Hôm nay,  

Phần 21

28/02/201100:00:00(Xem: 27894)
Mọi người giờ này đã đi ngủ hết rồi, chỉ còn lại một mình tôị Tôi mở bao thư dày cộm của Nhung rạ Không phải là một bức thư dài mà là một bức thư kèm theo một tập nhật ký dày cộm có hàng ca-rô nhỏ, chữ dày dặc. Tôi run lên, làm sao Nhung lại cho tôi đọc nhật ký riêng của nàng. Nhật ký là những gì riêng tư thầm kín nhất, ngay cả đối với con trai, thanh niên chứ nói chi đến một người con gái/.

Tôi hồi hộp mở bức thư Nhung mới viết và đọc:



Anh Quang,

Đầu óc Nhung giờ rối bù, nhiều chuyện đã xảy ra dồn dập. May mà gặp anh, nếu không chắc Nhung bỏ mạng trên rừng rồi quá\. Phải nói là chuyện tình cờ gặp trên rừng như là tiền định và Nhung rất sung sướng được gặp anh. Những giây phút chuyện trò riêng thật ngắn ngủi nhưng đủ tạo cho Nhung những hạnh phúc nhớ mãi trong đờị

Nhung có nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng vẫn chưa có dịp thổ lộ hết những gì Nhung muốn nói vì thời giờ gấp rút của anh, không phải lo cho bản thân anh mà lo cho những người bạn của Nhung.

Nhung cám ơn anh đã tận tình giúp đỡ Nhung và các bạn của Nhung. Nhung rất cảm động trước sự sẵn sàng đứng làm bình phong cho Nhung. Nhung từ những ngày còn học chung đã cảm phục anh rồi, dù ngại ngùng không nói theo sự e dè của con gáị Nhung có thể viết lại đầu đuôi những ý nghĩ về anh trong bức thư này, nhưng Nhung không muốn làm thế\. Nhung muốn anh đọc lại nguyên những dòng nhật ký Nhung đã viết từ hai năm quạ Nhật ký này Nhung chỉ viết cho Nhung, chứ không nghĩ là có một ngày sẽ có một người khác đọc, và nhất là anh thì lại càng không phảị Trong tập nhật ký này là tất cả những tâm tình thật sự của Nhung. Nhung sẵn sàng để chia sẻ với anh chẳng phải vì ơn cứu sống mà vì Nhung muốn anh thực sự hiểu Nhung dù mọi việc còn phụ thuộc vào tương laị

Anh sẽ thấy toàn bộ con người Nhung, trần trụi với những ý nghĩ tư tưởng và hành động. Có lẽ anh sẽ giật mình khi đọc những lời viết táo bạo này, nhưng anh an tâm đọc đị Nhung sẽ không bao giờ đòi nợ anh đâu, vì Nhung luôn luôn tin tưởng anh, như lần nào đó, anh rủ Nhung đi xe đạp lên Biển Hồ chơi riêng với anh, anh có hỏi khi hai đứa đứng trên cao nhìn xuống Biển Hồ, "Nhung có sợ không"" và Nhung đã trả lời, "Đi với Quang thì có xuống âm ty Nhung cũng không sợ!"

Cho đến bây giờ Nhung có thể sợ này nọ, nhưng Nhung vẫn giữ niềm tin của ngày nào: Nhung hoàn toàn tin tưởng nơi anh, dù có phải xuống địa ngục với anh Nhung cũng không sợ, huống chi chỉ là phơi trần tâm hồn của mình cho anh đọc.

Khi nào anh đọc xong rồi, anh hãy dành cho Nhung một buổi chiều để nói chuyện, để Nhung bổ sung những điều Nhung quên chưa viết hay những gì anh muốn biết. Nhung đã viết tập nhật ký đó từ giữa lớp 11 cho tới ngày Nhung rời thị xã, gần hai năm tròn. Anh sẽ thấy tên anh xuất hiện trên nhiều trang nhật ký của Nhung. Tập nhật ký là người bạn tâm sự của Nhung, và có những trang nhật ký anh có thể gọi là những bức thư tình không gởị Bây giờ những bức thư tình đó đã tới người nhận rồi đó nha!

Nhung có yêu anh không" Nhung đã nhiều lần tự hỏi điều đó và đã viết trong nhật ký nhiều lần. Tình yêu phải có qua có lại phải không" Cho đến bây giờ tình yêu của Nhung đối với anh là tình yêu đơn phương, hay nói cho đúng hơn là tình yêu tam giác: Người yêu Nhung thì Nhung lại không yêu, và người Nhung yêu là anh thì lúc nào cũng như một người bạn, người anh chăm lo cho em gái mà không có những cử chỉ âu yếm mà một người con gái đang yêu cần cảm nhận.

Thôi anh cứ giở nhật ký Nhung ra đọc rồi cho Nhung biết anh nghĩ gì nhé! Nhung nhất định sẽ không bắt anh phải trả nợ Nhung đâụ Mong anh giữ gìn cẩn thận và bình an.

Thương,

Nhung

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gọi Chủ tịch Kim Jong-un là Cậu Ủn để thấy sự trưởng thành, sự vĩ đại thật sự của Cậu như người mang hia 7 dặm cất bước trên đường lập nghiệp. Sau khi gặp Tập Cận Bình, lãnh tụ cường quốc thứ II, cậu Ủn xuống khu phi quân sự bắt tay Tổng Thống Nam Hàn nói chuyện về tương lai thống nhứt đất nước, và sẽ bắt tay, nói chuyện tay đôi với ông Trump, TThống đệ I cường quốc Huê kỳ, về quan hệ giữa 2 nước, Nam-Bắc Hàn, tình hình khu vực và thế giới. Mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian cực ngắn trong lúc sự căng thẳng với Nam Hàn và Huê kỳ tưởng như không bao giờ kết thúc nếu không có chiến tranh bùng nổ.
Mỗi người sống trên đời này ai cũng có một người mẹ. Không có mẹ thì không có mình. Mẹ là tất cả của tôi. Không có bút mực nào có thể viết lên hết được lòng mẹ thương con. Nhất là người mẹ Việt Nam thì sự hi sinh nuôi nấng con cái, chăm sóc gia đình lại càng gian nan hơn. Khi tôi được sanh ra đời thì lúc đó chiến tranh đã có từ bao giờ. Cha tôi thì đi lính và nhiều lần ba bốn tháng mới về nhà. Mẹ tôi tảo tần, vất vả nuôi năm anh chị em tôi khôn lớn.
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng sẽ kê khai tài sản công khai? Mắc cỡ gì mà không minh bạch tài sản? Có ai cười gì ông Trọng đâu, nếu ông công khai tài sản trong diện hộ nghèo dưới tiêu chuẩn?
Những kiểu tóc và thời trang mùa hè của nam giới Á Châu, chuộng tóc để mái, nhuộm màu lợt. Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hình hành nghề, hình tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Hội Đồng Nghề Làm Tóc và Trang Điểm (BBC) muốn nhắc nhở các chuyên viên rằng việc lấy ráy tai bằng Candling hay Coning không có tên trên danh sách trong bất cứ ngành nào được phép làm việc với những văn bằng cấp từ Hội Đồng.
Làm thế nào để lông mày mọc rậm hơn mà không cần trang điểm?
Hôm trước đi bộ ra công viên tập thể dục, cô Năm đi ngang qua một dãy phố, đọc tên bảng hiệu chơi, chợt thấy tiệm làm nails. Sống trong khu này gần 10 năm mà cô không biết có tiệm nails gần nhà như vầy. Không biết cũng phải thôi vì đi đâu cô cũng leo lên xe chạy cái vù tới nơi, về tới chốn thì còn biết gì về xung quanh hàng xóm nữa. Bây giờ tà tà đi bộ mới thấy đời sống và con người quanh đây quá phong phú.
Chủ Nhật 23 tháng Năm là Ngày Của Mẹ tại nước Mỹ năm 2018. Mời đọc bài viết của Nguyễn Diệu Anh Trinh. Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng, đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng bố và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Được Báo ‘U.S. News and World Report’ Xếp vào Hàng Những Trường Trung Học Cấp II Dạy Hay Nhất Hoa Kỳ - năm 2018 ‘America's Best High Schools in 2018’
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.