Hôm nay,  

Cây Bần

24/02/201100:00:00(Xem: 30023)

Phàm cây gì mọc nhanh thì gỗ không tốt, thí dụ cây cao su, cây bông gòn. Kể cả cây bạch đàn tăng trưởng không nhanh mấy, mà gỗ trắng cũng là loại xoàng.
Cây oak (Sồi), sycamore (Gía tị) mọc dài theo đường 152 là những loại gỗ tốt tại Mỹ, 20 năm sau, ta coi bộ nó chẳng khác gì hồi chúng ta mới tới đây.
Trong khi đó cây bần mọc rất nhanh, sau ít năm gốc cây có thể ba tay không giáp, nhưng trong thân toàn là bộng cùng lỗ, thớ gỗ xoắn xít dẻo quẹo. Nếu mà có dùng cưa để xẻ cũng rất khó

khăn.
Chặt cành bần phơi khô để chụm bếp thì khói nhiều lắm, nhưng sau khi ngâm dưới nước ít lâu rồi mới phơi khô thì củi đỡ khói hơn nhiều.
Gỗ dùng để đóng xuồng ở miền đồng bằng sông Cửu Long thường là gỗ sao, thao lao (bằng lăng), tệ lắm cũng làm bằng gỗ dầu, chứ nếu đóng bằng mấy thứ gỗ tạp khác thì không qua khỏi ba

con trăng (ba tháng).
Trái bần vừa chua vừa chát, ăn với cơm tệ hơn trái cà nhiều.
Cặc bần mọc từ dưới bùn trồi lên mặt nước, dùng làm nút chai tốt lắm.
Người ta chặt những cành bần lớn bằng bắp vế, cổ tay dùng cắm chà dọc theo bờ sông để bắt cá.

Cắm chà và dỡ chà ra sao """

Dọc theo hai bên bờ những con sông lớn hay kinh xáng (Kinh do xáng múc đào), người ta thường thấy những dề lục bình dạt vào đám cành cây được rào bằng nhũng cây tre cao vút, đó gọi là

đám chà.


Đám chà lớn hay nhỏ cũng còn tùy khả năng của chủ nhân, thường thì bề ngang chừng 15 thước, dài 40 thước .
Phải xin phép chính quyền chứ không phải muốn cắm chà chỗ nào cũng được, vì sông còn phải để đủ khoảng rộng cho tàu thuyền lưu thông, lẽ dĩ nhiên Chủ Chà phải đóng thuế hàng năm.
Chà dùng tốt nhất là cây gừa (cây si), kế đến là trâm bầu, mù u .. Tệ nhất là cây tre vì nó có gai, mà cho dù không có gai như tre mỡ, trúc đá, tầm vông ...thì cũng dở lắm, vì tuy bền nhưng vỏ

tre không thối rữa được như những loại cây kia, để làm đồ ăn cho tôm tép và cá nhỏ, mà không có cá nhỏ thì cá lớn cũng đâu vô trú ngụ (có cá nhỏ làm thức ăn cho cá lớn).
Khởi đầu, người ta chất chà còn xanh lá xuống sông, xung quanh cặm nọc tre. Lục bình (bèo bồng) trôi dạt trên sông tấp dần vào giữa đám chà, sinh sản rất mau, nở đầy hoa tím trông đẹp

giống như đuôi công.
Vỏ và lá cây bắt đầu thúi rữa thu hút những bầy cá con, tôm tép vô rỉa. Tôm càng, cá lớn cũng nhận đám chà làm chỗ ở lâu dài, nhứt là khi có một xác chó hay heo chết xình trôi kẹt vô đám

chà.
Hồi xảy ra vụ người Miên "Cáp Duồn" chặt đầu người Việt rồi thả trôi sông, đố có ai dám ăn tôm càng bắt từ mấy đám chà, vì ai cũng biết tôm càng xúm bu vô đám chà có "Thằng Chỏng" mà rỉa

...
Tùy theo mùa trong năm, nhưng thường thì cứ cách vài tháng là người ta dỡ chà một lần. Đó là một ngày vui....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lâu nay, khi lần đầu tiên băng qua cầu Trần Khánh Dư trên kênh Nhiêu Lộc để đi từ quận Nhất sang quận Phú Nhuận, chính nhiều người Sài Gòn cũng không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mắt, sang trọng của khu phố nằm hai bên đại lộ Phan Xích Long, theo báo Pháp Luật TP (PLO).
Nỗi lo phế liệu tràn ngập Việt Nam... vì chính sách nhà nước mở cửa đón nhận phế liệu nhiều tới mức không xử lý nổi.
Các bạn thân mến, Hôm nay, ngày 3 tháng 8, năm 2018 là ngày Lễ Bế Mạc Khóa Huấn Luyện &Tu Nghiệp Sư Phạm kỳ thứ 30 của quý thầy cô. Khóa huấn luyện có ba ngày, bắt đầu từ 6:30 chiều Thứ Sáu, là đêm khai mạc của Khóa do Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California tổ chức với một nghi thức khai mạc trong không khí vui tươi, thân ái.
Trong dịp nghỉ xuân vừa qua em đã đi rất nhiều chỗ vui, nhưng cái em thích nhất là kỳ đi chơi Reno và Lake Tahoe với gia đình của em. Gia đình em đi chung với các bác và anh em họ, và khởi hành vào buổi sáng sớm thứ tư.
Mời quý phụ huynh, quí bạn thiếu nhi đọc tiếp phần cuối về bệnh Trầm Cảm, một căn bệnh nguy hiểm hơn cả bệnh tự kỷ mà nhiều trẻ em đang mắc phải.
Ngày xưa có hai anh em, người anh tháo vát, lanh lợi. Người em thì đần độn, không thích làm việc gì, chỉ thích học cách nào để biết rùng mình. Một người trông coi nhà thờ muốn dạy cậu học nghề này, đã bị cậu đạp xuống cầu thang gãy chân.
Người viết định cư tại Mỹ năm 2000, hiện là cư dân Boston và làm việc trong một bệnh viện của tập đoàn Partners. Với bài "Đoá Hồng Bạch" tưởng niệm một nữ sĩ quan Mỹ gốc Việt hy sinh tại chiến trường Trung Đông, Nhất Chi Mai đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Sau nhiều năm ngưng viết, mừng cô viết trở lại. Mong mạnh dạn tiếp tục.
Từ khi phổ biến thông báo này cho tới ngày 15 tháng 8 năm 2018 PTGDVNHN sẽ đón nhận tất cả các đề nghị ứng viên. Ứng viên có thể là một cá nhân, một tập hợp cá nhân hay một tổ chức.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.