Hôm nay,  

Phần 21

28/02/201100:00:00(Xem: 35983)
Mọi người giờ này đã đi ngủ hết rồi, chỉ còn lại một mình tôị Tôi mở bao thư dày cộm của Nhung rạ Không phải là một bức thư dài mà là một bức thư kèm theo một tập nhật ký dày cộm có hàng ca-rô nhỏ, chữ dày dặc. Tôi run lên, làm sao Nhung lại cho tôi đọc nhật ký riêng của nàng. Nhật ký là những gì riêng tư thầm kín nhất, ngay cả đối với con trai, thanh niên chứ nói chi đến một người con gái/.

Tôi hồi hộp mở bức thư Nhung mới viết và đọc:



Anh Quang,

Đầu óc Nhung giờ rối bù, nhiều chuyện đã xảy ra dồn dập. May mà gặp anh, nếu không chắc Nhung bỏ mạng trên rừng rồi quá\. Phải nói là chuyện tình cờ gặp trên rừng như là tiền định và Nhung rất sung sướng được gặp anh. Những giây phút chuyện trò riêng thật ngắn ngủi nhưng đủ tạo cho Nhung những hạnh phúc nhớ mãi trong đờị

Nhung có nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng vẫn chưa có dịp thổ lộ hết những gì Nhung muốn nói vì thời giờ gấp rút của anh, không phải lo cho bản thân anh mà lo cho những người bạn của Nhung.

Nhung cám ơn anh đã tận tình giúp đỡ Nhung và các bạn của Nhung. Nhung rất cảm động trước sự sẵn sàng đứng làm bình phong cho Nhung. Nhung từ những ngày còn học chung đã cảm phục anh rồi, dù ngại ngùng không nói theo sự e dè của con gáị Nhung có thể viết lại đầu đuôi những ý nghĩ về anh trong bức thư này, nhưng Nhung không muốn làm thế\. Nhung muốn anh đọc lại nguyên những dòng nhật ký Nhung đã viết từ hai năm quạ Nhật ký này Nhung chỉ viết cho Nhung, chứ không nghĩ là có một ngày sẽ có một người khác đọc, và nhất là anh thì lại càng không phảị Trong tập nhật ký này là tất cả những tâm tình thật sự của Nhung. Nhung sẵn sàng để chia sẻ với anh chẳng phải vì ơn cứu sống mà vì Nhung muốn anh thực sự hiểu Nhung dù mọi việc còn phụ thuộc vào tương laị

Anh sẽ thấy toàn bộ con người Nhung, trần trụi với những ý nghĩ tư tưởng và hành động. Có lẽ anh sẽ giật mình khi đọc những lời viết táo bạo này, nhưng anh an tâm đọc đị Nhung sẽ không bao giờ đòi nợ anh đâu, vì Nhung luôn luôn tin tưởng anh, như lần nào đó, anh rủ Nhung đi xe đạp lên Biển Hồ chơi riêng với anh, anh có hỏi khi hai đứa đứng trên cao nhìn xuống Biển Hồ, "Nhung có sợ không"" và Nhung đã trả lời, "Đi với Quang thì có xuống âm ty Nhung cũng không sợ!"

Cho đến bây giờ Nhung có thể sợ này nọ, nhưng Nhung vẫn giữ niềm tin của ngày nào: Nhung hoàn toàn tin tưởng nơi anh, dù có phải xuống địa ngục với anh Nhung cũng không sợ, huống chi chỉ là phơi trần tâm hồn của mình cho anh đọc.

Khi nào anh đọc xong rồi, anh hãy dành cho Nhung một buổi chiều để nói chuyện, để Nhung bổ sung những điều Nhung quên chưa viết hay những gì anh muốn biết. Nhung đã viết tập nhật ký đó từ giữa lớp 11 cho tới ngày Nhung rời thị xã, gần hai năm tròn. Anh sẽ thấy tên anh xuất hiện trên nhiều trang nhật ký của Nhung. Tập nhật ký là người bạn tâm sự của Nhung, và có những trang nhật ký anh có thể gọi là những bức thư tình không gởị Bây giờ những bức thư tình đó đã tới người nhận rồi đó nha!

Nhung có yêu anh không" Nhung đã nhiều lần tự hỏi điều đó và đã viết trong nhật ký nhiều lần. Tình yêu phải có qua có lại phải không" Cho đến bây giờ tình yêu của Nhung đối với anh là tình yêu đơn phương, hay nói cho đúng hơn là tình yêu tam giác: Người yêu Nhung thì Nhung lại không yêu, và người Nhung yêu là anh thì lúc nào cũng như một người bạn, người anh chăm lo cho em gái mà không có những cử chỉ âu yếm mà một người con gái đang yêu cần cảm nhận.

Thôi anh cứ giở nhật ký Nhung ra đọc rồi cho Nhung biết anh nghĩ gì nhé! Nhung nhất định sẽ không bắt anh phải trả nợ Nhung đâụ Mong anh giữ gìn cẩn thận và bình an.

Thương,

Nhung

Có bao nhiêu người tin vào các con số thông kê của Việt Nam? Thí dụ, những con số tử trận, bị thương thời chiến? Thí dụ, những con số khai báo tài sản của quan chức? Hình như không bao nhiêu người tin... Nhưng các con số vẫn ra đều hàng năm.
Các bạn có thích môn Cờ Vua không? Môn học này đã được đưa vào với những trận thi đấu hào hứng ở các trường Trung Học của nước Mỹ, dành cho lứa tuổi thiếu niên.
Ngày hôm qua, chủ nhật 31 tháng 10, em đã dự một ngày lễ Halloween rất vui. Trước hết là ở trường. Buổi sáng em mặc bộ quần áo hóa tran (trang) của ngày hội đến trường. Các bạn em đã có mặc (mặt) ở đó rồi. Các bạn nhìn quần áo của nhau, có bạn vẽ trên mặt nhữn (những) lằn màu, có bạn đeo mặc (mặt) nạ đen rất dữ. Em không thích mặt nạ, đeo vào khỏi thấy đường đi luôn.
Năm nay, trước ngày lễ Halloween, các em không bắt tôi kể sự tích ngày lễ như mọi năm nữa, vì năm nào các em cũng đã nghe rồi. Nhưng các em nói chuyện trong lớp, bàn với nhau về quần áo, nón mũ, mặt nạ. Các em nôn nao lắm.
Ngày xửa ngày xưa, có một câu bé hằng ngày rất thích đến chơi với một cây táo thật to. Cậu bé leo lên cây để hái trái ăn, nằm dưới gốc cây, ngủ những giấc trưa ngon lành dưới bóng râm mát. Cậu rất yêu quí cây táo và ngược lại cây táo cũng rất yêu quí cậu bé.
mấy ngày qua, trên báo đảng đã chính thức xuất hiện ý định cấm cửa Facebook, Youtube, Twitter, Viber, ... hoạt động tại VN. Ai cũng biết đây chỉ là trò rập khuôn theo Bắc Kinh
có những tên, địa danh, nhân vật là Pháp, Anh, Mỹ lại cứ đọc bừa đi. Do đó, sai mà không biết sai, trong khi đất nước có bao nhiêu tiến sĩ, cao học, cử nhân tốt nghiệp ở Anh, Pháp, Mỹ.
Biên Hòa có hai nhà giáo nổi tiếng: Thày Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo của trường trung học Ngô Quyền; GS Nguyễn Ngọc Huy - Khoa trưởng Luật / Viện Đại Học Cần Thơ
Sáng nay là tới ngày hẹn, tuần trước Tuấn hứa sáng sẽ ghé nhà thăm ba má tôi và ra mắt Ông Ngoại. Tôi thẹn thùng lí nhí báo tin với má,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.