Hôm nay,  

Món Ăn Quê Mùa

24/02/201100:00:00(Xem: 21074)

Sau những cơn mưa đầu mùa khoảng tháng tư tháng năm, mùa đá dế bắt đầu thì cũng là mùa đi bắt dế cơm.
Con dế cơm lớn gấp năm sáu lần con dế thường, hai cánh mỏng hầu như không che hết nửa lưng.
Nó không núp dưới tảng đá hay cục đất cày, mà thường đào lỗ trong vườn chuối, gốc mít. Hang đã to thì chớ, đất đùn ra cửa hang lại không thèm dấu diếm, thành thử con nít cũng bắt được

nhiều dế một cách dễ dàng.
Có gì đâu, múc mấy gáo nước đổ xuống hang là ảnh trồi đầu lên ngay.
Gặp chỗ có cát nhiều hoặc đất nứt nẻ, nước đổ xuống ngấm mất tiêu thì lại dùng cách khác chứ ít ai phải đào hang mà bắt.
Họ lấy một cọng kẽm dài, cuốn chung quanh một cây trúc bằng ngón tay cái, để tạo thành một cái lò xo. Vừa ruồn, vừa ngoáy, vừa đẩy cái lò xo này sâu xuống hang, con dế đành phải chui vô

đó chứ không tránh đi đâu được. Khi tới đáy hang rồi, chỉ cần kéo lẹ lò xo ra mà bắt dế, vì nó không de ra khỏi lò xo được.
Bứt đầu bứt cánh con dế, bứt đuôi để kéo ruột ra bỏ, rồi nhét vô một hột đậu phọng, sau đó muốn chiên, kho khô gì đó thì làm

Mùa này ở mương đìa hay bờ suối, có một loài lạ lắm. Lấy rổ xúc nó lên, nó lớn chỉ bằng ngón tay út, bóp bụng nó nhẹ thôi, là dưới cằm nó đưa ra một cái y như cái nón lá để ngửa, họ gọi nó

là con ăn mày.
Con này chính là con chuồn chuồn chưa trưởng thành, chưa có cánh để bay lên khỏi mặt nước. Khi xúc nó, thường được luôn ít con bù niểng to bằng cẳng cái, cánh nó đen và cứng như cánh

bọ dừa. Kho khô hai loại này, bỏ tiêu cho thiệt nhiều, ăn với cơm nguội cũng đã lắm.

Ở quê tôi có quá nhiều ốc bươu, có nhiều con lớn như cái tách uống trà, bởi thế luộc lên ăn ngán lắm, mà coi cũng sợ.
Người ta cạy sống nó ra, rửa sạch và bỏ hết ruột đen, sắt nhỏ trộn chung với chả cá thác lác, tiêu hành gia vị, nấm rơm rồi vo thành từng viên gần bằng con ốc.
Họ dùng hai lá gừng, để thành hình chữ thập ngay miệng vỏ ốc, rồi nhấn viên chả ốc này lọt tuốt vô trong. Ốc hấp chừng nửa giờ thì chín. Ăn kiểu này thì vừa thơm vừa ngọt vừa dòn mà coi bộ

có vẻ văn minh ...miệt vườn.

Ở Ấn Độ và vùng Trung Đông, mỗi khi có dịch cào cào châu chấu, nó ăn trụi hết hoa màu trên ruộng vườn . Trên một thước vuông có cả mấy trăm con . Họ bắt chúng mà trụng nước sôi rồi phơi

khô như mình phơi tép hay tôm khô vậy , sau đó đóng bao đem đi bán hoặc để ăn dần.

Con ve sầu kêu ran mỗi độ hè về cũng là món ăn nữa đó.
Buổi chiều, trẻ nít dùng chổi quét gọn lá rụng trong vườn thành một đống, chừng chín giờ tối thì đốt đống lửa lên . Bọn trẻ ngồi xung quanh đống lửa, tay vỗ vào miệng oa oa rồi hát:
-Ve ve, và và ..
Xuống ăn cơm với cá

Không phải con ve xà xuống đất là vì lời hát, mà tại vì nó thấy ánh lửa như con cà cuống hay bầy thiêu thân bay ra dưới gốc cột đèn vậy.
Con nít chụp con ve bỏ vô nhung chiếc áo gối, đem vô cho người lớn đốt thui sơ qua cho cháy chân và cánh ve. Sau đó đem rang vàng lên, bỏ tiêu hành mỡ vô cho thơm để sáng hôm sau ăn với

cơm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làng tôi không có hình ảnh thi vị như: “ con sông bên lở bên bồi, cầu tre lắt lẻo hay mái đình, bến nước cây đa…”, làng tôi có vẻ hơi hướng thị thành hơn, nó nằm bên chợ, nhà ga, bến xe.
Vậy là chuyện hối lộ bạc triệu đô la ra tòa… Chuyện lạ xã hội chủ nghĩa. Có vẻ như phe phái thanh trừng nhau. Không biết có dính tới cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dung hay không.
Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn hân hạnh thông báo: Văn Phòng Chánh Lục Sự sẽ phục vụ công chúng trong toà nhà mới, County Administration South tại Santa Ana, Trung Tâm Dịch Vụ của Hạt (County Service Center).
Như tiếng kêu từ cõi sâu thẳm của con người, âm nhạc là con đường để Thiên Chúa dẫn chúng ta hướng tới nơi cao vời hơn. Thánh Augustinô đã nói: “Người nào yêu thì hát”.
Thông tấn xã Reuters vừa tung tin nóng bỏng về "khủng hoảng" Hồng Kông của Trung Cộng qua bản ghi âm.
Chùa Vĩnh Tràng tọa lạc trên đường Nguyễn Trung Trực, thành phố Mỹ Tho-Tiền Giang. Đây là một ngôi chùa nổi tiếng ở Nam Bộ được xếp vào hạng di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia và là một điểm hành hương và du lịch nổi tiếng của Miền Tây Việt Nam.
Người Việt đi tỵ nạn để tìm kiếm tự do. Nếu chúng ta thành thật, và tự do gắn liền với dân chủ, thì sự soi mòn của nền dân chủ tại Hoa Kỳ phải là điều mà chúng ta cần quan tâm trên hết.
Thế kỷ vừa qua đã chứng tỏ là một thế kỷ đẩm máu nhất trong lịch sử và thế kỷ hiện nay đang bắt đầu là một thế kỷ của chiến tranh.
Để tránh trở ngại cho ban tổ chức, trước đây tôi đã đề cập sơ trên Faceboook là lễ kỷ niêm 40 năm Cap Anamur sẽ được tổ chức vào cuối tháng Tám 2019.
Cuối tháng 8/2019, San Jose, rợp bóng y vàng của ni giới cùng vân tập về Chùa An Lạc do Ni Trưởng thượng Nguyên hạ Thanh, Trụ trì, để cùng tham dự Đại Lễ Tưởng Niệm Sơ Tổ Kiều Đàm Di Đại Ái Đạo lần đầu tổ chức tại Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.