Hôm nay,  

Phần 17

28/02/201100:00:00(Xem: 30078)
Trong khi mở ba lô lấy ra những thứ chúng tôi đã sắm sửa cho cuộc hành trình của anh Trung và anh Tâm, tôi dặn dò các anh phải cẩn thận và bình tĩnh trong cuộc ra đị Hai kẻ thù dẫn tới sự thất bại là sợ hãi và tự mãn\. Sự sợ hãi làm tê liệt trí óc, vô hiệu hoá khả năng suy nghĩ của con ngườị Còn sự tự mãn làm cho ta hớ hênh, khinh thường kẻ địch hay trở ngại khiến con người thất bại không ngờ\.

"Trường hợp các anh," tôi giải thích, " tự mãn có thể là khinh thường sơn lam chướng khí, uống nước suối không cần nấu sôi để bị ngã nước, sốt rét một cách không cần thiết, hay đi ngang ruộng rẫy của người Thượng, cứ bẻ bắp, hái bí bầu một cách cẩu thả, để lại dấu vết một cách quá rõ rệt, khiến họ phát giác ra ngay và thông báo cho du kích đi truy lùng kẻ hái trộm..."

Tôi nói chưa dứt thì anh Tâm ngắt lời tôi,

--Quang à, triệu chứng của sốt rét ra saỏ Hôm nay Tâm thấy lạnh quá mặc dù mồ hôi nhễ nhại!

--Chết rồi, để Quang xem\. Mấy hôm nay các anh có nấu nước sôi không "

Anh Trung lên tiếng khi tôi nhìn kỹ và sờ trán anh Tâm:

--Từ lúc Quang dặn hôm trước, bọn này lúc nào cũng nấu sôi! Trước đó, thì đụng đâu, uống đó!

Tôi nói với anh Tâm:

-- Tròng mắt anh có màu vàng, trán nóng, bây giờ anh thấy trong người ra saỏ

--Lạnh, răng muốn run cầm cập\. Tưởng đó là phản ứng khi nhìn thấy Quang bị bắt!

-- Anh đang bị sốt đó! Các anh chưa thể đi ngày mai được đâu! Tạm thời phải ở lại đây, chờ anh Tâm khoẻ đã\. Cũng may Quang có mang cho các anh ít thuốc ký ninh! Để bớt lạnh, anh có thể vò lá cúc quỳ non rồi bỏ vào miệng nuốt. Nó đắng lắm nhưng chừng vài phút sau là có công hiệu ngay! Cái này Quang học ở người Thượng.

Tôi nhìn hai anh lo ngại:

--Hay hai anh trở về, Quang có thể dẫn hai anh đi ra mua vé xe về không có gì trở ngạị Chỉ không biết ở địa phương các anh ra sao thôi, chứ xe từ đây về thị xã không có ai kiểm soát giấy tờ gì cả\. Nếu cần Quang có thể làm cho các anh mỗi người một giấy chứng nhận giáo viên miền núị

Anh Tâm nói:

--Bọn này quyết tâm rồi, phải đi thôi! Không thể về được!

Tôi không hỏi tại sao, vì thấy sự quả quyết trong giọng nói của anh Tâm\. Mỗi người đều có những nguyên do cho mọi việc mình làm mà chỉ có người làm mới hiểu rõ được\. Tôi thấy mình đã liên quan tới các anh cũng quá rồi, không muốn làm phiền các anh\. Nếu nhất định bảo các anh về rồi các anh bị bắt thì tôi chẳng biết xử trí ra saọ Mà biết thêm mà không giúp được cũng làm tôi ái ngạị Tôi nói:

--Thôi tạm thời các anh ở lại đây mấy ngày, chờ anh Tâm khoẻ đã rồi đi! Quang sẽ ghé lại thăm khi có thể, các anh tránh ra ngoài nhiều, chiều tối đi cắm câu, rồi sáng sớm đi lấy lên! Tránh ra ngoài từ khoảng 8 giờ rưỡi sáng đến 5 giờ chiều, vì lúc đó có thể gặp người đi săn\. Nhớ chắn chỗ nấu bếp với 2 tấm poncho Quang mua cho các anh\. Ánh lửa dễ làm bị lộ...Ï

Lấy ra hai bi-đông đựng nước, tôi dặn thêm:

--Bao giờ các anh cũng cần có hai bình nước nấu chín để nguội dùng trong ngàỵ Khi đi đường, uống mỗi lần một ít mỗi khi khát\. Đừng uống nhiều, đi không nhanh và nhiều khi hết trước khi gặp suối nước\. Tránh chỗ nước đọng, nên lấy nước suối chảy mà nấu sôị Lá cây rừng lâu năm rụng xuống có thể có chất độc, nước chảy thì đỡ độc hơn nước ao tù vì chất độc tích tụ\. Trong rừng cũng như trên biển nước uống có thể quí hơn vàng đó, các anh phải cẩn thận nấu mang theọ

Anh Trung nhìn tôi nói:

--Quang rành về đường rừng quá! Hay Quang đi với bọn này đi!

Tôi lắc đầu:

--Quang chưa hề nghĩ tới chuyện đi, mà có nghĩ thì bây giờ cũng không thể đi được\. Nhiệm vụ của Quang, không hẳn do nhà nước chỉ định, mà do chính bản thân đặt ra! Quang không thể đi đâụ Có điều Quang biết chi, thì trong thời gian còn lại Quang chỉ cho các anh biết, may ra giúp các anh thành công\.

Anh Tâm nói:

--Ở lại, Quang cũng không làm được gì đâụ Suy nghĩ kỹ rồi nếu được Quang đi với bọn nàỵ Sang tới trại tỵ nạn bên Thái Lan, Tâm liên lạc với bà con ở Mỹ bảo lãnh cho cả ba anh em mình!

Tôi cười:

--Quang nói không được mà! Cám ơn anh! Chỉ mong anh mau khỏi để ra đi cho sớm\. Hai anh ở đây ngày nào thì Quang cũng lo ngại ngày đó! Không những chỉ lo cho hai anh mà cho cả Quang và những người quen biết!

Tôi từ giã hai anh khi trời bắt đầu sẫm tối để về tới làng Ea Rông chỗ thầy Đoàn trước khi trời tối hẳn\. Tôi còn muốn nói nhiều về các thứ rau rừng, trái rừng có thể ăn được, như rau mò lá xanh có hoa màu đỏ, rau giang vị chua chua, rau bột ngọt leo dùng nấu canh, hoặc xào với thịt cho thêm vị ngọt và làm thịt mềm giống như công dụng của bột ngọt mà tôi đã học được khi ở với người Thượng hoặc khi nói chuyện học hỏi với các anh bộ đội trinh sát\. Tôi nghĩ thầm, "Bệnh anh Tiến thì phải ba bốn ngày nữa mới may ra bớt, hôm nay mới ngày đầu, anh ấy còn phải sốt hai ba hôm nữa mới giảm được, phải chi mình có nghệ vàng và mật ong thì đỡ!"

Mật ong tương đối còn dễ kiếm trong làng để mua, nghệ vàng thì phải về Phòng Giáo Dục tôi có trồng một ít còn non chưa già\. Nghệ vàng pha với mật ong có thể làm thuốc bổ dùng với thuốc ký ninh để trị bệnh sốt rét, chứ không dứt nọc được\. Vi khuẩn sốt rét vẫn nằm trong cơ thể một khi mình đã mang bệnh đó, mỗi khi cơ thể yếu là chúng xông ra tung hoành\. Tôi mang theo một số thuốc rê, lá thuốc lào phơi khô từng bó, trong ba-lo%5Ẹ Tôi quyết định đi nhanh để kịp dự lớp tối của thầy Đoàn và nhân tiện hỏi những học viên trong làng xem ai có ai có mật ong không để tôi đổi, còn nghệ thì tôi chạy sang một làng xa hơn một chút nữa có cô Mai là giáo viên bổ túc hy vọng cô cũng như các cô khác có ít nghệ dùng để thoa mặt. hay vết thương để giữ da mặt nhẵn nhụi và không có vết thẹọ Dù đi nhanh, nhưng tôi vẫn không quên tìm những cây lá quen thuộc để bứt một ít làm mẫu cho các anh Trung và Tâm\.

(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hãy cùng đến với anh chị em chúng tôi, cùng nhau sánh bước đi tiếp con đường của Cha Anh mà đích đến là một Viet Nam không còn Cộng Sản ,với tự do, dân chủ và phú cường
Tập cận Bình [TCB] là Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Đảng CS toàn trị, Chủ Tịch Quân uỷ Trung Ương lãnh đạo Quân Đội lại vừa mới tự phong Tổng Chỉ huy Quân đội, thực chất là vua chúa thống trị Trung Cộng rồi. Nhưng túi tham thường không đáy. Quyền lực là á phiện, là ma tuý dễ ghiền. Nên TCB muốn danh chánh ngôn thuận là vua là hoàng đế TC. Y đã, đang diễn nhiều trò ma đầu giáo chủ chánh trị CS để thực hiện cái mộng lớn của y trở thành Thiên Tử của TC. Nhưng bất cứ thủ đoạn chánh trị nào cũng có cái lợi kèm cái hại. Thử xem âm mưu xưng vương của TCB có thể làm y thành vua sẽ chết hay làm vua tới chết trong một đất nước 1,400 triệu dân, một đảng CS độc tài toàn diện, một đối thủ đáng gờm của Mỹ và một anh khổng lồ cô đơn, độc nhãn đầy tham vọng trên thế giới.
Học Viện Kỹ Thuật California (Caltech) và Đại Học USC được nâng lên trong xếp hạng hàng năm của các đại học trên thế giới được công bố hôm 28 tháng 2, trong khi Đại Học UCLA thì rớt xuống mấy bậc.
Một trong 14 phụ nữ sinh con tại Hoa Kỳ trong năm 2016 cho biết họ đã hút thuốc lá trong lúc mang thai, theo tài liệu được công bố hôm Thứ Tư bởi Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (CDC) cho biết.
SEOUL, Nam Hàn -- Cả Nam và Bắc Hàn đều chạy đua vũ trang... nhưng Bắc Hàn có vẻ như ưa xài vũ khí độc.
TAIPEI, Đàì Loan -- Hoa Kỳ biết cac1h chọc giận Bắn Kinh... RTI loan tin rằng Thượng nghị viện Mỹ thông qua Luật du lịch Đài Loan, sau đó đạo luật này sẽ được chuyển đến Bạch Cung để tổng thống Trump ký và ban hành sắc lệnh thực thi. Sáng ngày 2/3 trong lúc trả lời chất vấn tại Viện Lập pháp, thủ tướng Lại Thanh Đức cho biết, Đài Loan và Mỹ vốn luôn là người bạn thân thiết với nhau, rất cảm ơn Mỹ đã thông qua Luật du lịch Đài Loan.
1,500 Tỉ đô la tiền nợ học của người Mỹ có thể cuối cùng là mối đe dọa đối với nền kinh tế, theo Chủ Tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang Hoa Kỳ Jerome Powell cảnh báo hôm Thứ Năm.
WASHINGTON -- Một cuộc nghiên cứu mới cho thấy: hễ vào cấp cứu trong những ngày cuói tuần, tỷ lệ chết sẽ cao hơn.
California có phẩm chất đời sống tệ nhất trong tất cả 50 tiểu bang, trong khi North Dakota là nơi có phẩm chất đời sống tốt nhất, theo một nghiên cứu mới từ U.S. News & World Report cho biết.
Chủ nhà Mỹ trung bình trả $2,197 cho tiền thuế thổ trạch mỗi năm cho căn nhà của họ – nhưng nhiều cư dân của một số tiểu bang bị thiệt hại nặng nề hơn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.