Hôm nay,  

Cây Bần

24/02/201100:00:00(Xem: 22786)

Phàm cây gì mọc nhanh thì gỗ không tốt, thí dụ cây cao su, cây bông gòn. Kể cả cây bạch đàn tăng trưởng không nhanh mấy, mà gỗ trắng cũng là loại xoàng.
Cây oak (Sồi), sycamore (Gía tị) mọc dài theo đường 152 là những loại gỗ tốt tại Mỹ, 20 năm sau, ta coi bộ nó chẳng khác gì hồi chúng ta mới tới đây.
Trong khi đó cây bần mọc rất nhanh, sau ít năm gốc cây có thể ba tay không giáp, nhưng trong thân toàn là bộng cùng lỗ, thớ gỗ xoắn xít dẻo quẹo. Nếu mà có dùng cưa để xẻ cũng rất khó

khăn.
Chặt cành bần phơi khô để chụm bếp thì khói nhiều lắm, nhưng sau khi ngâm dưới nước ít lâu rồi mới phơi khô thì củi đỡ khói hơn nhiều.
Gỗ dùng để đóng xuồng ở miền đồng bằng sông Cửu Long thường là gỗ sao, thao lao (bằng lăng), tệ lắm cũng làm bằng gỗ dầu, chứ nếu đóng bằng mấy thứ gỗ tạp khác thì không qua khỏi ba

con trăng (ba tháng).
Trái bần vừa chua vừa chát, ăn với cơm tệ hơn trái cà nhiều.
Cặc bần mọc từ dưới bùn trồi lên mặt nước, dùng làm nút chai tốt lắm.
Người ta chặt những cành bần lớn bằng bắp vế, cổ tay dùng cắm chà dọc theo bờ sông để bắt cá.

Cắm chà và dỡ chà ra sao """

Dọc theo hai bên bờ những con sông lớn hay kinh xáng (Kinh do xáng múc đào), người ta thường thấy những dề lục bình dạt vào đám cành cây được rào bằng nhũng cây tre cao vút, đó gọi là

đám chà.


Đám chà lớn hay nhỏ cũng còn tùy khả năng của chủ nhân, thường thì bề ngang chừng 15 thước, dài 40 thước .
Phải xin phép chính quyền chứ không phải muốn cắm chà chỗ nào cũng được, vì sông còn phải để đủ khoảng rộng cho tàu thuyền lưu thông, lẽ dĩ nhiên Chủ Chà phải đóng thuế hàng năm.
Chà dùng tốt nhất là cây gừa (cây si), kế đến là trâm bầu, mù u .. Tệ nhất là cây tre vì nó có gai, mà cho dù không có gai như tre mỡ, trúc đá, tầm vông ...thì cũng dở lắm, vì tuy bền nhưng vỏ

tre không thối rữa được như những loại cây kia, để làm đồ ăn cho tôm tép và cá nhỏ, mà không có cá nhỏ thì cá lớn cũng đâu vô trú ngụ (có cá nhỏ làm thức ăn cho cá lớn).
Khởi đầu, người ta chất chà còn xanh lá xuống sông, xung quanh cặm nọc tre. Lục bình (bèo bồng) trôi dạt trên sông tấp dần vào giữa đám chà, sinh sản rất mau, nở đầy hoa tím trông đẹp

giống như đuôi công.
Vỏ và lá cây bắt đầu thúi rữa thu hút những bầy cá con, tôm tép vô rỉa. Tôm càng, cá lớn cũng nhận đám chà làm chỗ ở lâu dài, nhứt là khi có một xác chó hay heo chết xình trôi kẹt vô đám

chà.
Hồi xảy ra vụ người Miên "Cáp Duồn" chặt đầu người Việt rồi thả trôi sông, đố có ai dám ăn tôm càng bắt từ mấy đám chà, vì ai cũng biết tôm càng xúm bu vô đám chà có "Thằng Chỏng" mà rỉa

...
Tùy theo mùa trong năm, nhưng thường thì cứ cách vài tháng là người ta dỡ chà một lần. Đó là một ngày vui....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi năm vào tháng 7, các võ đường Kienando trong nước và hải ngoại đều tổ chức ngày thành lập môn phái qua đó nhắc lại những chặng đường phát triển, những truyền thống tốt đẹp, tri ân các hội đoàn,cá nhân đã hỗ trợ giúp đỡ võ phái và phong đai,cấp bằng,khen thưởng cho các võ sinh qua một năm rèn luyện học tập.
Trước tiên xin được có vài lời giới thiệu về nhạc sư được tôn làm bậc sư về sáo Pan Flute – xin được nói về loại sáo này ở phần sau – thường được biết qua tên Zamfir.
Câu chuyện cái lu chống ngập lụt do một Phó giáo sư Tiến sĩ đương nhiệm đại biểu Hội Đồng Nhân Dân TP. SG nêu lên làm người dân cười hoài không thôi.
Chỉ cần một phút thôi, Nén nhang lòng xin gởi, Chiếc nón sắt trên đồi, Tấm thẻ bài thả trôi Chỉ cần một phút thôi, Giọt nước mắt ngậm ngùi, Nước Việt buồn Mẹ ơi !, Quê hương con mất rồi
Buổi sáng, Ty vừa thức dậy, đứng phía sau cửa sổ nhìn ra sân trước nhà, ông ngoại đang tỉa những lá cúc khô héo trong chậu cúc đầy nụ phơn-phớt vàng.
Lúc 10:00AM ngày 14 tháng 7 năm 2019, tại Trụ Sở Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali, trên đường Brookhurst, một buổi họp tổng kết của Hội HO tương trợ Thương Phế Binh VNCH, được triệu tập bởi bà Hội Trưởng kiêm Trưởng Ban Tổ Chức NGÀY ĐẠI NHẠC HỘI CÁM ƠN ANH KỲ 12.
Báo chí và các hãng thông tấn trong nước đã ghi nhận môt diễn biến bất thường trong việc bố trí nhân sự cấp cao của chính phủ VN khi thấy Chủ Tich Quốc Hội Nguyễn thị Kim Ngân tiếp đại sứ TQ, Hùng Ba hôm 4-7 chứ không phải Phó Chủ Tich nước Đặng Thị Ngọc Thịnh.
Lễ kỳ yên tức là lễ cầu an, là lễ tế Thành hoàng lớn nhất của một ngôi đình ở Nam Bộ.
Tiếp nối tinh thần phục vụ sáng tạo và nội dung hữu ích của khóa Dự Trưởng Nghĩa Sinh 2018, Nghĩa Sinh Công Giáo liên Giáo phận Vinh - Hà Tĩnh đã tổ chức khóa huấn luyện hè 2019 với chủ đề: “21 Tinh hoa và Phẩm hạnh của Lãnh đạo Bản thân” tại Tòa Giám Mục Giáo phận Vinh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.