Hôm nay,  

Phần 18

28/02/201100:00:00(Xem: 18329)
Khi tôi tới bìa làng Ea Rông thì trời đã sẩm tốị Thông thường thì giờ này lớp học đã gần xong, các giáo viên trên vùng cao tranh thủ lúc trời còn sáng để dạy học trước khi trời tối hẳn\. Ở làng Thượng, những đêm trời không trăng, thì trời tối mịt, đi lại cũng khó khăn\. Có đi đâu, phải cầm thanh củi cháy đỏ hồng đưa qua đưa lại để biết mình đi đâu và cũng để báo hiệu người khác thấỵ Nếu có đèn pin thì còn gì tốt đẹp hơn! Chỉ có những giáo viên dự liệu sẵn mới mang theo những thứ tầm thường mà thật cần thiết đó, nhưng dè sẻn chỉ dùng tới khi thật cần vì pin thời đó cũng khan hiếm\.

Tôi đi thẳng tới trường chứ không ghé lại nhà thầy Đoàn ở vì đoán chắc thầy Đoàn đang dạy trên lớp\. Khi tôi tới thì các học viên đang lập lại những câu thầy Đoàn đã đọc, có in sẵn trong sách, và thầy viết lại trên bảng\. Bảng đen không phải bằng gỗ mà là tấm nhựa đặc biệt cắt ra dài 2 thước rộng 1 thước rưỡị Khi đi tới một làng, các giáo viên được cấp 1 bảng đen, cuộn tròn rồi cột ngoài ba-lo%5Ẹ Dọc đường nếu không có chiếu họ có thể trải ra dưới bóng mát một tàn cây để ngồi hoặc nằm nghỉ\.

Những bài học này nhắm vào người Kinh nhiều hơn là người Thượng nên nặng về chính trị sơ cấp hơn là nhắm vào người Thượng đầu óc đơn sơ mộc mạc, gần gũi với núi rừng\. Tôi thường nói các giáo viên cần linh động, cứ làm theo đúng giáo án, mỗi ngày một hay hai bài đã có sẵn trong sách, nhưng nửa lớp sau nên viết thêm những gì mắt thấy tai nghe hay những gì cụ thể dân làng có thể lãnh hội được thay vì những ý thức chính trị cơ bản không ăn nhặp gì tới đời sống của dân làng\. Ý thức chính trị dù cơ bản nhưng cũng rất trừu tượng mà ngôn ngữ Thượng chưa đủ để diễn tả như Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam\.

Thỉnh thoảng cũng có những học viên rất nhạy bén và tò mò muốn hiểu hết ý nghĩa của những bài học, thay vì chỉ lập lại, học thuộc lòng như con vẹt, chỉ cần nhận ra mặt chữ, hỏi những câu tôi cũng ngập ngừng không thể giải thích cho họ vì vốn liếng ngôn ngữ Thượng của tôi chưa đủ hay trong ngôn ngữ của họ chưa có những từ ngữ đó\. Có lần họ hỏi tôi, "Thế nào là dân chủ\"" khi học tới, "Nhân dân làm chủ, Nhà nước quản lý!"

"Dân chủ làmọi quyết định đều do dân đưa lên, dân làm chủ qua những người đại diện, đại biểu mà dân đã bầu, mà người thi hành những quyết định đó là nhà nước, là cán bộ"

"Thế chúng tôi muốn sống di chuyển như cũ có được không\""

Theo lối sống trước kia của người Thượng, họ cứ sống ba năm một chỗ rồi di chuyển đi chỗ khác, để cho gần với nương rẫỵ Trồng trọt ba năm một chỗ, không biết và không dùng tới phân bón nên đất thành cằn cỗi sau ba năm\. Năm đầu họ phá rừng, đốt cây, than tro thành phân bón thiên nhiên nên lúa màu mỡ sai hạt, sắn bắp thì củ và trái tọ Họ chưa biết làm vồng trồng khoai lang ở những nơi mà tôi đã đi quạ Tôi là con nhà nông, nên hay chỉ họ những gì mà tôi biết, cũng theo trực năng mà thôị Khoai lang có nhiều điều tốt, lá có thể luộc chấm nước mắm hay muối, củ có thể nướng hoặc luộc, phơi khô để dành ... Ăn khoai lang giúp tiêu hoá, giây khoai lang già có thể cắt nấu cho heo ăn ...

Thầy Đoàn thấy tôi vào cuối lớp gật đầu chào, khi các học viên nhao nhao gọi tôi, "Nai Pơ tho Quang! Dạy học đi!"

Thầy Đoàn đi xuống, nói với tôi, "Đoàn dậy tối nay xong rồi đó, Quang dạy giùm phần cuối nha! Mấy hôm nay, cơn suyễn hành, mệt quá!"

Tôi lo lắng, "Có nặng lắm không" Anh có uống thuốc gì chưả"

"Thuốc thì mình vẫn uống, nhưng mấy hôm nay trở trời thấy mệt hơn!"

"Vậy anh về trước đi, chút nữa Quang ghé!"

"À, aanh Đoàn," tôi vội rút thư của cô Hạnh từ ba-lô đưa ra cho anh khi anh chuẩn bị về, "cô Hạnh gởi thư cho anh!"

"Cám ơn Quang!" Anh Đoàn nói mắt sáng lên mừng rỡ\.

Khi anh Đoàn ra khỏi lớp, tôi hỏi các học viên, "Hôm nay đồng bào muốn học gì đâỷ"

"Con nai!" Họ nhao nhao nóị

"Con naỉ" Tôi hỏi lạị

"Con nai bộ đội bắn đó!"

"À, được rồi! Để tôi nghĩ một lát!" Tôi suy nghĩ làm sao phải viết cho vần, dễ thuộc rồi cầm phấn viết trên bảng:

Con nai khát nước
Xuống bờ suối trong
Súng nổ cái đùng
Con nai ngã gục

Bộ đội nhìn nhau
Họ đều lắc đầu
Con nai nặng quá
Khiêng chẳng được đâu

Vào gọi dân làng
Chia chút được chăng
Lắc đầu không được
Thì thôi chẳng màng

Bộ đội năn nỉ
Giúp cho một tí
Đạn dược chia nhau
Mọi người đồng ý

Viết xong, tôi đọc một lượt rồi giải thích ý nghĩa của từng chữ từng câu, mọi người cười hể hả\. Xong đâu đó rồi, tôi đọc từng câu bốn chữ trước, rồi bảo họ lập lại saụ Tôi vừa đọc vừa đi xem từng người xem họ viết lại tới đâu, người nào viết chậm quá thì tôi viết giúp vì bài học đó dài hơn bình thường, nhưng vì nó là câu chuyện thực tế nên dân làng dễ nhớ hơn, có những âm lập lại, những âm vần dễ đọc lại có tính cách diễu một chút nên họ thích học hơn là những bài trong sách khô khan, trừu tượng\.

Các học viên hỏi tại sao tôi không ở đây dạy họ ít hôm, tôi nói tôi phải về Phòng Giáo Dục và đi các làng xã khác làm việc chứ không thể ở lại một chỗ\. Tôi hẹn họ khi nào có dịp tôi sẽ xin Phòng Giáo Dục cho tôi ở lại đây một tuần dạy học và sống với đồng bào, nhưng tôi dặn kỹ, "Tôi sẽ cố gắng, nhưng tôi không bảo đảm là có được hay không!"

Có mấy người nói:

-- Ờ ờ, "nai pơ tho" Quang là cán bộ lớn!

-- Tôi là cán bộ lớn, thì các bạn là nhà nước! Vậy mình đều như nhau!

Cả lớp đều cười ha hả\. Tôi hỏi, "Ở đây có ai còn mật ong không " Tôi muốn mua hoặc đổị"

--" Thầy đi theo tôi!" Một anh học viên nóị

Anh dẫn tôi tới nhà sàn của anh, đưa cho tôi một bầu nước khá nặng\. Tôi mở nút bầu ra, có mùi mật ong, tôi hỏi bán bao nhiêụ Anh học viên nói, "Thầy có những gì trong ba-lo%5Ẻ"

Tôi mở ba lô đưa ra ít bánh thuốc lá, những thứ thường dùng chiếc đèn pin, kem, bàn chải đánh răng....

-- Tôi cho thầy mật ong, thầy cho tôi những bánh thuốc lá này!

--Được, như vậy cũng haỵ

Tôi không phải thử mật ong thật hay mật ong giả vì đồng bào Thượng rất thật thà, không pha thứ này thứ nọ vào mật ong\. Mật ong nguyên chất có thể để trong bầu, trong chai đựng cả mấy năm trời mà không đóng thành đường, lúc nào cũng có mùi thơm đặc biệt của mật ong, tuỳ theo tổ ong đó làm ở rừng hoa nàọ Mật ong ở rừng hoa quỳ vàng có màu đỏ sậm, ăn nhiều mau bị say, mật ong ở rừng hoa gạo màu đỏ nhạt hơn...

Tôi mừng là mọi chuyện xảy ra thật dễ dàng kỳ nàỵ Thế là tôi đã có quà cho anh Trung và anh Tâm, chỉ cần thêm ít nghệ nữa là tuyệt vờị Tôi cầm bầu mật ong và tới chỗ anh Đoàn\. Anh đang hí hoáy viết thư cho cô Hạnh\. Anh không ngừng lại, nói: "" Tối nay Quang ngủ lại đây nhé!"

"Khỏi phải hỏi mà! Quang tới đây là ngủ ké với anh thôi! Anh nằm sàn hay nằm võng\""

"Đoàn thích nằm sàn hơn, nằm võng cong người, tức ngực lắm!" Thầy Đoàn trả lờị

Tôi mở bao lô rút ra chiếc võng xanh bằng vải dù đdã được cấp lúc đi dạy, tôi đã nhờ Liên, em họ tôi, may thêm chiếc màn che, chắn muỗị Khi cột vào hai cây xà lớn ở góc nhà và chui vào võng nằm, võng với màn che sẽ cong cong trũng xuống giống tổ ong, màn che bọc cả thân võng nên muỗi không thể chui vào được, và cũng chắn khói mà người Thượng đốt và dụi cho khói bay đuổi muỗi vào đầu hồi đêm\. Ở Thượng quen thì không sao, chứ người mới lên vùng cao, vào làng Thượng sống thử một hai đêm thì không khỏi dụi mắt cay xè vì khói cay cay mỗi tốị

Tôi muốn mở thư của Nhung ra đọc ngay, phần thì thầy Đoàn đang viết thư dưới ánh đèn dầu duy nhất trong nhà, phần tôi đi đường cũng mệt, nên sau khi treo võng xong, xúc miệng, tôi leo lên võng, nằm nói chuyện với anh Đoàn một hồi rồi quay ra ngủ saỵ

Nguyên Đỗ

(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
1- Ta có thể sống một cuộc đời hạnh phúc và thành công. 2- Ta đang sống trong một thế giới đem lại cho ta cơ hội và trù phú mà ta thật lòng ước mơ. 3- Cơ hội ở chung quanh ta và chờ chúng ta khám phá ra.
Đừng lập gia đình sớm, dù bất cứ lý do nào. Đừng vội khi chưa sẵn sàng, chưa từng trải, chưa hiểu được chung sống là một thử thách to lớn thế nào. Đừng lấy nhau chỉ vì… yêu nhau. Tình yêu, thật ngậm ngùi, chả giúp chúng ta có một hôn nhân hạnh phúc.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
và thực thi BÁC ÁI CÔNG BÌNH bằng “Lãnh đạo Phục vụ” cùng Huynh Trưởng Nghĩa Sinh - Trên đường phục vụ 2019, Huynh Trưởng Nghĩa Sinh đã giúp thường huấn cho các tu sĩ và chủng sinh tại nhiều cơ sở giáo dục Công giáo như Trung tâm Mục vụ Saigon, Học viện Liên dòng Vinh, Đại Chủng viện Hanoi
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vun vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển –Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn
Ngày 28 tháng 4, lúc 3 giờ chiều, Phó-Đề-Đốc Thăng liên lạc với Thiếu Tướng Nguyễn-Khoa-Nam, trình bày những biến chuyển quân sự mới nhất. Tướng Nam bảo có vài chính trị gia và tướng lãnh đã bàn kế hoạch rút về Vùng IV, cố thủ. Nhưng dường như đó là những ý kiến cá nhân, chưa có sự đồng thuận nào của chính phủ trung ương
gia đình anh Trần Minh Anh đã thỉnh mời được HT Viên Minh nhân chuyến hoằng pháp tại Hoa kỳ từ April-14 đến May-30, dù tuổi hạc đã cao, năm nay ngài đã 76 tuổi nhưng Thầy không ngại khó khăn mà hầu như ngày nào cũng có thuyết giảng trong suốt thời gian lưu lại miền Nam California
Vô cùng thương tiếc đồng chí chủ tịch nước Lê Đức Anh, người đã triệt để thi hành lệnh của đồng chí Tổng bí thư Lê Duẫn vì sự nghiệp “Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc và Liên Sô”
buổi lễ được tổ chức vào lúc 11:00am ngày Chủ Nhật 28/4/2019 tại tiền đình hạt Santa Clara, San Jose, 70 W. Hedding St., 95110 với sự tham dự của đông đảo đồng hương và đại diện chánh quyền
Tết Mậu Thân 1968, sau ngày chết chóc, đường phố Nha Trang chưa kịp dọn xú uế. Anh Hồ Hữu Trực một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử tình nguyện nhập đoàn lượm xác trong thành phố. Anh đã kể chúng tôi nghe nỗi kinh hoàng tột độ khi phải bưng những cái xác sình thối như con bò u, phình bụng như con ễnh ương, lên xe chở đi vào những hố chôn tập thể
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.