Hôm nay,  

Món Ăn Quê Mùa

24/02/201100:00:00(Xem: 26322)

Sau những cơn mưa đầu mùa khoảng tháng tư tháng năm, mùa đá dế bắt đầu thì cũng là mùa đi bắt dế cơm.
Con dế cơm lớn gấp năm sáu lần con dế thường, hai cánh mỏng hầu như không che hết nửa lưng.
Nó không núp dưới tảng đá hay cục đất cày, mà thường đào lỗ trong vườn chuối, gốc mít. Hang đã to thì chớ, đất đùn ra cửa hang lại không thèm dấu diếm, thành thử con nít cũng bắt được

nhiều dế một cách dễ dàng.
Có gì đâu, múc mấy gáo nước đổ xuống hang là ảnh trồi đầu lên ngay.
Gặp chỗ có cát nhiều hoặc đất nứt nẻ, nước đổ xuống ngấm mất tiêu thì lại dùng cách khác chứ ít ai phải đào hang mà bắt.
Họ lấy một cọng kẽm dài, cuốn chung quanh một cây trúc bằng ngón tay cái, để tạo thành một cái lò xo. Vừa ruồn, vừa ngoáy, vừa đẩy cái lò xo này sâu xuống hang, con dế đành phải chui vô

đó chứ không tránh đi đâu được. Khi tới đáy hang rồi, chỉ cần kéo lẹ lò xo ra mà bắt dế, vì nó không de ra khỏi lò xo được.
Bứt đầu bứt cánh con dế, bứt đuôi để kéo ruột ra bỏ, rồi nhét vô một hột đậu phọng, sau đó muốn chiên, kho khô gì đó thì làm

Mùa này ở mương đìa hay bờ suối, có một loài lạ lắm. Lấy rổ xúc nó lên, nó lớn chỉ bằng ngón tay út, bóp bụng nó nhẹ thôi, là dưới cằm nó đưa ra một cái y như cái nón lá để ngửa, họ gọi nó

là con ăn mày.
Con này chính là con chuồn chuồn chưa trưởng thành, chưa có cánh để bay lên khỏi mặt nước. Khi xúc nó, thường được luôn ít con bù niểng to bằng cẳng cái, cánh nó đen và cứng như cánh

bọ dừa. Kho khô hai loại này, bỏ tiêu cho thiệt nhiều, ăn với cơm nguội cũng đã lắm.

Ở quê tôi có quá nhiều ốc bươu, có nhiều con lớn như cái tách uống trà, bởi thế luộc lên ăn ngán lắm, mà coi cũng sợ.
Người ta cạy sống nó ra, rửa sạch và bỏ hết ruột đen, sắt nhỏ trộn chung với chả cá thác lác, tiêu hành gia vị, nấm rơm rồi vo thành từng viên gần bằng con ốc.
Họ dùng hai lá gừng, để thành hình chữ thập ngay miệng vỏ ốc, rồi nhấn viên chả ốc này lọt tuốt vô trong. Ốc hấp chừng nửa giờ thì chín. Ăn kiểu này thì vừa thơm vừa ngọt vừa dòn mà coi bộ

có vẻ văn minh ...miệt vườn.

Ở Ấn Độ và vùng Trung Đông, mỗi khi có dịch cào cào châu chấu, nó ăn trụi hết hoa màu trên ruộng vườn . Trên một thước vuông có cả mấy trăm con . Họ bắt chúng mà trụng nước sôi rồi phơi

khô như mình phơi tép hay tôm khô vậy , sau đó đóng bao đem đi bán hoặc để ăn dần.

Con ve sầu kêu ran mỗi độ hè về cũng là món ăn nữa đó.
Buổi chiều, trẻ nít dùng chổi quét gọn lá rụng trong vườn thành một đống, chừng chín giờ tối thì đốt đống lửa lên . Bọn trẻ ngồi xung quanh đống lửa, tay vỗ vào miệng oa oa rồi hát:
-Ve ve, và và ..
Xuống ăn cơm với cá

Không phải con ve xà xuống đất là vì lời hát, mà tại vì nó thấy ánh lửa như con cà cuống hay bầy thiêu thân bay ra dưới gốc cột đèn vậy.
Con nít chụp con ve bỏ vô nhung chiếc áo gối, đem vô cho người lớn đốt thui sơ qua cho cháy chân và cánh ve. Sau đó đem rang vàng lên, bỏ tiêu hành mỡ vô cho thơm để sáng hôm sau ăn với

cơm.

Năm 1987 khi tôi bước tới đất nước Canada, tôi nặng khoảng 130 lbs (59kg), với chiều cao là một thước 72. Tôi không ốm lắm và cũng không mập lắm. Tới năm 1998 với sự bất cẩn không chăm sóc sức khỏe, ham ăn ham uống, tôi cân nặng khoảng 240 lbs (109 kg), sau chuyến đi Florida để thăm gia đình thì tôi cảm thấy không khỏe. Lúc đó tôi mới 39 tuổi.
Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Vào Thứ Bảy, 27 tháng Tư, từ 10:00 sáng đến 2:00 trưa, Sở Cảnh sát Garden Grove và Cơ quan bài trừ ma túy (DEA) sẽ có buổi thu nhận lại thuốc dư, quá hạn hay bỏ đi
Theo dõi một số bài thuyết pháp ở trong nước tôi nhận thấy có vài thầy dùng cách bông đùa, pha trò, khôi hài để dẫn dụ thính chúng. Tuy nhiên sự bông đùa, pha trò lại đi quá xa khiến buổi thuyết pháp mất tính trang nghiêm trong tinh thần học đạo, tu đạo. Việc giảng sư nói chuyện khôi hài hình như chỉ thấy ở trong nước chứ không thấy ở hải ngoại.
Sau cuộc “đổi đời 1975”, Đại úy Minh Hải Hồ vào tù. Dù tuổi đời tròn trèm bốn mươi nhưng bạn bè đùa chơi cứ gọi anh là Bác mỗi khi không có cán bộ. Bác Minh Hải Hồ chẳng phiền trách mà lấy đó làm vui.
“Phe ta - người quốc gia”, hết đạn, thua trận, nén niềm uất hận, «hết nổ, nín khe, sống im re”. Chỉ còn «phe thắng trận” súng đạn dồi dào, độc diễn, ồn ào, hỗn loạn. Tiếng loa, tiếng kẻng, sáng trưa chiều tối, đầu xóm, cuối ngõ, tránh đâu cũng không khỏi
Sau khi Phan-Thiết thất thủ và Hàm-Tân mất thì Vũng-Tàu bị đe dọa nặng nề! Theo tin tình báo, khoảng 18 Sư-Đoàn Bắc quân đang có mặt trên toàn lãnh thổ Nam Việt-Nam; và năm Sư-Đoàn nữa đang trên đường vào Nam
đặc biệt của đêm nhạc này có lẽ là niềm vui tao ngộ của rất nhiều người. Của những người yêu tiếng nói NĐT từ 50, 60 năm xưa đến nghe, gặp lại bạn bè tíu tít chào nhau. Của những người thế hệ trẻ hơn vì sự đồng cảm
Cây họ Bầu Bí (khổ qua, dưa leo, dưa hấu, bí xanh, bí đỏ...) được trồng phổ biến trong nông thôn Việt .Phần lớn các loài trong họ này là các loại dây leo sống một năm với hoa khá lớn và sặc sỡ.
Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California đã cử hành lễ giỗ Đức Ông Huỳnh Công Bộ, thân phụ của Đức Huỳnh Giáo Chủ vào 10 giờ sáng Chủ Nhật 14- 4- 2019
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.