Hôm nay,  

Phần 27

28/02/201100:00:00(Xem: 36941)
Tôi đi nhanh trên đường mòn về làng Ea Nang và lách mình theo lối nhỏ xuống thác nước. Trời đang nắng nên việc xuống suối tắm là chuyện thường tình. Vả lại, mấy ngày nay, tôi đã đi tới đây và quen thuộc dạn dĩ vì khu thác nước này hẻo lánh ít người đi lạị Cả mấy ngày không thấy bóng một người Thượng nàọ Nhưng dù sao, tôi lúc nào cũng phải cẩn thận, bỏ ba lô xuống, cởi quần áo ra, bơi vòng vòng một hồi, ngó qua ngó lại, không thấy ai rình rập rồi mới dám lách mình qua màn nước để vào trong hang.

Từ ngoài trời vào trong hang, hang mờ tối, không thấy dáng một aị Tôi nhắm mắt lại rồi mở ra cho quen với bóng tối trong hang. Tiếng nước thác đổ ào ào, tôi nhìn quanh quất cũng không thấy anh Trung và anh Tâm đâụ Tôi dụi mắt và đi sâu vào hang, vào góc tối, chỗ hai anh thường nằm ngủ\. Ba lô đồ đạc cũng không còn. Hay các anh có việc gì\"

Không thể được vì chiều qua các anh thật vui vẻ vì anh Tâm đã bình phục và mừng là tôi tự nguyện dẫn các anh đi một đoạn đường. Không có dấu vết giằng co, hay giết chóc. Tôi vấp phải cục đất to, suýt ngã\. Tôi cúi xuống xoa bàn chân bị đau thì thấy một phong bì dầỵ Tôi nhặt lên, đoán rằng đó là thư các anh viết để lạị Vừa thất vọng là các anh đã không chờ tôi, vừa mừng là các anh không việc gì\. Tôi ra ngoài gần cửa hang, nơi có ánh sáng, bóc thư ra đọc:


Anh Q.

Bọn này tối qua đã bàn luận với nhau và quyết định không nên phiền lụy anh quá nhiềụ Anh đã giúp T và T rất chân tình như một người trong gia đình làm bọn này cảm động và biết ơn lắm. Bọn này thành thật cám ơn anh đã tận tình giúp đỡ những ngày quạ

Sơ đồ anh phác hoạ cũng như bản đồ, địa bàn, lương thực và những lời hướng dẫn của anh sẽ giúp bọn này rất nhiềụ Bọn này được anh chuẩn bị như vậy thật là chu đáo, mọi sự phó mặc vào số phận. Nếu chẳng may không thành công thì đó là tại số chứ không phải vì anh hay bọn này thiếu chuẩn bị\.

Chúc anh thành công với mộng ước anh theo đuổị

T & T

Tái bút: Xin gởi anh ít tiền còn lại, bọn này sẽ không còn dịp xài tiền đó nữạ



Tôi mở phong bì coi lại, đếm ra được 500 đồng tiền mớị Tổng cộng hơn một năm lương giáo viên của tôi mỗi tháng được 36 đồng. Tôi tiếc hai anh đã không ghi lại gì cho gia đình hai anh hay để địa chỉ để sau này có dịp tôi liên lạc. Tôi định bụng sẽ hỏi Nhung và các bạn của nàng, may ra sẽ có người biết chỗ ở của hai anh. Số tiền này không phải nhỏ, tôi sẽ giữ và đưa lại cho gia đình hai anh ấỵ Tôi định bụng lúc bấy giờ vậy, chứ không biết phải chi vào việc khác sau nàỵ

Tôi lách ra khỏi hang, đem tiền và bức thư nhét vào túi nhỏ trong ba lo%5Ẹ Tôi sẽ phải đốt bức thư đó càng sớm càng tốt kẻo lỡ có người nào đọc được thì khổ\. Trời vẫn đang trưa, tôi lại không phải đưa anh Trung và anh Tâm đi nên tôi thong thả bơi dưới suối một hồị

Giòng nước mát lạnh. Chỉ có tôi bơi như con rái cá cô đơn, bỗng nhiên tôi thấy nhớ hai người bạn mới của tôị Không biết giờ này hai anh đã đi tới đâu rồi, có vững vàng tự tin như trong thư đã viết không. Tôi cũng thầm cảm ơn Trời và cầu nguyện cho hai anh ra đi bình an. Mọi việc như đã được xếp đặt trước. Nếu hai anh chờ, tôi sẽ đưa hai anh đi tới ngày hôm sau, và làng Kờ Mông sẽ thiếu giáo viên đêm naỵ Thế nào rồi cũng bị phản ảnh lên trên là chúng tôi không tận tình dạy học\. Tôi thì không hề gì, nhưng cô Liễu sẽ bị kiểm điểm và phiền toái vì đi quá phép. Tôi cầu mong cô Liễu sớm lên trở lại vì tôi chỉ có thể thay cô dạy thế mấy ngày chứ tôi phải lo công việc của tôi nữạ Tôi định sẽ chỉ trách nhẹ thôi chứ không kiểm điểm chi cho lớn chuyện khi cô Liễu lên. Cũng là giáo viên cả, đôi khi cũng phải linh động chứ! Tôi nhủ thầm.

Tôi đi tới làng Nang định đi theo đường nhỏ trong rừng dẫn tới làng Kờ Mông chứ không ra đường cái chính phải đi ngang Phòng Giáo Dục lỡ gặp người nào phải giải thích lôi thôị Tôi ghé nhà cô Hạnh để nghỉ mệt khi cô đang chuẩn bị nấu cơm chiều trước khi ăn rồi lên lớp dạy buổi tốị Khi cô Hạnh biết tôi đi qua làng Kờ Mông dạy thế cô Liễu, cô Hạnh mời tôi ở lại:

-- Quang ở lại ăn cơm chiều rồi hãy đi nhé!

Hôm nay tôi cũng lười vì nhiều chuyện suy nghĩ nên đáp nửa đùa nửa thật:

-- Được, cám ơn chị Hạnh. Mà có đủ phần ăn không đấỷ

Tôi mở bao lô lấy phần còn lại của mớ gạo nếp mới đổi ở làng Ea Rông để cho anh Trung và Tâm dùng để nấu cơm ống dễ ăn khi đi đường. Các anh chỉ cần chặt lồ ô hoặc nứa rồi bỏ gạo nếp vào một phần ba ống nứa, đổ nước đầy vào, rồi nướng. Cơm ống có thể giữ lại cả ba bốn ngày, khi nào ăn thì chẻ ống nứa ra, cơm áo dài chắc ăn lâu tiêụ Những người ở vùng cao, lạnh thường ăn cơm nếp nhiều hơn cơm tẻ vì no lâụ Hai anh Trung và Tâm đã xếp đồ vào ba lô nặng đầy nên phần còn dư tôi đem về\. Hôm nay đưa cho cô Hạnh. Cô Hạnh nói thấy gạo nếp nói:

-- Vậy để Hạnh nấu xôi nha! Có ít đậu xanh xay sẵn nè! Mấy hôm rồi ông Đoàn ra đây bọn này nấu chè ăn hoàị Hôm thì ở đây, hôm thì ở làng Kờ Mông. Vui phải biết!
-- Ừ nhé! Vui vậy có quên dạy học không"
-- Đâu có! Bọn này biết điều mà đâu dám để phiền toái đến Quang đâụ

Tôi cười:

-- Chọc anh chị vậy thôi, chứ có dịp thuận tiện Quang sẽ sắp xếp cho anh chị ở gần nhau để động viên tinh thần lẫn nhaụ
-- Nhớ đó nha! Quang mà thất hứa, hổng mời dự đám cưới bọn này đó!
-- Chao ơi, đã tính đám cưới rồi saỏ
-- Ừ, bọn này tính càng sớm càng tốt đó! Sức khoẻ ông Đoàn cũng không tốt lắm, nếu có người chăm sóc ổng, chắc ổng đỡ hơn!
-- Suy nghĩ kỹ dữ ha! Mà gia đình hai bên đồng ý chưa "
-- Chưa hỏi, nhưng bọn này trên hai mươi mốt hết rồi, không còn con nít như Quang mà phải có sự đồng ý của gia đình.
-- Ngon dữ, dám coi Quang là con nít! Chị không sợ Quang trả thù saỏ
-- Quang mà thù ai!
-- Biết đâu đó! Đụng tới nồi cơm chén gạo của Quang, Quang trù chết luôn cho coi!

Chúng tôi đùa qua đùa lại trong khi chờ nồi xôi chín. Tôi nhủ lòng sẽ tạo dịp cho hai người về thị xã cùng một lúc, biết đâu gia đình hai bên đồng ý, hai người sẽ nên duyên vợ chồng. Tôi thấy chị Hạnh rất tốt, có lẽ anh Đoàn là người may mắn mới gặp chị ở đâỵ Chị Hạnh là người khoẻ mạnh, có nét đơn nhu thuần hậu không bon chen, biết chăm sóc cho anh Đoàn là người có vẻ yếu đuối bệnh tật. Tôi suy nghĩ tới luật mâu thuẫn tự nhiên, luật bù trừ mà hoá công đã dựng nên, "Được vợ mất chồng, được chồng mất vợ!" Có phải tại hai thái cực thu hút, hấp dẫn nhau hay không"

Nguyên Đỗ
(Còn tiếp)

Interfax đưa tin: giới lãnh đạo Bắc Hàn cho 1 dân biểu Nga biết rằng họ có phi đạn tầm bắn 3000 kilomét sau khi hiện đại hoá, nghĩa là sẽ bắn tới lãnh thổ Hoa Kỳ. Nguồn của thông tấn Interfax là dân biểu Anton Morozov mới thăm Pyongyang từ ngày 2 đến ngày 6-10.
Đài truyền hình nhà nước Iraq báo tin: Thủ Tướng Haider al-Abadi tuyên bố “Tổ chức Nhà nước Hồi Giáo – ISIS” sẽ bị đánh bại hoàn toàn trong năm nay, theo tường thuật của Reuters.
Đáp lại mối đe dọa từ TT Trump, phe bảo thủ cứng rắn và phe thực dụng trong chính giới Iran đoàn kết cùng chống lại Washington.
Kế hoạch ám sát lãnh tụ Kim Jong-un và chuẩn bị chiến tranh là 1 phần trong số tài liệu mật của Nam Hàn mà tin tặc của Hermit Kingdom đánh cắp. Sự việc này xảy ra hồi Tháng 9-2016 và chỉ bị tiết lộ hôm Thứ Ba.
Khi đến thăm Myanmar và Bangladesh trong chuyến đi vùng Vịnh Bengal Tháng 11-2017, vị chủ chiên của Ki tô hữu sẽ nói chuyện với viên chức chính quyền, các Tướng lãnh đạo quân đội, lãnh tụ Aung San Suu Kyi và các vị sư sãi cao cấp.
Viên chức kinh tế cao cấp cho hay: kinh tế Hoa Lục đang tiến đúng hướng để đạt chỉ tiêu tăng trưởng đã đề ra là 6.5%.
Ngay sau khi ra mắt, liên tiếp xuất hiện những thông tin cho rằng cuối năm 2017 iPhone X sẽ bán ra với số lượng rất hạn chế.
Khoảng đầu tháng 10/2017, theo thông tin thống kê mới nhất, tiện ích mở rộng chặn quảng cáo Adblock Plus giả mạo đã đạt đến 37,000 lượt tải xuống từ Chrome Store.
Hơn 3 tháng sau khi cảnh sát khám phá 36 con chó bị nhốt trong “nhà gửi chó mèo – kennel” tại Town of Wilson (thuộc Sheboyan county, Wisconsin), 3 người bị truy tố hàng chục tội danh về ngược đãi súc vật.
Hơn 12 đám cháy rừng tại miền bắc California đuợc báo cáo trong các điều kiện của khô hạn lâu ngày, độ ẩm đang thấp và gió mạnh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.