Hôm nay,  

Phần 26

28/02/201100:00:00(Xem: 19833)
Tôi đã ăn trưa và sửa soạn xong khi thầy Đoàn đưa cô Mai tới làng. Nhìn mặt vui vẻ của hai người tôi cũng thấy vui lâỵ Tôi báo cho cô Mai và thầy Đoàn những gì tôi đã dạy trong năm ngày qua, và hỏi thầy Đoàn thấy bên làng Kờ Mông thế nàọ

-- Bên đó dân họ dễ chịu và thích học. Đoàn rất mến.

Rồi anh chần chừ:

-- Cô Liễu chưa lên hôm nay, có lẽ Quang phải về đó dạy, để không họ nói thầy cô giáo nghỉ dạy bất thường.

Tôi đưa mắt nhìn cô Mai, dò hỏi:

-- Mai biết có chuyện gì xảy ra không"
-- Không anh, hôm qua, Mai tới nhà Liễu rủ sáng nay đi chung thì nhà gia đình Liễu nói Liễu đi từ sáng sớm hôm quạ
-- Lạ nhỉ! Nếu cô Liễu lên hôm qua, thì đã vào tới làng hôm qua rồị Có lẽ Liễu đi chơi đâu đó rồi nói dối với người nhà là đi lên đây thôị

Cô Mai hỏi:
-- Anh có dự định gì không"
-- Dự định gì"
-- Về chị Liễu đó!
-- Không, thì Quang phải lên làng Kờ Mông dạy thế cô Liễu vài ngàỵ Nếu sau ba ngày nữa mà cô Liễu chưa lên thì Quang bắt buộc phải báo cáo thôị Sợ chuyện gì xảy ra cho cô Liễu mà mình tỉnh bơ không biết thì phải chịu trách nhiệm sau nàỵ Hy vọng là cô Liễu không việc gì!
-- Chắc không sao đâu! Chị Liễu lớn rồi, anh không phải lo!
-- Mai có gặp giáo viên trong huyện nào khác về thị xã không"
-- À tối hôm kia, chị Liễu và Mai có đi phố gặp anh Lực, anh Tài ở B3 cũng mới về nghỉ phép. Nghe anh Tài nói họ sẽ phải trở lại hôm saụ Không chừng chị Liễu đi lên B3 với anh Lực. Họ nói chuyện ăn ý lắm.

B3 cũng thuộc huyện Chư Pah, gồm nhiều làng khá văn minh quanh Ninh Đức, một khu vực trù phú\. Đường lên B3 là đường lên Kontum theo quốc lộ 14, hướng Bắc, đi theo đường Lê Lợi, còn đường vào làng Kờ Mông hay trụ sở huyện lại về hướng Tây trên đường Hoàng Diệu nếu lấy rạp hát Diệp Kính là góc vuông của hai đường. Tôi cảm thấy hơi bực bội vì dự định của tôi đưa anh Trung và Tâm lên biên giới bị đứt đoạn. Kệ đi, một ngày không có lớp cũng không saọ Tôi thầm nhủ, việc đưa người đi cho an toàn quan trọng hơn, mình còn dạy ở đây dài dài, việc đưa người đâu phải lúc nào cũng xảy rạ

Có lẽ khuôn mặt tôi lúc bấy giờ đăm chiêu suy nghĩ lắm nên cô Mai nói:

-- Không việc gì đâu anh Quang. Anh lo nghĩ làm gì\" Chuyện chị Liễu, chị Liễu lọ
-- Đành rồi, mọi người trong chúng ta đều trưởng thành hết rồi mà!
-- Anh ở lại ăn cơm rồi về nhé!

-- À không, Quang ăn trưa rồị Nồi cơm và đồ ăn kia là phần Mai đó! Quang không nghĩ anh Đoàn sẽ tới đây nên nấu không nhiều mấy, nhưng cũng đủ cho Mai và anh Đoàn ăn tạm trước khi ăn tốị
-- Cám ơn anh! Đoàn sáng sớm nay đã tới nhà Hạnh ăn uống xong hết rồi thì cô Mai tới nên mới cùng nhau vào làng chung đó! Hồi nãy cô Mai ghé chỗ Hạnh không chịu ăn cơm nguội nên bây giờ mới đói!

Thầy Đoàn nhìn cô Mai chọc. Cô Mai cười phá lên làm chúng tôi cùng cườị Cô Mai đề nghị:

-- Vậy để Mai nấu chè đậu đen, hai anh ăn rồi đi nhé\"
-- Cám ơn Mai, Quang phải đị Anh Đoàn ở lại ăn chè đi, Quang có việc phải đị Với lại hôm trước Quang đã ăn chè quá tiêu chuẩn của cô Mai rồi, anh Đoàn chưa có dịp thưởng thức, anh cứ việc ở lại ăn chè xong rồi về cũng còn dư thời giờ để lên lớp.

Tôi khoác ba lô lên vai rồi từ giã cô Mai và thầy Đoàn. Cũng còn 4, 5 tiếng để đi trước khi trời tốị Thời gian đó cũng đủ cho tôi đưa anh Trung và anh Tâm tới B 11! Đêm nay ba chúng tôi phải ngủ giữa rừng thôi! Tôi thầm nghĩ! Sáng mai mình có thể đưa hai anh ấy đi thêm một đoạn nữa tới giáp địa phận B 12 rồi hai anh phải tự đi về biên giới chứ đưa hai anh tới hẳn biên giới thì phải mất hơn hai ngày mà mình phải về làng Kờ Mông và còn ít chi tiết phải viết cho xong trước ngày huấn luyện giáo viên Thượng. Phải chi cô Liễu đã có mặt thì đỡ biết chừng nào, mình có thể đưa hai anh thêm một ngày nữa, rồi chỉ cho hai anh đi theo lối nhỏ dẫn tới con sông Krong Pocọ Vượt qua con sông đó rồi đi dọc theo bờ phía phải thì sẽ tới thượng nguồn sông Cửu Long ở bên Cam Bốt. Đóng bè vượt qua sông rồi đi thẳng về phiá Tây sẽ tới khu vực Chiang Mai bên Thái Lan trong vòng ít ngày nếu rành rẽ đường xá và không phải lẩn tránh.

Tôi thấy mình đang làm một việc liều lĩnh mà nếu bố mẹ tôi biết được sẽ cản ngăn ngay vì việc này mà bị phát giác sẽ ảnh hưởng rất lớn với tương lai của tôị Nhưng lao đã phóng rồi, tôi không có gì ân hận vì thấy mình không có sai trái gì với lương tâm. Đã giúp thì giúp tới cùng. Tôi không thể làm ngơ trước sự tuyệt vọng của những người đang ở đường cùng\. Thà cho các anh một đường thoát còn hơn thấy các anh sống trong vòng tù tội, sợ hãi vì trong cuộc đời không có gì khổ sở hơn khi sống trong tuyệt vọng.

Nguyên Đỗ
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thêm bác sĩ chăm sóc gia đình có nghĩa là sống thọ hơn đối với các bệnh nhân, nhưng sự thiếu hụt các bác sĩ này đang lù lù ló dạng, theo một nghiên cứu mới cho thấy.
Một nhà làm luật tại California hôm Thứ Tư nói rằng tiểu bang nên yêu cầu các thành viên tu sĩ báo cáo lạm dụng trẻ em bị tình nghi hay bị bỏ qua ngay dù họ nghe được điều đó trong thời gian xưng tội.
Nghiện thuốc đã lấy đi nhiều mạng người trên toàn cầu, nhưng nó có ảnh hưởng không đồng đều lên sống thọ tại Hoa Kỳ, theo nghiên cứu cho biết.
Bạn có biết Miền Nam California được dự đoán sẽ bị sụp xuống biển một ngày nào đó khi “Một Trận Động Đất Lớn” tách Tiểu Bang Vàng ra làm hai dọc theo đường nứt San Andreas không? Dĩ nhiên bạn đã biết rồi. Câu chuyện này quá nổi tiếng đến độ nó đã được Hollywood đóng thành phim rồi mà sao không biết.
Hội Các Nhà Địa Ốc California phỏng đoán rằng quý 3 của năm 2018 chỉ có 22% gia đình trong quận có khả chi trả một căn nhà, có nghĩa là họ phải có lương ít nhất $134,160 một năm để có tiền mua một căn nhà trung bình giá $628,940. Và hơn 57% các gia đình thuê nhà ở tại khu vực thành thị Los Angeles, gồm Quận Cam, được xem như là gánh nợ thuê nhà. Điều này có nghĩa là họ đang chi tiêu hơn 1/3 mức lương của họ cho việc thuê nhà ở.
Thanh thiếu nữ Hoa Kỳ đang đau khổ vì bệnh tim ở tỉ lệ cao hơn 20 năm trước – ngay cả khi bức tranh đã được cải thiện đối với thanh thiếu niên.
SAIGON -- Tìm đồ chơi thuần Việt cho con em là cả một nan đề... vì nhìn đâu cũng thấy đồ chơ làm tại Trung Quốc.
SAIGON -- Bi đát: Nông dân Quảng Ngãi khóc ròng vì giá mía rớt thê thảm... Bản tin VOV kể rằng chưa có năm nào giá mía tại Quảng Ngãi rớt thê thảm như năm nay. Giá mía giảm lại không có ai mua nên nhiều nông dân phải kêu thương lái đến cho.
HANOI -- Coi chừng thuốc quảng cáo là chữa bệnh, nhưng lại giết người... Báo An Ninh Thủ Đô kể: Một phụ nữ ở Hà Nội tử vong vì tin dùng viên thuốc "tiểu đường hoàn" mỗi ngày...
Được xây dựng từ năm 1964, chùa Diệu Pháp (đường Nơ Trang Long, Q. Bình Thạnh, Sài Gòn), lâu nay tuy đã xuống cấp nhiều nhưng vẫn nổi tiếng với khuôn viên xanh mát, tiếp cận một khúc sông Sài Gòn, được Phật tử nô nức đến thả cá phóng sinh, chụp ảnh kỷ niệm, thả hoa đăng các dịp Phật đản, Tết nguyên đán… Do một số vướng mắc bất hợp lý, đã 11 năm trôi qua, công trình trùng tu chùa vẫn chưa thể hoàn thành, theo trang web Người Phật Tử (nguoiphattu.com).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.