Hôm nay,  

Phần 28

28/02/201100:00:00(Xem: 18303)
Mọi người đã đi hết sau khi vệ sinh và ăn sáng. Già trẻ lớn bé đều đi cả, người thì đi làm, người thì đi học, chỉ còn một mình tôị Lúc người Thượng đi vắng, người ta chỉ khép cửa chứ không có khoá\. Mọi người tôn trọng tài sản và qúi trọng lẫn nhaụ Chỉ có những người bệnh mới ở nhà hay những trẻ nhỏ đang tuổi đi học nếu có giáo viên phổ thông ở gần đó\. Làng Kờ Mông nằm dọc theo đường chính lên Phòng Giáo Dục và có hai làng khác gần đó, cũng như khu vực kinh tế mới Thạnh Đức của người Kinh mới thành lập nên trường lớp phổ thông tương đối đầy đủ\. Có đủ các lớp Cấp I, tức là tiểu học, từ lớp 1 đến lớp 5. Cấp II thì chỉ có học sinh tới lớp 8. Học sinh cấp II toàn là người Kinh từ dưới Qui Nhơn đi lên.

Tôi đang soạn bài cho kỳ huấn luyện giáo viên Thượng thì có tiếng người đi lên. Tôi ngưng viết ngẩng mặt lên xem có phải là cô Liễu trở lại không. Tôi nghe thấy tiếng cô Liễu:

-- Đây là nhà Liễu ở\. Mời anh Tài lên nhà!

Có tiếng người nói lại, chắc là tiếng thầy Tài, một giáo viên ở B 3.

-- Nhà lớn đó chứ! Hình như dài và rộng hơn các nhà khác!
-- Có lẽ vậy, nhà này là của ấp trưởng mà!

Cô Liễu giật mình khi thấy tôi đang ngồi trong góc nhà, chỗ cô ở:

-- Anh Quang, tới đây hồi nào vậỷ
-- Quang tới chiều hôm qua, khi thầy Đoàn vào làng Ea Rông lại và báo là Liễu chưa thấy lên.

Tôi đứng dậy chào và bắt tay thầy Tài

-- Anh Tài lên chơi hở\"

Anh Tài ngần ngừ gãi đầu trả lời:
-- Tài muốn xin đổi chỗ dạy với Liễụ Hôm trước Lực và Tài gặp Liễu và Mai ở thị xã nói chuyện vui chơi, rồi chuyện này sang chuyện khác... Liễu có lên B3 và gặp giáo viên chuyên trách trên đó\.

Tài bỏ ba lô xuống, lấy thư giới thiệu đưa cho tôi:
-- Tóm tắt lại là Tài gặp khó khăn không thể tiếp tục dạy trên đó nữạ Thấy Liễu và Lực hai người ăn ý nhau muốn dạy gần nhau nên Tài mời Liễu lên trên đó gặp giáo viên chuyên trách cũng như dân làng để đề nghị đổi chỗ dạỵ

Tôi đọc lướt qua giấy đồng ý cho thầy Tài đổi chỗ với cô Liễu vì thầy Tài gặp khó khăn trong việc dạy ở làng anh. Anh đã thuyên chuyển qua ba làng khác nhau rồi mà ở đâu cũng gặp trở ngạị Anh Phúc, giáo viên chuyên trách vùng đó, đề nghị đổi cô Liễu hay một giáo viên khác hoặc trả thầy Tài về Phòng Giáo Dục vì anh thấy thầy Tài không thể hoàn thành công tác trên B3 được.

Tôi thấy có điều gì không ổn vì lý do không rõ rệt nhưng lờ đi để dịp khác tôi sẽ tìm hiểu thêm. Tôi nhìn thầy Tài hỏi:

-- Thế hồi nãy đi ngang Phòng Giáo Dục anh đã vào nói chuyện với anh Nhật, trưởng phòng, chưả

Cô Liễu xen vào:
-- Hồi nãy xe vừa lên tới đầu làng Kờ Mông là Liễu với anh Tài nói tài xế cho xuống liền. Liễu không muốn đi bộ giữa trời nắng chang chang nàỵ
-- Vậy nếu Liễu muốn cũng phải viết một đơn xin đổi chỗ liền đi rồi Quang đưa hai người lên Phòng Giáo Dục nói chuyện với anh Nhật giúp hai người thuyên chuyển. Được hay không là tuỳ ở Phòng Giáo Dục, chứ Quang không dám tự quyết định hay thuyên chuyển người ra ngoài khu vực của Quang.


Cô Liễu nài nỉ:
-- Ráng giúp Liễu và anh Tài đi nghen!

Tôi nhìn vào mắt cô Liễụ Tôi thấy Liễu có vẻ linh hoạt hơn, dễ thương hơn, và hạnh phúc hơn\. Có lẽ là dấu hiệu của tình yêu đâỵ Chắc cô Liễu trúng tiếng sét ái tình của anh Lực rồị
-- Liễu tính bỏ làng trốn nhà đi theo ai vậỷ
-- Có trốn hồi nào đâu, Liễu thích giúp anh Tài mà!
-- Liễu đi thì đị Quang không cản, nhưng phải nhớ Liễu đã quen nước, quen cái ở đây rồị Phong thổ mỗi nơi mỗi khác, không cẩn thận sẽ ngộ độc đó!
-- Không sao, Liễu thích lên đó mà!
-- Thôi vậy đi, Liễu viết đơn xong thì ba người chúng ta lên Phòng Giáo Dục\. Liễu cứ để đồ đạc ở đây vì hôm nay không kịp xe về thị xã đâụ Còn anh Tài, mang ba lô đị Nếu anh Nhật đồng ý anh thay Liễu, Quang muốn anh lên thay anh Đoàn để anh Đoàn về đây cho gần bệnh xá huyện vì trông thấy anh kỳ này bệnh suyễn của anh nặng hơn. Hơn nữa anh ấy cũng quen với dân ở làng nàỵ Tuần rồi, anh Đoàn dạy thế Liễu ở đây!

Ba người chúng tôi đi bộ lên Phòng Giáo Dục vừa đi vừa nói chuyện đời giáo viên miền núi với những vui buồn lẫn lộn\. Làng thầy Tài nằm trong góc núi Chư Pao (Núi Con Trâu) vì nhìn từ xa dãy núi trong cũng hơi hơi giống hình còn trâu nhất là lúc về chiềụ Chu Pao trước đây đã xảy ra những trận đánh kịch liệt giữa quân đội miền Bắc và miền Nam nằm giữa thị xã Pleiku và thị trấn Kontum. Dọc theo quốc lộ 14 từ vùng Chu Pao trở lên Kontum lỗm chỗm những hố bom B52 thả vào mùa hè đỏ lửa 1972. Những hố bom đó bây giờ là những chuôm ao xanh có ếch nhái và có khi có cả cá nữạ Không biết có phải người Thượng thả những con cá con, còn quá bé để ăn không, nhưng những hố bom xưa đã được nước mưa đọng lại thành những ao chuôm thành môi sinh mới của cá và ếch nháị Phép lạ của thời hoà bình! Sự sống sẽ thắng cái chết, hoà bình sẽ thắng chiến tranh, ánh sáng sẽ thắng bóng tối và chánh nghĩa sẽ thắng gian tà! Tất cả phải phụ thuộc vào thời gian!

Phải để thời gian băng bó những vết thương, phục hồi hy vọng, và hồi sinh sự sống. Quân võ phu Mông cổ trên lưng chiến mã đã đánh thắng và hùng cứ Trung Hoa nhưng đã hội nhập nền văn hoá nhà Tống để Trung hoá hoàn toàn\. Tôi thầm hy vọng văn hoá, lòng yêu thương dân tộc, sự yêu chuộng hoà bình và tự do của miền Nam sau này sẽ đánh bại và thuần hoá được mọi ý thức hệ ngoại laị Mỗi cố gắng, đóng góp của thanh niên chúng tôi sẽ xoa dịu, và xoá bỏ được những sự khác biệt tưởng như không thể dung hoà được.

Tôi không cần biết thầy Tài đã làm gì khiến thầy thất bại cả ba nơi, tôi sẽ cố gắng tranh đấu cho thầy Tài được chuyển về đâỵ Cô Liễu dạy rất tốt nhưng tôi không thể cầm giữ cô ở lại được\. Hồn cô đã để ở B 3 rồi, nếu tôi không thuyên chuyển cô, cô sẽ miễn cưỡng dạy mà thôi, như vậy không ai được lợi cả\. Chi bằng nhân nhượng những cái có thể nhân nhượng để mọi người cùng vui vẻ hăng say trong công tác giáo dục của mình.

Nguyên Đỗ
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tranh với tựa đề “Hoa Lung Linh” của Đỗ Đan-Vy Emily, đã đoạt giải Tranh Thiếu Nhi của Việt Báo năm 2017.
Một trong những nỗi lo tại Việt Nam là ngộ độc thực phẩm. Rồi ngộ độc thuốc, rồi ngộ độc đủ thứ... Hàng ngày, cứ mãi nghe tin ngộ độc từ công nhân hãng xưởng cho tới học sinh tiểu học... Có vẻ như đây là điệp khúc bất tận. Tại sao thế? Tại sao nước khác ít bị ngộ độc hơn Việt Nam? Tại sao trước 1975 ít hơn?
Các em thân mến, Hôm nay, tôi muốn các em biết về sự khổ của học sinh ở quê nhà. Đi học không phải chỉ cực thân vì trèo đèo, lội suối, đu cầu dây qua sông, chui trong bao ni lông để cho giòng nước đưa đẩy. Nghĩa là đem thân mạng mình đánh đổi việc biết chữ.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, anh trai và em gái, rất thương yêu nhau. Người cha tục huyền với một người đàn bà phù thủy ác độc nên thường bỏ đói và đánh đập, hành hạ hai anh em. Hai anh em chịu đòn và đói không thấu, đã bàn với nhau bỏ nhà ra đi. Hai anh em lạc vào rừng sâu vừa đói vừa khát nên đã rủ nhau đi tìm một giòng nước suối để uống...
SEATTLE - Giám đốc điều hành Boeing Dennis Muilenburg tuyên bố : nhu liệu điều khiển 737 MAX điều chỉnh để tránh tai nạn xẩy ra tại Indonesia và Ethiopia đã vận hành đúng như mục tiêu thiết kế.
Venezuela đang ở bên bờ của cuộc chiến tranh giữa Thế Giới Tự do do Mỹ lãnh đạo và Phe CS còn sót lại sau Chiến tranh Lạnh do Trung Cộng hiện CS và Nga hậu CS cùng nhà cầm quyền Maduro cộng sản đang bị Chủ Tịch Quốc Hội cùng nhân dân Venezuela đứng lên vận động đảo chánh.
MANILA, Philippines (VB) -- Theo tin từ hai thông tấn BJPenn và South China Morning Post, nữ võ sĩ gốc Việt Bi Nguyen trên sàn võ trường The Mall of Asia Arena in Manila trong trận đấu cho giải võ thuật ONE Championship đã đánh thắng nữ võ sĩ Dwi Ani Retno Wulan.
MOSCOW - Công dân Hoa Kỳ Edward Snowden sống lưu vong tại Nga tuyên bố sau tin nhà sáng lập WikiLeaks bị bắt tại sứ quán Ecuador (London) “Đây là 1 thời điểm đen tối của tự do báo chí”.
STOCKHOLM - Nhà sáng lập WikiLeaks có thể sắp thấy Thụy Điển xem lại nhu cầu điều tra ông về tấn công tình dục 2 phụ nữ - vì nghi án này, Assange phải trốn tránh trong sứ quán Ecuador vì sợ bị Thụy Điển dẫn độ cho Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.