Hôm nay,  

Mò Ðồ

24/02/201100:00:00(Xem: 28000)

Dọc theo những con kinh Xáng nước chảy xiết vào mùa lũ, nhưng lờ đờ nước chảy hiền hòa theo thuỷ triều lên xuống sáng chiều, có ông già ngồi một đầu xuồng, tay cầm sào dài như một cây

tre, như dò dẫm cái gì dưới giòng sông vậy"
Ổng mò đồ đó.(Cấm mấy anh Bắc Kỳ cười vì nghĩ bậy)

Bất cứ một chấn động, va chạm gì ở dưới đáy chuyền qua cây sào dài, ông ta cũng cắm sào xuống ngay tại chỗ đó, cột thuyền lại, rồi lặn xuống coi là cái gì.
Có khi chỉ là cục đá, khi thì bó củi còn tươi, lúc lại là một bập tàu dừa nước hay vỏ trái dừa khô.
Nhưng khi trúng mánh là một cái xuồng hay ca nô chìm trôi dạt từ đầu nguồn về, còn dính cả máy đuôi tôm thì mừng vô hạn .Nếu người chủ có biết được cũng phải chuộc, vì ai cũng biết ông ta

không ăn trộm nó ..
Còn những cái lặt vặt như bò cá, bó lá chằm, lóng gỗ dầu từ nhà máy cưa sút ra sau mùa lụt, thì hầu như ngày nào cũng có.

Có một lần ông ta tìm thấy một cục sắt lớn lắm, phải dùng dây thừng rồi kêu nhiều người phụ giúp kéo lên bờ, mới biết là cái bệ súng dưới tàu Hải quân.
Lúc đó có người nhớ lại là ở khúc sông này, có một tàu Mỹ bị phục kích bắn chìm, những tàu khác đã trục vớt giòng đi theo ngay sau đó rồi mà.
Có lẽ tàu bị lật úp nên bệ súng rơi ra khỏi thân tàu.
Bữa đó bán cho tiệm phế liệu được một số tiền kha khá, vì nhôm dùng dưới tàu là loại tuy nhẹ, nhưng là loại nhôm cực tốt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.