Hôm nay,  

Tự Mãn

24/02/201100:00:00(Xem: 28013)

Có ngưới hỏi tôi:
-Mặt mũi trông không đến nỗi nào, mà sao bị gọi là TÂN Ngố"
Lại có kẻ, kể tích rằng, hắn đã từng phục kích ngay cửa sổ hồi tôi mới cưới vợ và nghe cô dâu riết róng trong bóng đêm: "Trời hỡi trời! Nó ở chỗ này cơ mà ngố ơi!!"
Chỉ đành phải lắc đầu và nói:
-Phịa!
Cách đây không lâu, tôi có đọc một bài viết của một vị tiến sĩ ở Úc, ông viết rằng: Người Việt mình có cái tật rất lớn là tự mãn. Cho mình là nhất, con em mình thông minh, giỏi giang v v..Nhưng

trên thực tế, so với những sắc dân khác, người Việt chỉ đứng hạng trung bình, có khi kém nữa là khác.
Đọc xong, tôi buồn hết mấy ngày, vì ông ấy nói đúng. Suốt bao năm qua, tôi rất ít khi thấy báo Mỹ dương danh người Việt, mà chỉ toàn là những chuyện dài "Nhân dân tự vệ" làm mất mặt cộng

đồng.
Vẫn biết rằng ở khu Little Sài gòn, có rầt nhiều hàng quán, văn phòng bác sĩ, luật sư của người Việt, nhưng chủ của những building, những ngôi chợ to lớn kia lại không phải là người Việt trăm

phần trăm, dù họ vẫn gọi chúng ta là đồng hương.
Còn ở những công,tư sở, những công ty có hàng trăm công nhân trở lên, thì người Việt chỉ leo lên đến chức cai, cai xếp mà thôi. Chứ những chức vụ then chốt, quyết định thì không thấy

người mình.
Phải công tâm mà nói, thanh niên VN học các ngành nghề ở đại học bốn năm ra trường rất đông. Nhưng rồi họ kiếm được việc làm đủ sống, cưới vợ, mua xe, mua nhà, mua hột xoàn cho vợ,

thế là thỏa mãn. Không mấy ai chịu khó học lên cao nữa, chuyên về một ngành nào để có thể gọi là nhà bác học,hay khoa học gia.
Cái chuyện khoe của, khoe chức vụ trước 75, giờ coi có vẻ lạc điệu, nên bây giờ người ta xoay qua khen con mình. Có bà nói con mình đang học thuốc, nhưng khi hỏi ra mới biết con bả mới

xong trung học năm ngoái, như vậy chắc là đang học thuốc lá, hay drug gì đó thôi.
Còn một số người cứ cho rằng sinh viên học ở trường college hai năm, rồi chuyển vào trường đại học là xoàng. Nên họ quyết tâm cho con vào trường lớn, để cho oai, cho dù có hao tốn đến

đâu. Nhưng qua kinh nghiệm cuả rất nhiều bậc cha mẹ có con học tránfer, tôi biết rằng họ tiết kiệm được rất nhiều tiền trong hai năm đó. Và khi ra trường, những sinh viên kia đều kiếm được

công việc lương cao, vì họ được tính từ trường đã tốt nghiệp, chứ không ai hỏi mấy năm trước họ học ở đâu.
Tâm trạng chung của cha mẹ là luôn luôn nhìn thấy con mình đẹp đẽ, giỏi giang. Tôi cũng chẳng thoát được thông lệ ấy.
Ngày nhìn thấy đứa con thứ ba mới chào đời, là tôi tiên đoán ngay thằng này rồi sẽ khá, vì nó giống tôi như hệt. Và qủa nhiên, mới lên ba mà thằng nhỏ đã "tinh anh phát tiết ra ngoài".
Tôi ngồi ở phòng khách, quát:
-Bư, lấy cho ba đôi giầy.
Nó dạ lớn rồi khệ nệ xách ra cho tôi đôi giầy một chiếc đen, một chiếc trắng. Tôi hỏi :
-Sao lấy cho ba đôi giầy kỳ thế này"
Cặp mắt nó nhướng lên, đảo tròn rồi đáp:
-Dạ ở trong kia còn một đôi giống hệt đôi này, cũng một chiếc đen, một chiếc trắng.
Thế rồi, như tôi đã nói, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, năm mới học lớp một, cô giáo bỗng đề nghị cho nó lên học lớp năm. Bà hiệu trưỏng lấy làm thắc mắc, thì cô giáo trả lời

là vì thằng nhỏ này thông minh lắm. Bà hiệu trưởng vẫn còn không tin, nên cô giáo đưa bà xuống lớp và hỏi :
-Bư, em hãy cho cô biết, có hành động nào mà con chó nó làm khi đứng ba chân, còn con người cũng làm điều đó khi đứng hai chân"
-Dạ thưa cô, đó là khi bắt tay ạ.
-Em có biết cái gì cuả ba em, mà má em thích nhất không"
-Thưa cô: tiền.
Bà hiệu trưởng kéo cô giáo ra ngoài rồi nói nhỏ :
-Tôi đề nghị cô cho thằng nhỏ này lên thẳng Highschool, vì hai câu hỏi vừa rồi của cô, chính tôi đây cũng trả lời sai bét.
Thằng Bư tới trường làm bạn thầy nể, về nhà anh em nó cũng sợ. Một bữa kia tôi nghe nó chỉ bài cho em nó :
-Một kí lô sắt, với một lí lô bông gòn, kí nào nặng hơn"
Con em tỏ ra sành sõi:


-Đã là một kí, thì hai thứ đó nặng bằng nhau.
-Bằng sao được. Bây giờ mày lấy một kí bông gòn liệng vào đầu tao, còn tao lấy một kí sắt chọi vào đầu mày thì đứa nào bị nặng hơn"
Hết khoe con, bây giờ tới khoe bạn. Tôi có người bạn giỏi lắm, anh ta thường tự hào rằng :
-Nếu mà bây giờ tôi nghỉ, thì hãng sẽ khốn đốn ngay.
Một người bạn khác hỏi lại :
-Thế hãng anh làm, thành lập được lâu chưa"
-Sáu chục năm rồi.
-Mẹ, nói thối thế mà cũng nói. Giả dụ anh không đến xứ này, thì hãng đó nó vẫn tồn tại và phát triển, đừng có nói dóc. Sao cái câu "Hãng này không dám cho tôi nghỉ đâu, tôi mà nghỉ là hãng

xập tiệm liền" có nhiều anh Mít phun ra thế. Mấy anh đó cứ tưởng mình là cái rốn lõm của vũ trụ. Rốn lồi kia mà mấy ngày không tắm đã hôi rình, huống hồ rốn lõm.
Nhưng tụi Mỹ rõ ràng xỏ lá.
Chơi cái trò đá cá lăn dưa
(Thơ Cuồng Phong)
Cho nên, anh bạn thiệt giỏi cuả tôi mới vừa được bằng khen thưởng cuả hãng tuần trước, thì tuần sau bị lay-off. Anh ta cay đắng lắm. Chủi Mỹ đểu. Mãi mấy tháng sau mới xin vô làm người

bán hàng ở Drug store. Tiệm bán thuốc Tây ở xứ này hơi giống tiệm chạp phô, nghĩa là bán đủ thứ chứ không chỉ là thuốc Tây. Bởi thế người bán hàng phải biết nhiều thứ lắm,(bạn tôi bảo thế)

để khách hàng có hỏi thì còn biết mà trả lời. Bữa nọ, thấy một ông Mít lớ ngớ đi vô cửa tiệm, anh bạn giỏi giang của tôi liền xông ra hỏi:
-Ông ở VN mơí qua phải không" Ông cần mua gì đấy ạ"
-Dạ tôi muốn mua kem đánh răng.
-Đây này hiệu Crest là tốt nhất ông ạ. Ông còn cần gì nữa không"
-Tôi muốn mua ít lưỡi lam cạo râu.
-Bàn cạo của ông hiệu gì"
-Gillette.
-Đây. Từ nay ông có cần gì,cứ ra đây hỏi tôi,tôi là người "know everything".
Mấy hôm sau, vừa thấy ông khách ngu ngơ bước vào, Mr. Know everything hỏi liền :
-Ông cần hỏi gì đấy"
Ông kia chưa kịp trả lời, mới đưa ra một hũ nhỏ như hũ baby food, anh ta vội vàng chụp lấy mở nắp đưa lên mũi ngửi và kêu lên :
-Mẹ, mùi gì giống shit vậy"
-Thưa ông, đúng vậy, ông đã ngửi cứt tôi rồi, xin ông làm ơn chỉ dùm tôi phải mua giấy đi cầu hiệu gì.
Bị vố đó anh bạn tôi chừa luôn cái tật huênh hoang.
Ôi, ở cuộc đời này ai cũng muốn làm xếp sòng, làm big boss. Ông leader muốn tỏ ra mình có quyền uy như ông supervisor, ông cai lại muốn mình to hơn ông chủ v.v..
Mà ngay cả trong thân thể con người cũng vậy, cơ phận nào cũng nhận mình là tối quan trọng. Cặp mắt nói :
-Không có tôi, các anh chẳng thấy đường mà làm ăn gì cả.
Hai tay nói:
-Không có đôi bàn tay này làm ra đồ ăn, thì các anh sống được không"
Thế rồi tai, mũi, họng,phổi, phèo, tịm, cật nhao nhao lên kể công. Lúc đó anh Óc mới lên tiếng :
-Im hết đi, tôi đây mới là xếp sòng của mấy anh, thử hỏi nếu không có tôi chỉ huy, thì các anh sẽ ra thế nào"
Tất cả đều thầm công nhận anh Óc nói phải. Bỗng anh Đít lên tiếng :
-Dạ, em xin có chút ý kiến. .
Cả bọn quay lại la rầm lên :
-Shut up, chưa mở miệng đã thấy thúi.
Bị nạt, anh Đít giận đỏ mặt lên, lùi lũi trở về nhà đóng cửa lại, chơi cái màn "Nội bất xuất, ngoại bất nhập". Một tuần lễ sau, bụng phình to; tay chân uể oải; miệng nhai nuốt không vô; mắt vàng

khè; óc đờ đẫn. Tất cả các cơ phận bèn họp nhau lại, tranh luận một hồi rồi kéo nhau đi theo anh Óc, xuống xin lỗi và đồng thanh tôn xưng anh Đít là Big Boss, và khẩn khoản xin Sếp mở cửa

cho chúng em nhờ, kẻo chết hết cả đám.
Thế mới biết chúng ta sống trong xã hội này, giống như một guồng máy, cơ phận này dựa cơ phận kia. Hẵy cố gắng làm tròn phận sự của mình. Nếu chúng ta muốn chơi trội bằng cách nói

xấu, hay hại người khác, thì hoặc là chúng ta làm cả guồng máy xấu đi, hoặc là chúng ta sẽ bị guồng máy nghiền nát.
Nghĩ đến thân phận hèn kém của mình, tôi chẳng dám khuyên bảo ai, chỉ tự nhủ, nếu mình không làm được gì nêu cao danh dự người Việt, thì ít nhất cũng không làm những gì tai tiếng cho hai

chữ Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bất cứ luật nào, nguyên tắc nào, phong tục tập quán nào cũng có những hạn chế, những câu thòng nhưng có khi quan trọng hơn mệnh đề chánh vì thông thường phải dẫn giải nghĩa chặt chẽ. Đó là sự dè dặt cần thiết của người làm luật, người thi hành luật, của sự khôn ngoan của tiền nhân. Huống hồ chuyện bầu cử ra người đại diện dân cử pháp định trong chế độ dân chủ đại diện vào các cơ quan chánh quyền Mỹ.
Những người lớn tuổi với tâm trạng rối loạn như lo âu và trầm cảm có thể dễ bị trụy tim hay tai biến mạch máu não hơn người không bó bệnh tâm thần, theo một nghiên cứu mới cho biết.
HANOI -- Nông dân Việt Nam lại bị chính phủ Trung Quốc quậy phá. Báo Pháp Luật có bản tin ghi nhận: Trung Quốc tăng thuế sốc, gạo nếp Việt đình trệ. Trung Quốc là thị trường độc quyền tiêu thụ gạo nếp của Việt Nam.
SEOUL, Nam Hàn -- Dân số trẻ em Nam Hàn giảm dần... Bản tin KBS ghi nhận: Tổng số học sinh các bậc học Nam Hàn giảm 160.000 em trong vòng một năm.
Những người mới sinh ra đời hôm nay sẽ phải tốn tới $302,700 để học đại học tư 4 năm vào năm 2036, theo một tính toán mới từ công ty quản trị tài sản Wealthfront cho biết. Đó là tăng từ chi phí hiện nay $166,800.
Drew Calver, 44 tuổi, sống sót với bệnh trụy tim hồi năm ngoái chỉ bị thiệt hại với hóa đơn mà, ông nói với NPR, có thể thực sự “làm cho tôi bị một cơn trụy tim khác”: Bệnh Viện St. David’s Medical Center tại thành phố Austin thuộc tiểu bang Texas, cho biết thầy giáo này mắc nợ $108,951.31 – gấp đôi mức lương một năm của ông. St. David’s hiện không còn nằm trong hệ thống chương trình sức khỏe học khu của ông, nhưng bệnh viện này trấn an Calver lo lắng rằng họ muốn chấp nhận bảo hiểm của ông.
Thung Lũng San Joaquin tại Miền Trung California, giống như nhiều vùng khác tại miền tây Hoa Kỳ, đang đối diện hạn hán và khai thác nước trong lòng đất, đang xảy ra nhanh hơn mức có thể được lấp đầy trở lại. Và kết quả là đất đang lún sụp – tới nửa thước mỗi năm theo một nghiên cứu mới tại Viện Science Advances của Đại Học Cornell cho biết.
Các nhà hàng tìm thấy đồng minh đáng gờm hôm Thứ Tư trong cơn chật vật của họ để giữ cảnh báo bị ung thư vì uống cà phê được bán tại California, là: Cơ Quan Kiểm Soát Thực Phẩm và Thuốc Men Hoa Kỳ (FDA).
Không cần phải mang món nợ lớn của hóa đơn y tế chưa trả xong mới bị cơ quan đòi nợ gọi tới gọi lui. Các nhà nghiên cứu cho thấy trong một nghiên cứu đối với các báo cáo tín dụng rằng hơn 2% người lớn tuổi có hóa đơn y tế dưới $200 được gửi tới cơ quan đòi nợ. Hơn một nửa các vụ đòi nợ y tế hàng năm là những hóa đơn chưa tới $600, theo nghiên cứu, kiểm tra các báo cáo tín dụng năm 2016 với hơn 4 triệu người không được xác định danh tánh cho biết.
Hôm Thứ Ba, Viện Public Religion Research Institute – một tổ chức bất vụ lợi có trụ sở tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn – đã công bố các kết quả của một thăm dò hỏi hơn 3,300 người dân California để do lường thái độ công khai về việc làm, kinh tế, và giấc mơ của người Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.