Hôm nay,  

Cây Bần

24/02/201100:00:00(Xem: 21965)

Phàm cây gì mọc nhanh thì gỗ không tốt, thí dụ cây cao su, cây bông gòn. Kể cả cây bạch đàn tăng trưởng không nhanh mấy, mà gỗ trắng cũng là loại xoàng.
Cây oak (Sồi), sycamore (Gía tị) mọc dài theo đường 152 là những loại gỗ tốt tại Mỹ, 20 năm sau, ta coi bộ nó chẳng khác gì hồi chúng ta mới tới đây.
Trong khi đó cây bần mọc rất nhanh, sau ít năm gốc cây có thể ba tay không giáp, nhưng trong thân toàn là bộng cùng lỗ, thớ gỗ xoắn xít dẻo quẹo. Nếu mà có dùng cưa để xẻ cũng rất khó

khăn.
Chặt cành bần phơi khô để chụm bếp thì khói nhiều lắm, nhưng sau khi ngâm dưới nước ít lâu rồi mới phơi khô thì củi đỡ khói hơn nhiều.
Gỗ dùng để đóng xuồng ở miền đồng bằng sông Cửu Long thường là gỗ sao, thao lao (bằng lăng), tệ lắm cũng làm bằng gỗ dầu, chứ nếu đóng bằng mấy thứ gỗ tạp khác thì không qua khỏi ba

con trăng (ba tháng).
Trái bần vừa chua vừa chát, ăn với cơm tệ hơn trái cà nhiều.
Cặc bần mọc từ dưới bùn trồi lên mặt nước, dùng làm nút chai tốt lắm.
Người ta chặt những cành bần lớn bằng bắp vế, cổ tay dùng cắm chà dọc theo bờ sông để bắt cá.

Cắm chà và dỡ chà ra sao """

Dọc theo hai bên bờ những con sông lớn hay kinh xáng (Kinh do xáng múc đào), người ta thường thấy những dề lục bình dạt vào đám cành cây được rào bằng nhũng cây tre cao vút, đó gọi là

đám chà.


Đám chà lớn hay nhỏ cũng còn tùy khả năng của chủ nhân, thường thì bề ngang chừng 15 thước, dài 40 thước .
Phải xin phép chính quyền chứ không phải muốn cắm chà chỗ nào cũng được, vì sông còn phải để đủ khoảng rộng cho tàu thuyền lưu thông, lẽ dĩ nhiên Chủ Chà phải đóng thuế hàng năm.
Chà dùng tốt nhất là cây gừa (cây si), kế đến là trâm bầu, mù u .. Tệ nhất là cây tre vì nó có gai, mà cho dù không có gai như tre mỡ, trúc đá, tầm vông ...thì cũng dở lắm, vì tuy bền nhưng vỏ

tre không thối rữa được như những loại cây kia, để làm đồ ăn cho tôm tép và cá nhỏ, mà không có cá nhỏ thì cá lớn cũng đâu vô trú ngụ (có cá nhỏ làm thức ăn cho cá lớn).
Khởi đầu, người ta chất chà còn xanh lá xuống sông, xung quanh cặm nọc tre. Lục bình (bèo bồng) trôi dạt trên sông tấp dần vào giữa đám chà, sinh sản rất mau, nở đầy hoa tím trông đẹp

giống như đuôi công.
Vỏ và lá cây bắt đầu thúi rữa thu hút những bầy cá con, tôm tép vô rỉa. Tôm càng, cá lớn cũng nhận đám chà làm chỗ ở lâu dài, nhứt là khi có một xác chó hay heo chết xình trôi kẹt vô đám

chà.
Hồi xảy ra vụ người Miên "Cáp Duồn" chặt đầu người Việt rồi thả trôi sông, đố có ai dám ăn tôm càng bắt từ mấy đám chà, vì ai cũng biết tôm càng xúm bu vô đám chà có "Thằng Chỏng" mà rỉa

...
Tùy theo mùa trong năm, nhưng thường thì cứ cách vài tháng là người ta dỡ chà một lần. Đó là một ngày vui....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối thứ sáu 16/8/2019, tại hai thành phố Melbourne và Sydney, Úc, những người ủng hộ Bắc Kinh đã tấn công người ủng hộ tự do cho Hồng Kông.
Ông Huỳnh Tịnh Của khi viết cuốn Chuyện Giải Buồn đã gom góp lại những chuyện nầy nọ do ông nghĩ ra hay do ông lấy trong sách Tàu, nhưng điều ông không ngờ là mình đã viết truyện ngắn đầu tiên của văn học Việt Nam.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) đã tổ chức Đại Hội lần thứ 14 tại Little Sàigòn, California, Hoa Kỳ, trong hai ngày 17 và 18 tháng 8 năm 2019.
Vào hơn 2600 năm trước Đức Thế Tôn đã kể rất nhiều về sự lừa đảo, chẳng hạn như chuyện về Tiền thân Kuhaka trong Tiểu bộ kinh IV.
Tối Thứ Sáu 16/8/2019, trong mùa Vu Lan báo hiếu, tiệc Vinh Danh Bậc Sinh Thành- Hoa Sống Đời; diễn ra tại nhà hàng Seafood World do đài phát thanh Little Saigon Radio và truyền hình Hồn Việt tổ chức với khoảng 400 khách
Nhà thơ Trịnh Y Thư, Giám đốc Nhà xuất bản Văn Học Press, hôm Thứ Bảy 17/8/2019 cho biết tập thơ Âm tuyết đỏ thời gian (ÂTĐTG) của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ vừa được phát hành trên toàn cầu qua mạng nhà sách Barns & Noble
Emails qua lại nhiều lần, tôi mới biết anh Mũ Nâu cũng là một ngòi bút nhà binh, bút hiệu Dương Thượng Trúc. Lúc này tôi mới nhớ là tôi đã thấy bút hiệu Dương Thượng Trúc trên nhiều tờ báo có giá trị tại Hoa Kỳ
Từ rất lâu rồi, thỉnh thoảng lại nghe lời đồn rằng những người tu thiền sẽ dễ bị điên. Hình như huyền thoại này ban đầu xuất phát từ các tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung, trong đó có một số nhân vật bị “tẩu hỏa nhập ma”
Trọng lượng kinh tế của toàn khối các quốc gia chậm tiến trong Chiến Tranh Lạnh chỉ là 21% GDP toàn cầu, nhưng đến năm 2010 đã nhảy lên 49% và sẽ tăng đến 60% vào năm 2030
Nếu có dịp về Châu Đốc thăm thắng cảnh Núi Sam, chắc ai cũng nghe nhắc đến món đặc sản của vùng sông nước Nam bộ : đó là món mắm thái Châu Đốc


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.