Hôm nay,  

Phần 35

28/02/201100:00:00(Xem: 33075)
Anh Minh, anh Cường và tôi thay phiên nhau khiêng cô Hồng đi trên đường mòn. Trời cũng đã quá nửa đêm rồi, tôi ước chừng anh Tâm và anh Trung cũng ở khu vực nàỵ Vì khiêng cô Hồng đi nên chúng tôi hơi chậm một chút, nhưng chúng tôi đi trên đường mòn và không phải trốn tránh nên đi nhanh hơn hai anh nhiềụ Tôi nói anh Minh và Cường khiêng cô Hồng lách khỏi đường mòn, đi sâu vào một chỗ tương đối kín đáo phòng hờ, còn tôi đi vào sâu hơn, đi lên ụ đất cao, mở đáy đèn pin lấy ra mặt nhựa màu đỏ, vào bỏ vào mặt đèn pin. Tôi không muốn ánh sáng bình thường thu hút kẻ lạ dù rằng biết đêm nay cũng an toàn vì anh Quốc đã nói rõ tình hình trong huyện cho tôi khi anh ngà ngà say, nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Tôi soi đèn pin về bốn phía, bấm tín hiệu Morse quốc tế khi kêu cứu SOS SOS mở đầu tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích / tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích ("... --- ... / ... --- ..."). Tôi bấm xong rồi hồi hộp chờ đợị Mỗi phút qua đi chậm như hàng giờ\. Tôi chờ ba phút rồi bấm lại dấu hiệu kêu cứu để xem hai anh có trả lời không. Ba phút nữa trôi qua mà cũng chưa có ai trả lời hay động tịnh gì\. Tôi bấm lại mạnh dạn hơn:

-- "... --- ... / ... --- .../ .- -. .... / - .-. ..- -. --. / - .- .- -- / --.- ..- .- -. --. / -.. -.. .- .- -.-- " (SOS SOS ANH TRUNG TAAM QUANG ĐAAY)

Lần này may mắn quá, tôi thấy đèn pin sáng loé lên ở hướng Tây, cách chỗ tôi đứng chừng 7, 8 trăm thước.

Tôi bấm lại:

-- Hai anh chờ đó, đừng đi đâụ Quang tới đón! Đừng bấm đèn, trừ khi Quang bấm dò đường.

Tôi nói với hai anh Minh và Cường:

-- Hai anh khiêng cô Hồng đi theo đường này khoảng hai cây số nữa thì chúng ta gặp lạị Quang đi đón hai người bạn đằng kia rồi sẽ đi chận đầu đường này đón các bạn. Làng Tung Reng còn cách đây hơn mười cây số nên các bạn đi an toàn thôị Quang sẽ gặp lại các bạn khoảng 45 phút nữạ

-- Anh cho bọn này theo anh đi, đi đường lạ sợ quá! Lỡ gặp người ta thì saỏ

-- Không có ai giờ này đâu, chỉ sợ bộ đội nhưng theo như Quang biết thì bộ đội không tuần tiễu ban đêm. Họ trực trong đồn thôị Mà đồn nằm trên B 11, nằm phía kia, chúng ta đang nằm biên giới B 12.

-- Làm ơn đi, cho bọn này theo anh!
-- Sẽ chậm mất thôi vì đường rừng khiêng người khó, đôi khi vướng vít. Các bạn can đảm đi! Quang sẽ gặp lại mà! Phải chi chị Hồng không việc gì thì các bạn theo Quang cũng không hề hấn gì!

Các anh Minh và Cường miễn cưỡng khiêng cô Hồng đi theo đường mòn dưới ánh trăng non lờ mờ\. Tôi biết là họ sợ hãi lắm nên trấn an họ:

-- Cứ an tâm đi, có gì Quang sẽ gặp lại các bạn mà! Quang sẽ đón các bạn trước khi các bạn nghỉ mệt lần nữa, cứ đi với tốc độ thường, không việc gì đâụ

Tôi vội rời họ đi sâu vào hướng Tây về phía tôi thấy ánh sáng loé lên khi nãỵ Phải chi anh Trung và anh Tâm dùng mặt kính đỏ thì đỡ biết mấy! Tôi đi khoảng mười
phút thì bấm đèn SOS xin dấu vì đi đường rừng khó mà có thể đi đường thẳng, vì cây nhỏ mọc tùm lum, cứ phải lách qua lách lại nên đi xiên đi xẹo nhất là trong đêm.

Cuối cùng tôi đã tìm được hai anh. Hai anh ôm chầm lấy tôi như người thân. Tôi vội vã nói phải đi liền về hướng bắc để gặp ba người bạn vượt biên khác. Tôi tóm tắt tình hình và nhờ hai anh giúp ba người kia luôn.

Anh Tâm nói:

-- Cùng người hoạn nạn cả giúp đỡ nhau là chuyện thường. Đang không Quang phải liều lĩnh giúp đỡ bọn này, thì bọn này lý gì mà không giúp đỡ người đồng cảnh ngộ\.

Tôi nói:
-- Chúng ta đi lẹ nha, mấy người kia sợ hãi, mình cố gặp càng sớm càng tốt.

Ba người chúng tôi còn khoẻ nên đi một cách nhanh chóng. Chúng tôi không nói gì lúc đi đường sau khi tôi đã tóm tắt tình hình. Phải càng gấp rút càng tốt để kịp đưa họ ra dọc bờ sông, chỗ ít người qua lại, trốn trước khi trời sáng; còn tôi sẽ vào làng chuẩn bị kế hoạch cho bà con một bữa ăn no say mừng lớp huấn luyện giáo viên người Jrai sắp tớị

Thỉnh thoảng tiếng chim cú đêm vọng vang trong rừng "tu hú" nghe rờn rợn. Tôi dẫn đầu, các anh theo sau, chúng tôi lầm lũi đi nhanh. Đám lá cây rụng nằm trên mặt đất kêu sột soạt làm tim chúng tôi cứ đập thình thình mặc dù tôi đã báo cho các anh biết là đêm nay khá an toàn vì bữa tiệc rượu có chủ mưu của tôị Nhưng biết đâu chú Minh, người thủ trưởng già kinh nghiệm, lại có những thay đổi đột ngột cho tăng cường tuần tiễu đêm naỵ

Nguyên Đỗ
(Còn Tiếp)

NEW YORK – Triển vọng nhà cửa rẻ hơn đã mang Shari Castaneda tới thành phố Palmdale, California, nằm ở phía bắc của Quận Los Angeles, khoảng 9 năm về trước.
Trong một trong những trường hợp ăn cắp tiền lương lớn nhất tại miền Nam California, ủy ban lao động tiểu bang đã đánh giá một hệ thống nhà ở được hỗ trợ 7 triệu đô la trong tiền lương nợ và những vi phạm bị phạt cho biệc trả lương 149 nhân viên thấp tới $2.40 một giờ.
SAIGON -- Nhiều người nhiễm virus viêm gan C nhưng không hề hay biết... Bản tin TTXVN ghi rằng khoảng 4% dân số Việt Nam có bằng chứng phơi nhiễm với virus viêm gan C nhưng không hề hay biết mình mắc bệnh và có nguy cơ tiếp tục lây lan ra cộng đồng.
SAIGON -- Việt Kiều đang rủ nhau về quê ăn Tết khiến lượng khách quốc tế đến Việt Nam trong tháng 1 tăng 42%.
Với 2000 đồng, thường chỉ mua được một ly trà đá, nhưng người nghèo ở Sài Gòn có thể mua được bộ quần áo, giày dép, chén bát…ở phiên chợ Tết tại quán cơm Nụ Cười 3, theo Vietnamnet.
Tiếp nối sự thành công của “lễ hội Mai Anh Đào” 2017, ngay đầu năm 2018 lễ hội Mai Anh Đào lại được tổ chức ở Đà Lạt, thu hút hàng nghìn khách du lịch. “Thành phố ngàn hoa” năm nay lại có thuận lớn là hoa mai anh đào tại đây nở rộ chứ không thưa thớt như năm 2017. Vào tuần thứ nhì của tháng 1-2018, khắp các tuyến phổ của Đà Lạt đã ngập tràn sắc hồng của mai anh đào, theo trang web Diadiemanuong.com.
Tháng 2 dương lịch là tháng định mệnh của nhà thơ Nguyễn Khuyến, một thi sĩ gần như được đồng hóa với mùa thu vì nhiều bài thơ bất tử về thu... Họ Nguyễn sinh trong tháng 2 và từ trần trong tháng 2.
Hà Nội.... phải xin lỗi. Sự xin lỗi này phải ở mức độ QUỐC GIA và lãnh đạo của đất nước xin lỗi nạn nhân. Đó là “STATE APOLOGY”... như chính phủ Đức chính thức xin lỗi người Do Thái đã bị tàn sát dưới thời Hitler hay chính phủ Hoa Kỳ đã chính thức xin lỗi những người dân Nhật Bản đã bị đưa vào trại tập trung thời đệ nhị thế chiến
Xa một mái ấm, mất một quê hương, lúc nào mụ cũng thấy cuộc sống của mình tạm bợ, như thể mụ vẫn còn đang ở gian phòng bảo trợ cho người mới tới chờ tìm được chỗ sống ổn định. Mụ vẫn đi học đi làm, vẫn vun vén cho mái nhà mình ở, và vẫn không thể có một giấc ngủ nhanh chóng an bình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.