Hôm nay,  

Mò Ðồ

24/02/201100:00:00(Xem: 38456)

Dọc theo những con kinh Xáng nước chảy xiết vào mùa lũ, nhưng lờ đờ nước chảy hiền hòa theo thuỷ triều lên xuống sáng chiều, có ông già ngồi một đầu xuồng, tay cầm sào dài như một cây

tre, như dò dẫm cái gì dưới giòng sông vậy"
Ổng mò đồ đó.(Cấm mấy anh Bắc Kỳ cười vì nghĩ bậy)

Bất cứ một chấn động, va chạm gì ở dưới đáy chuyền qua cây sào dài, ông ta cũng cắm sào xuống ngay tại chỗ đó, cột thuyền lại, rồi lặn xuống coi là cái gì.
Có khi chỉ là cục đá, khi thì bó củi còn tươi, lúc lại là một bập tàu dừa nước hay vỏ trái dừa khô.
Nhưng khi trúng mánh là một cái xuồng hay ca nô chìm trôi dạt từ đầu nguồn về, còn dính cả máy đuôi tôm thì mừng vô hạn .Nếu người chủ có biết được cũng phải chuộc, vì ai cũng biết ông ta

không ăn trộm nó ..
Còn những cái lặt vặt như bò cá, bó lá chằm, lóng gỗ dầu từ nhà máy cưa sút ra sau mùa lụt, thì hầu như ngày nào cũng có.

Có một lần ông ta tìm thấy một cục sắt lớn lắm, phải dùng dây thừng rồi kêu nhiều người phụ giúp kéo lên bờ, mới biết là cái bệ súng dưới tàu Hải quân.
Lúc đó có người nhớ lại là ở khúc sông này, có một tàu Mỹ bị phục kích bắn chìm, những tàu khác đã trục vớt giòng đi theo ngay sau đó rồi mà.
Có lẽ tàu bị lật úp nên bệ súng rơi ra khỏi thân tàu.
Bữa đó bán cho tiệm phế liệu được một số tiền kha khá, vì nhôm dùng dưới tàu là loại tuy nhẹ, nhưng là loại nhôm cực tốt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ nhỏ tôi có nghe qua cái từ "Hành Hương", vì chữ nghĩa ít nên tôi luôn nghỉ rằng đi hành hương là cạo đầu đi tu tập. Đi Hành Hương để xét lại tâm tính thiện ác của người, là dịp để cải hóa đem cái Chân, Thiện Mỹ vào tâm linh. Nghĩ như vậy đủ làm cho tôi ... sợ. Mổi lần Mẹ tôi đi hành hương là tôi trốn.
Trong chuyến đi hành hương Miến Điện và Tích Lan, đoàn hành hương chúng tôi được sắp đặt để Tháp Đèn Cúng Phật tại chùa Shwedagon Thủ Đô Yangon Miến Điện.
Đào Tấn là ông tổ hát bội Việt Nam. Ông sinh 3 tháng 4 năm 1845. Đào Tấn, nhà soạn tuồng nổi tiếng, ông tổ hát bội Việt Nam, từ trần năm 1907.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ bằng một hồi ức Mậu Thân. Ông sinh năm 1942 tại Huế. Qua Mỹ diện HO 21 định cư tại Thành Phố Tucson Arizona, hiện nghỉ hưu. Mong ông sẽ tiếp tục viết.
Buổi sáng thứ sáu ngày 6 tháng 4 trời trong lành, thời tiết hiu hiu lạnh, mới hơn 8 giờ sáng một hàng dài phật tử đến gần 500 người xếp hàng trước cửa trường Warner Middle School trên đường Newland, đối diện với bên hông chợ Stater Bros ở thành phố Westminster, California.
Hiệp hội Thẩm phán Đức (DRB ) đã chỉ trích gay gắt việc kết án các nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam.
Hơn 10 năm trong lao tù cãi tạo, những ngộ nhận, nhầm lẫn, những hận thù phi lý chồng chất…không ngừng đổ xuống trên thân phận của muôn vàn chàng trai yêu nước.
Chúng ta đang ở vào năm thứ 18 của Thế Kỷ 21 và chỉ còn 82 năm nữa nhân loại sẽ bước vào Thế Kỷ 22. Có rất nhiều biến động của thế kỷ trước mà chúng ta đã quên mất rồi.
Phiên xử không tôn thủ các nguyên tắc pháp lý tối thiểu đối với 6 nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn văn Đài, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Trương Minh Đức và Lê Thu Hà đã đưa ra ánh sáng quốc tế những thiếu sót trầm trọng của nhà nước pháp quyền Việt Nam.
Đã bắt đầu vào tháng Tư, năm 2018. Thế là bắt đầu thêm một Quốc Hận, Quốc Hận thứ 43, kể từ 30 tháng 4 năm 1975. Quốc Hận là Quốc Hận là sự kiện lịch sử Ông Trời cũng không đổi được. Lịch sử sẽ vô ích nếu Con Người không vận dụng, nếu Con Người không nhớ để rút kinh nghiệm, để ôn cố tri tân. Để chống lại kẻ gian ác, để kẻ gian ác không thể tái diễn tai họa cho quốc gia dân tộc nữa. Nhớ và tưởng niệm Quốc Hận vì thế là bổn phận của cá nhân và nghĩa vụ của xã hội trong dòng lịch sử, trên phương diện nhân sinh quan và vũ trụ quan.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.