Hôm nay,  

Phần 16

28/02/201100:00:00(Xem: 25275)
Chờ du kích và bộ đội đi khuất rồi, tôi vội vàng đi liền, không ghé lại thăm thầy Đoàn, vì thư của cô Hạnh nhờ chuyển tôi để trong túi ba lô còn nằm trong bụi rậm\. Tôi không muốn giải thích gì nhiều với thầy Đoàn hay cô Hạnh sau nàỵ Càng ra khỏi làng Ea Rong này càng sớm càng tốt\. Cũng may mà thầy Đoàn ngoài giờ dạy thường nằm ngủ chứ không đi đây đó như các giáo viên khác hay tôi, chứ không thì giờ này thầy đã hỏi tôi về cô Hạnh rồị

Thầy Đoàn và cô Hạnh gặp nhau đầu chiến dịch Xóa Nạn Mù Chữ nàỵ Cô Hạnh khoẻ mạnh bao nhiêu thì thầy Đoàn yếu bấy nhiêu, như thể là luật bù trừ\. Thầy Đoàn bị bệnh suyễn, lâu lâu ngực tức, thở không được\. Tôi có lần muốn chuyển thầy về gần chỗ cô Hạnh, để hai người nâng đỡ nhau, nhưng đề nghị bị bác bỏ\. Phòng Giáo Dục sợ chuyện trai gái chung đụng làm xao lãng nghĩa vụ\. Tôi không hoàn toàn đồng ý, nhưng tôi chưa làm chuyên trách lâu, nên đành chịu, không thể làm cách nào khác hơn\.

Tôi không muốn bị khiển trách sau này, "Đã bảo mà, để họ ở gần nhau bây giờ có bầu rồi cậu tính saỏ" Mất một giáo viên trên vùng xa hẻo lánh này tìm đâu một người khác thay thế\" Tôi thường nhủ thầm, phải tìm cách để giúp đỡ mọi người hoàn thành công tác một cách mau chóng và đạt chỉ tiêụ

Trong điều kiện đất nước vừa giải phóng, tôi dù là giáo viên chuyên trách được phòng Giáo Dục huyện tin tưởng, nhưng vẫn là thành phần khả nghi gia đình tham gia "ngụy quân và ngụy quyền" và là "dân đuổi Pháp quá đà" như anh trưởng phòng Giáo Dục thường bảọ Tôi thường chống chế nói rằng, "Việc đuổi Pháp quá đà là do bố mẹ em, chứ em sinh trong miền Nam! Không lẽ khép tội cha mẹ lên con cháủ"

Có khi hăng máu hơn, còn nói thêm một cách khù khờ, "Đảng và Nhà Nước bây giờ chí công vô tư đâu có vạch lá tìm sau, vạch rau tìm vết ai đâu!" ...

Trở lại con đường xuống thác tôi cũng lo lo thế nào ấỵ Không biết có gặp lại anh Trung và anh Tâm không hay là họ đã đi rồị Đi mà không cẩn thận thì thế nào cũng gặp các anh bộ đội trinh thám biên giớị Phải dặn các anh ấy cẩn thận lắm mới được\. Tôi nhủ lòng và thầm mong cho các anh ấy vẫn còn chờ đợị Theo đúng hẹn thì ngày mai tôi mới tới, nhưng sốt ruột lo cho các anh đi càng sớm càng tốt, chần chừ hoài sẽ càng dễ dàng bị thất bại, ra tù vào khám như chơị

Tới gần thác, tôi rời con đường mòn và đi xuyên vào rừng thoai thoải bên triền dốc dẫn xuống suốị Đang lùi nhủi đi xuống, bầy chim mũ trắng ầm ĩ vang lên báo hiệu có ngườị Tôi giật mình, tim đập thót lên\. Sau khi đứng lại hít những hơi thật dài và từ từ thở ra thật chậm tôi lấy lại chút bình tĩnh\. Phải xuống thác chiều nay thôi, trước khi mặt trời lặn\. Mặt trời lặn rồi thì đố mà tìm được lối đi an toàn trong khu vực này, rắn rết, vắt , đỉạ..

Xuống tới bờ suối, tôi nhìn quanh quất và liếc về phía bụi rậm\. Ba lô của tôi vẫn còn đó, may quá đi thôi! Tôi ngồi xuống, gập mình tập thể dục cho ấm cơ thể rồi cởi quần áo ra để trên bờ, chỉ còn mặc duy nhất cái quần xà lỏn, nhảy tùm xuống nước và bơi ngược lên chỗ thác đổ để leo vào hang, chứ không dám đi lên sợ bị phát giác\. Bơi thì đỡ sợ bị tình nghi hơn, có ai gặp thì coi như tôi đang bơi đang tắm thôị

Lặn sâu xuống nước bơi hẳn vào đằng sau giòng nước đổ, tôi trồi đầu lên nhìn quanh cho mắt quen với ánh sáng lờ mờ sau làn nước\. Tôi bơi gần bờ rồi leo lên mép hang\. Nước đổ ầm ầm, quanh tôi chỉ là tiếng nước đổ\.

Dụi mắt một hồi khi tôi lẩn vào hang rộng mờ tối sau thác nước, tôi liếc nhanh một lượt\. Hang mờ tôi chẳng thấy bóng ai, giật mình lo sợ họ đã vội vã đi rồị Đỡ gánh lo cho tôi nhưng tương lai họ có thoát được dễ dàng không lại là một chuyện khác\.

Tôi tiến vào sâu hơn trong hang, thì thình lình hai bóng đen chồm lên vật ngã tôi xuống đất\.

-- Mẹ kiếp, làm gì vậỷ

Tôi la lên khi nhận ra hai bóng đen đó chẳng ai khác hơn là anh Tâm và anh Trung!

Hai anh cười xòa xin lỗi rối rít nói rằng hồi chiều đã thấy tôi bị bộ đội dẫn đi, hai anh định sáng ngày mai sẽ rời khỏi nơi đây, chứ nhất định không ở thêm một ngàỵ Họ đã thích nghi với đời sống rừng rồi, không còn là thanh niên thành phố nữạ Sự quyết tâm ra đi của họ đã giúp họ học hỏi thích nghi với núi rừng thiên nhiên, câu cá hái lá cây rừng để tạm sống qua ngày ...

Tôi xuống thác lặn sâu rồi bơi xuôi theo giòng suốị Sau khi quan sát bốn bề không thấy có gì khả nghi, tôi mặc quần áo lại và vào bụi rậm lấy chiếc ba lô đầy những thứ cần thiết cho anh Trung và anh Tâm\. Tôi vội vàng đi vòng lên sau ghềnh thác và chui vào hang, tim cứ đập thình thịch\. Đúng là hành động lén lút lúc nào cũng sợ bị bắt quả tang! Tôi phải mau chóng dặn dò và chỉ cách xử dụng mỗi thứ trong chiếc bao lô này rồi chuồn cho mau càng sớm càng tốt!

Tối nay tôi phải ghé lại làng Ea Rong thăm thầy Đoàn, rồi sẽ đọc tờ thư dầy cộm của Nhung, trong khi chờ thầy Đoàn hồi âm cho cô Hạnh\. Tôi cũng lo lo nhớ nhớ Du, không biết giờ này nàng ra sao trong làng xa ...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - 1 cựu viên chức nội vụ của đặc khu Hong Kong bị toà phúc thẩm liên bang tại New York bác đơn xin tại ngoại lần thứ 4.
HANOI -- Cuộc thanh trừng đang tiếp diễn... Trung tướng Bùi Văn Thành mất chức Thứ Tưởng Bộ Công An, bị giáng cấp xuống Đại tá. Thượng tướng Trần Việt Tân mất chức Thứ trưởng Bộ Công an, bị giáng cấp xuống Trung tướng.
Vậy là phố hàng mã dần dà cũng tiêu điều... Cõi âm hóa ra đâu còn làm cho cõi dương sợ nữa. Bản tin VTC ghi rằng: Thủ phủ sản xuất hàng hiệu cho người cõi âm kêu ế ẩm thảm hại...
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh tinh khôn, nhanh nhẹn , ngược lại, người em khù khờ, dại dột. Cậu em chỉ uớc mơ học cách rùng mình. Sau khi gây tai nạn cho một người trông coi nhà thờ vì người này muốn dạy cho cậu biết rùng mình thì người cha cho cậu 50 đồng tiền và đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu đi theo một người đánh xe ngựa. Một hôm. Trong quán trọ cậu nghe được chuyện một lâu đài kia, có nhiều ma. Nhà vua ra lệnh cho ai vào lâu đài ma ba đêm mà không chết thì sẽ gã công chúa cho. Cậu tình nguyện đi và đã thoát khỏi chết sau ba đêm và...
Cùng với số báo này, Chủ Nhật 12 tháng 8, 2018 là Họp Mặt Phát Giải và Ra Mắt Sách Mới: Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười chín Trong danh sách những người viết mới nhận giải năm nay, có Tố Nguyễn. Bài viết đầu tiên của cô tới vào tháng Sáu, tháng cuối của Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX - 2017-18. Thư kèm bài, tác giả viết “Tôi tên Tố Nguyễn, đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi mục Viết Về Nước Mỹ. Tôi rất xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ, giờ tôi xin góp câu chuyện thật của tôi...” Sau bài đầu tiên, bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Chào mừng tác giả lần đầu họp mặt với Viết Về Nước Mỹ, mời đọc thêm bài viết thứ tư của cô.
PARIS, Pháp quốc -- nhà báo Bùi Tín đã qua đời ngày 11/8 tại bệnh viện André Grégoire ở Montreuil, ngoại ô Paris, Pháp, hưởng thọ 91 tuổi.
hôm nay tôi là ông già 85 đi đón người con trai của thầy Anh là đại tá thiết giáp Hà Mai Việt. Việt cùng tuổi với tôi nhưng giống bố như đúc. Cùng một chiều cao. Cùng một nét già. Khắc khổ nhưng hiền lành
Chiến tranh thương mại Mỹ đánh vào kinh tế tài chánh, hai lần tăng thuế hàng hoá TQ nhập cảng vào Mỹ là mặt trận một. Mặt trận thứ hai, lớn và có thể lâu là mặt trận Biển Đông Mỹ ngăn chận đà bành trướng, khống chế con đường huyết mạch qua lại Nam Bắc Á châu Thái bình dương.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.