt Nam, nón lá trên đầu, tay bồng con thơ, tay dắt em nhỏ. Chính những bà mẹ Việt Nam thuyền nhân tỵ nạn này, những khách hàng đầu tiên của sở xã hội đã từng bước một, xây dựng nền tảng của cộng đồng Việt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.