Hôm nay,  

Chuyện Miền Quê

24/02/201100:00:00(Xem: 26422)

Ở miền Trung, từ Noel cho đến tết ta trời lạnh buốt và mưa giăng giăng rất buồn. Trong khi ở miền Nam, mỗi năm khi gió bấc thổi về thì lòng người hớn hở.
Từ tháng 11 cho đến Noel, trên ruộng đồng miền Nam có rất nhiều tép đồng. Nó chỉ lớn bằng mút đũa thôi, nhưng mập tròn căng.
Người lớn thì đặt đó, cắm đăng, có đêm được cả giạ, cả bao. Con nít cũng có thể bắt được nhiều bằng cách cất vó. Chẳng phải là vó lớn đâu, chỉ là một mảnh vuông vải mùng mỗi bề chừng 5

gang, gọng là 2 thanh tre mỏng.
Bỏ chiếc vó nhỏ xíu này xuống bờ ao, hoặc bên bờ ruộng luá, rắc lên một nhúm cám đã rang vàng. Chừng một phút sau, nhấc lên đã được nửa chén tép đang nhảy lao xao rồi.
Tép này lấy kéo cắt hết râu, xào với hành tỏi tiêu bột ngọt rồi bầy ra diã.
Ở dưới mương nước trong, có hai loài rau dại: Cây hẹ nước và cây chóc. Hãy hái một ít rửa sạch. Dùng bánh tráng dầy hay mỏng cũng được, cuốn những thứ kể trên như cuốn bò biá, chấm

với nắm nêm.
Món này mang củi lửa ra ngay chỗ bắt tép, ăn mới ngon.......

Ai có về miền Rạch Giá...Nhắn dùm tôi...

Trên đường từ Long Xuyên về Rạch Giá, có một vùng ruộng đất phì nhiêu gọi là vùng Cái Sắn.
Sau 1954, có 1 bài hát hình như của nhạc sĩ Nguyễn Hiền:
-Ai về Miền Cái Sắn xinh tươi.
Ai về đồng luá mới, ai về nhà má tôi.
Nhắn rằng dù xa nơi mến thương.
Nhưng lòng tôi vấn vương,
Mối tình hoài cố hương.
-Đây dù nhà mới cất thô sơ,
Cánh đồng tràn sóng luá,
Bên bờ dòng nước mơ.
Lớp người dân di cư đắp xây
Phá rừng hoang đốn cây,
Ðồng thẳng cánh cò baỵ
-Mai ngày muà luá mới đâm bông.
Tôi về tìm sức sống
ven bờ giòng nước trong.
Gió chiều đuà trăng thanh ngát hương,
Sống hoà nhịp bốn phương.
Cho lòng tràn mến thương .....

Ở giữa vùng Cái Sắn là Quận Kiên Tân(Sau 75 gọi là Huyện Tân Hiệp). Từ đây trở lên hướng Long xuyên, Cần Thơ thì có những kinh đào theo mẫu tự ABC .... Nhưng về hướng Rạch giá thì lại

theo thứ tự 12345.
Mỗi kinh cách nhau 2 cây số (Có mấy kinh lại chỉ cách 1 cây)
Những kinh ABC ngoài trồng luá, người dân còn làm vườn, rẫy và làm pháo.
Thuốc lào 999 bán ở chợ Ông Tạ, xuất xứ ở đây. Cà pháo từng bao tải chở đi SG cũng như món mắm tôm đen thùi, thúi nức mũi (nhưng ngon lắm) cũng từ vùng này chở đi.


Những kinh gần Rạch Giá chuyên trồng luá thần nông từ trước năm 1970, nên kinh tế rất khá. Đến hồi vượt biên, họ có khả năng đi nhiều hơn các vùng khác, có nhiều kinh đi vượt biên tới 1/4

dân số.
Ruộng luá ở đây trải dài mút tầm nhìn, như trong bài hát Hè Về cuả Nhạc Sĩ Hùng Lân:
-Bâng khuâng nghe gió đùa mây thắm đàn chim cánh đo trời
Phân vân đôi maí chèo khua nước thuyền ai biếng trôi.
-Xa xa lớp lúa dồn cao sóng vàng leo dốc chân đồi.
Thanh thanh hương sen nồng ướp gío trăng khi chiều rơi..

Tôi không phải gốc là người Bắc Di Cư 54, nhưng thời thơ ấu từ Thủ Dầu Một về sống chung trong khu người Bắc ở Cái Sắn, bạn bè cùng lớp, bạn bè lính, hầu hết là Bắc Kỳ, nên bây giờ nói

giọng Bắc rặt.
Tôi có thể nói:
-Tôi không đi xe nôi, cũng chẳng đi xe nam, tôi đi xe nửa. Vưà nanh nẹn, dzẻ tiền, nại không sợ bị xìu nốp.
Tôi còn hát:
-Ai bảo Di cư là khổ Di cư sướng lắm chứ. Ngồi tàu bay, ta vào miền Nam, lòng ta sướng nao nao. Rau muống trong Nam lại nhiều, mà người Nam không biết. Ước mong sao, rau muống lên

cao, tăng sức mạnh cần lao ...
Trẻ con Bắc kỳ, Nam Kỳ chủi nhau, tôi vào cả 2 phe.
Chửi rằng:
-Bắc kỳ ăn trái cà na. Ăn nhằm lựu đạn, chết cha Bắc Kỳ.
Rồi hợp với bên kia chửi lại:
-Bắc kỳ ăn cá rô cây. Nam kỳ ăn d...ái thằng Tây đen xì.
Tuổi thơ qua mau, lớn lên chúng tôi sát cánh, cả Bắc lẫn Nam kỳ, chống lại quân thù, có nhắc nhớ lại những trận đánh nhau ngày còn nhỏ để mà nhớ tiếc ngày vui qua mau.

Rau muống có màu đỏ tím, mọc tràn đồng, dân Nam chỉ hái cho heo ăn. Người Bắc vô thấy rau muống mọc hoang ngoài ruộng nhiều quá, mừng như gặp cố nhân, thiếu điều ôm chầm lấy, oà

lên mà khóc nức nở.
Tại sao lại phải khóc" Là vì rau muống đồng ăn dễ bị đau bụng lắm. Mãi về sau này người ta mới khám phá ra rằng, phải lấy một cần câu, hay một roi trúc vụt tưới sượi vào đám rau muống cho

ra bớt nhựa, thì vài hôm sau ăn mới được.
Sau này, chẳng ai phải làm như thế nữa, chẳng cần luộc hay xào đập tỏi gì cả. Chỉ cần muối chua ngọt, ăn cũng ngon quá trời, mà chẳng thấy ai đau bụng nữa hết...
Ngọn rau muống đỏ rất bự, to như ngón tay cái, chẻ ra trộn dầu dấm như trộn sà lách ăn cũng ngon lắm.....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.