Hôm nay,  

Phần 10

28/02/201100:00:00(Xem: 38205)
Thị xã Pleiku như vừa qua một cơn lốc, bụi bặm bám đầy trên mái nhà. Tôi nhẹ nhàng đánh thức Nhung dậy và đưa khăn lên lau mặt. Một màu đất sậm trên khăn. Tôi nhìn Nhung cười hỏi:

-- Nhung ngủ ngon không" Tới trạm đầu rồi, thôi mình xuống nhé!

Nhung e thẹn nói:

-- Anh Quang đưa Nhung về nhà được không"

Tôi cười, "Còn phải hỏỉ"

Tôi quay nhìn Tuyết và Hoàng hỏi vọng: "Các bạn xuống ở đây hay là chờ tới trạm Trà Bá""

Hoàng nói:

-- Nếu Quang đưa Nhung về, thì bọn này về trên trạm Trà Bá cho gần. Mai Quang ghé nhà bọn này chơi nhé!

Tôi gật đầu: "Quang sẽ cố gắng, nhưng chắc phải chiều tối, vì Quang còn lo ít chuyện!"

Tôi khoác Ba-lô lên rồi xuống xe tay với lên cầm tay Nhung cho nàng xuống xe . Hai đứa chúng tôi đi bộ về nhà Nhung, gần nhà thờ Đức An. Lòng hồi hộp vô cùng, lo sợ phường xã nghi ngờ đã cử người tới làm khó dễ gia đình Nhung. Chúng tôi ôn lại câu chuyện nàng lên thăm tôi cho ăn khớp với nhau để lỡ có gì còn có đường nói năng.

Quả đúng như tôi dự đoán, khi vào cổng nhà Nhung thì tôi thấy một chú sĩ quan công an, mặc đồng phục vàng vừa bước ra cửa nhà, Mẹ Nhung tiễn chú ra . Nhung lên tiếng chào, "Anh Phiếm tới nhà Nhung có chuyện chi đó""

Chú công an nhìn tôi rồi nhìn Nhung, chưa kịp trả lời thì Nhung đã lên tiếng giới thiệu, "Đây là anh Quang, bạn học của Nhung năm rồi, bây giờ đang làm giáo viên chuyên trách ở huyện Chu Pah, còn đây là anh Phiếm, trưởng phòng công an phường!" Tôi suýt lên tiếng chào chú, nhưng kịp giữ lại vì Nhung đã gọi chú ấy là anh, mà tôi gọi chú thì thật khó coi, không chừng lại làm phật lòng chú công an nữa, nên xoè tay ra bắt tay chú công an, nói, "Chào anh Phiếm! Anh mới tới chơỉ"

Chú công an buông tay tôi ra trước, trả lời, "Tôi ghé nhà xem Nhung ra saỏ Bây giờ tôi phải về phường có việc. Quang về phép đó sao ""

Thật đúng là công an, mở miệng ra là tra hỏi rồị Tôi nói, : "Dạ, anh có cần coi giấy phép không" Quang được phép về 5 ngày!"


"Thôi, khỏi cần. Quang về trình diện công an phường sau!" Chú công an trả lời rồi ra cổng.

Má Nhung, Nhung và tôi vào nhà . Phượng và Tuấn, hai người em của Nhung, chạy lên nhà la ầm lên, "A chị Nhung đã về!"

Nhung hỏi má Nhung: "Anh Phiếm lên nhà có chuyện chi không Mạ" Hồi nãy con có hỏi mà không thấy anh ấy trả lời!"

Má Nhung lau nước mắt nói, "Nó tới hỏi thăm con vì con vắng mặt hai buổi học tập thanh niên gì đó!" Rồi má Nhung nói với tôi, "Cháu ngồi chơi!" và bà quay sang Phượng nói, "Con xuống nhà rót nước trà mời anh Quang đi con!"

Tôi không biết má Nhung có biết chuyện nàng theo các bạn định vượt biên hay không nên đâm ra lúng túng, nói nàng lên thăm tôi chắc ổn hơn, vì tôi từng lên nhà Nhung chơi thuở còn đi học . Nếu có nói thật thì Nhung phải tự lo thôị Không phải tôi ngại má Nhung mà vì tôi sợ mấy em nhỏ của Nhung nếu lỡ lời thì mọi chuyện đổ bể nguy hại cho Nhung lẫn tôi . Chi bằng càng ít người biết càng tốt.

Phượng đưa trà lên, có cả Ngoại của Nhung đi theo: "Thằng Quang tới chơi đó hở Mày sao đi đâu biệt xứ mấy tháng nay giờ mới về""

-- Dạ con đi công tác xoá nạn mù chữ mà Ngoại! Đây là lần đầu con được phép về!

-- Mày về ở chơi lâu không" Chị em con Nhung tụi nó nhắc mày hoài!

Nhung và Phượng cả hai đều đỏ mặt như bị bắt quả tang, tôi cũng đỏ mặt không biết phải nói sao . Cũng may, Phượng rót nước ra mời .

-- Mời Ngoại, Mạ và anh Quang dùng trà!

Tôi cầm lấy tách trà nóng vội nói:

-- Cám ơn Phượng .

Khi ngồi xuống nói chuyện, tôi mới biết cả gia đình Nhung đã biết chuyện Nhung đi với mấy người vượt biên . Nhung tóm tắt những chuyện đã xảy ra và làm sao nàng gặp tôi và được tôi đưa về nhà. Tôi trình bày với gia đình Nhung chuyện đóng kịch của chúng tôi để nếu có gì mọi người đều có cùng một câu chuyện trước khi đ*'ng lên xin phép về nhà .

Vậy là nói rõ: Bắc Kinh chớ mong đợi Đài Bắc sáp nhập vào quê mẹ. Bản tin RTI ghi lời Thủ tướng Đaì Loan Lại Thanh Đức: Dưới sự lãnh đạo của tổng thống, sẽ duy trì hiện trạng chính sách hai bờ eo biển.
Thực sự là chính phủ Nam Hàn tận lực vì dân... Bản tin KBS ghi rằng thành phố Seoul sẽ miễn phí phương tiện giao thông công cộng khi nồng độ bụi nhỏ nghiêm trọng.
Một trong những khẩu hiệu trong thời gian vận động tranh cử tổng thống của Donald Trump là “phục hồi lại sức cạnh tranh của Mỹ,” nhưng Hoa Kỳ có thể sẽ không làm cho điều đó tồi tàn quá.
Từ năm 2010 đến 2014, gần 56 triệu phụ nữ trên khắp thế giới đã phá thai mỗi năm – và Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho thấy rằng khoảng một nửa trong số đó là không an toàn.
Số triệu phú trên thế giới đã gia tăng gần 8% trong năm qua tới mức cao nhất từ trước tới nay với 16.5 trệu người, với tổng trị giá tài sản kỷ lục 63.5 ngàn tỉ đô la, theo một phúc trình bởi công ty tư vấn toàn cầu Capgemini SA cho biết.
Khi chi phí đời sống được tính vào, Tiểu Bang Vàng có tỉ lệ nghèo khổ cao nhất trên toàn quốc. Hơn 20% cư dân trong tiểu bang khó khăn để đáp ứng nhu cầu, theo số liệu của Thống Kê Dân Số được công bố gần đây cho biết. Đó là gần 8 triệu người.
Những thiệt hại kinh tế từ bão Harvey, Irma và Maria và 76 vụ cháy rừng tại 9 tiểu bang miền Tây, được tăng cường bởi biến đổi khí hậu do con người gây ra, sẽ là các sự kiện khí hậu tốn kém nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Cơ quan Anderson Forecast của Đại Học UCLA tiên đoán mức gia tăng việc làm vừa phải tại California cho tới năm 2019, nhưng nó cũng cho thấy một ý tưởng thú vị.
Các trường học tại California đang bị treo 24 tỉ đô la trong các chi phí chăm sóc sức khỏe trong tương lai đối với các giáo chức về hưu của họ, là một núi nợ đang buộc một số học khu phải cắt giảm nhiều phúc lợi hay chi tiêu ít hơn cho tiền lương của giáo viên và dụng cụ lớp học, theo một phúc trình mới của tiểu bang cho biết.
Các viên chức y tế tại California đang vất vả để kiểm soát sự bùng phát của bệnh viêm gan A trong số những người vô gia cư và người nghiện ma túy tại 3 quận, gồm San Diego, nơi mà có ít nhất 17 người đã thiệt mạng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.