Hôm nay,  

Phần 4

25/02/201100:00:00(Xem: 40413)

Từ làng Ea Blang, B 10, tới Phòng Giáo Dục huyện Chu Pah mất khoảng 7 tiếng đi bộ . Sau một đêm ở lại làng để giới thiệu thầy Nhân cho dân làng, cũng như chuyện trò với thầy Nhân tới khuya, tôi quyết định đi thăm các giáo viên xã B 10, một là thăm hỏi, động viên, khuyến khích các giáo viên của tôi, hai là xem xét tình hình học hỏi và ý kiến của dân làng để có thể đưa ra những kế hoạch phù hợp với nhu cầu của dân làng . Ở một làng nơi hẻo lánh xa xôi, mỗi giáo viên Kinh trụ trì một làng, rất cô đơn, chẳng có ai để chuyện trò nên chúng tôi rất mừng rỡ khi có ai ghé lại . Đi thăm các giáo viên ở các làng cũng là nhiệm vụ lớn của tôi, vì tôi không thể hoàn thành sứ vụ của mình nếu không có sự cộng tác đắc lực của mọi người .

Đành rằng tôi nhớ và rất muốn ghé lại thăm Du, nhưng làng Du ở cũng gần Phòng Giáo Dục, chỉ đi bộ mất độ vài tiếng . Nếu tôi về liền, khi vòng lại trên xã B 10, sát biên giới Cao Miên, vừa mất giờ vừa mệt sức, nên chắc Du cũng chẳng trách cứ gì . Tôi nghĩ vậy và an tâm đi thăm các giáo viên của tôi để xem xét và lấy ý kiến của mọi người .

Khi hỏi han các thanh niên cũng như người già trong làng họ cười nói với tôi, "Học để làm gì " Người con Thượng biết trồng cái lúa, biết nuôi con heo, biết bắn con hoẵng ... đâu cần phải học nữa! Người cần phải học là đám con nít kia! Chứ chúng tôi đi làm cái nương, đi đốt cái rẫy, phải nghỉ ngơi để có sức làm việc, để làm cách mạng chứ ""

Ban đầu tôi chưa hiểu hẳn nên thấy họ nói làm cách mạng tôi nghĩ họ nhiệt tình với đường lối của nhà nước . Cho đến khi họ kể chuyện con cọp và con thỏ cho tôi nghe, và như có ý thử tôi có nhớ không, họ nói tôi kể lại câu chuyện tôi vừa nghe , tôi ngây thơ vui vẻ kể lại, làm họ cười lăn cười lóc, còn tôi thì rất ngạc nhiên, vì tôi rõ ràng ghi lại các chữ họ nói và tôi biết giọng tôi cũng khá giống giọng của họ nên không lẽ gì mà tức cười đến như vậy . Tôi hỏi vì sao họ cười vui thế . Họ càng cười ha hả . Thú thật, người Thượng có cái cười rất hồn nhiên vô tư mà tôi chưa từng thấy ở bất cứ nơi nào, trừ những nụ cười của các em bé . Họ sống chân thành, chất phác và thật vô tư . Mãi sau họ mới nói với tôi một câu mà tôi phải xét lại những đánh giá ban đầu về những người con của núi rừng này, "Nă Juan Tơpai, Nă Jarai Amông, " Có nghĩa là người Kinh là con thỏ (chuyên môn lừa dối), người Thượng là con cọp ( có sức mà hay bị lừa ).

Tôi nhớ lại những chuyện cổ tích Việt Nam xưa, thường những con vật nhỏ, hay người yếu phải dùng trí khôn để đương đầu với những người khoẻ mạnh hay lớn dữ . Tôi thăm dò xem trong làng có những ai còn có thể viết được tiếng Gia-Rai (Jrai), làng nào cũng chỉ có một hai người có thể viết được tiếng mẹ đẻ của họ được thôi, chứ không nhiều . Một sáng kiến manh nha trong trí tôi và tôi hỏi họ, "Nếu tôi xin cấp trên cho đồng bào học đọc và viết tiếng Gia Rai, đồng bào có thích không ""

Họ cười vui vẻ, trả lời, "Thầy mà làm được chuyện đó, thầy là thần của dân tộc Jrai!"

Tôi nói, "Thật nhé! Tôi không là thần, nhưng chỉ muốn là con Jrai thôi!"

Đồng bào trong các làng cười sung sướng vì thấy tôi hoà đồng với họ . Thật sự tôi rất yêu mến họ, có lẽ vì mối liên hệ của tôi với các linh mục thừa sai và linh mục Vương Đình Tài, họ là những người dấn thân thực sự trong công việc truyền giáo trên Cao Nguyên .

Từ làng cuối cùng ở xã B 10 về tới B 6 nếu đi đường mòn phải mất thêm một ngày vì phải lộn lại các làng tôi đã qua nên tôi quyết định đi ngã tắt xuyên qua rừng và rẫy của đồng bào cho tới xã B 9 thì mới có đường mòn .

Quyết định đi tắt này đã đưa tôi tới một cảnh khó xử và là khúc ngoặt lớn của đời tôi . Không biết đó là rủi ro hay duyên số, nhưng nó đã thay đổi nhiều và làm tôi trưởng thành hơn trong lối nghĩ và hành động trong cuộc sống, chứ không phải chỉ chăm lo hoàn thành nhiệm vụ giáo viên mà thôi .

Bạn muốn tham dự một khóa tu đa dạng tại Quận Cam? Hãy ghi tên tham dự Khóa tu 3 ngày vào những ngày cuôi tháng 10/2017 tại Chùa Bát Nhã, trong đó Phật tử sẽ được tụng Lương Hoàng Sám, Kinh Hành Niệm Phật, sẽ thọ trai buổi trưa và cả buồi chiều...
Sau 7 ngày gọi là “làm việc khẩn trương, nghiêm túc, dân chủ và trách nhiệm”, Hội nghị Trung Ưng 6/Khóa XII đảng Cộng sản Việt Nam đã kết thúc ngày 11/10 (2017) tại Hà Nội nhưng không đưa ra được quyết định nào để chận đứng tệ nạn lấy tiền dân tiêu hoang và cho về vườn hàng chục ngàn cán bộ, viên chức chỉ biết sớm vác ô đi, chiều vác về và đến trưa thì gọi nhau đi nhậu mút mùa.
Khi trường ép học sinh phải học thêm... thế là hàng trăm học sinh phản đối. Đây là dân chủ manh nha... từ tuổi rất nhỏ. Công an sẽ đàn áp chăng?
Trung Thu tiên khởi nầy do Nghị viên Nguyễn Tâm đứng ra tổ chức phối hợp với PRNS, VACC, Cộng đồng người Việt Quốc Gia, SJMArts, ICAN, Hội Cao Niên, Hội Phụ Nữ, trường YB, với cộng tác của nhiều hội đoàn và người tình nguyện
bắt đầu niên khoá 2017 - 2018 vào chủ nhật Aug 20, 2017, giáo sư Nguyễn-Lâm KimOanh đề nghị trường Khai Trí với trụ sở tại Houston giảng dạy theo chủ đề Vietnamese as Second Language
Tổ chức MacArthur Foundation đã trao tặng tiền tài trợ cho 24 nhân vật tài năng được xét là đã mang sự sáng tạo xuất sắc của họ tới những thách thức xã hội, các nơi và các cộng đồng đa dạng -- trong nhóm được trao giải tài trợ đó có nhà văn Mỹ gốc Việt Nguyễn Thành Việt.
đa đảng, cho bầu và ứng cử tự do thì sẽ thấy kết quả ... đắc cử trên 80% hay gần 100% sẽ không bao giờ có được tại các quốc gia Âu Mỹ, trừ cộng sản và các nước độc tài đảng trị.
Rồi cũng phải níu áo Mỹ... Vì không lẽ quỳ gối, dân Biển Đông cho đàn anh Phương Bắc? Nhưng ai biết đâu đó. Có thể có những kịch bản bí ẩn nào... Còn con số định mệnh 2020 nữa. Có phải năm 2020 là CSVN bàn giao đứt lãnh thổ cho Hoa Lục? Hay chuyện CSVN bán đất, bán biển cho CSVN chỉ là tin đồn nhảm?
Tướng 1 sao Rasoul Sanayee Rad, phó chính ủy của vệ binh cách mạng Hồi Giáo Iran, so sánh TT Trump với thủ lãnh Baghdadi của “nhà nước Hồi Giáo – ISIS” như anh em song sinh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.