Hôm nay,  

Phần 35

28/02/201100:00:00(Xem: 18688)
Anh Minh, anh Cường và tôi thay phiên nhau khiêng cô Hồng đi trên đường mòn. Trời cũng đã quá nửa đêm rồi, tôi ước chừng anh Tâm và anh Trung cũng ở khu vực nàỵ Vì khiêng cô Hồng đi nên chúng tôi hơi chậm một chút, nhưng chúng tôi đi trên đường mòn và không phải trốn tránh nên đi nhanh hơn hai anh nhiềụ Tôi nói anh Minh và Cường khiêng cô Hồng lách khỏi đường mòn, đi sâu vào một chỗ tương đối kín đáo phòng hờ, còn tôi đi vào sâu hơn, đi lên ụ đất cao, mở đáy đèn pin lấy ra mặt nhựa màu đỏ, vào bỏ vào mặt đèn pin. Tôi không muốn ánh sáng bình thường thu hút kẻ lạ dù rằng biết đêm nay cũng an toàn vì anh Quốc đã nói rõ tình hình trong huyện cho tôi khi anh ngà ngà say, nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Tôi soi đèn pin về bốn phía, bấm tín hiệu Morse quốc tế khi kêu cứu SOS SOS mở đầu tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích / tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích ("... --- ... / ... --- ..."). Tôi bấm xong rồi hồi hộp chờ đợị Mỗi phút qua đi chậm như hàng giờ\. Tôi chờ ba phút rồi bấm lại dấu hiệu kêu cứu để xem hai anh có trả lời không. Ba phút nữa trôi qua mà cũng chưa có ai trả lời hay động tịnh gì\. Tôi bấm lại mạnh dạn hơn:

-- "... --- ... / ... --- .../ .- -. .... / - .-. ..- -. --. / - .- .- -- / --.- ..- .- -. --. / -.. -.. .- .- -.-- " (SOS SOS ANH TRUNG TAAM QUANG ĐAAY)

Lần này may mắn quá, tôi thấy đèn pin sáng loé lên ở hướng Tây, cách chỗ tôi đứng chừng 7, 8 trăm thước.

Tôi bấm lại:

-- Hai anh chờ đó, đừng đi đâụ Quang tới đón! Đừng bấm đèn, trừ khi Quang bấm dò đường.

Tôi nói với hai anh Minh và Cường:

-- Hai anh khiêng cô Hồng đi theo đường này khoảng hai cây số nữa thì chúng ta gặp lạị Quang đi đón hai người bạn đằng kia rồi sẽ đi chận đầu đường này đón các bạn. Làng Tung Reng còn cách đây hơn mười cây số nên các bạn đi an toàn thôị Quang sẽ gặp lại các bạn khoảng 45 phút nữạ

-- Anh cho bọn này theo anh đi, đi đường lạ sợ quá! Lỡ gặp người ta thì saỏ

-- Không có ai giờ này đâu, chỉ sợ bộ đội nhưng theo như Quang biết thì bộ đội không tuần tiễu ban đêm. Họ trực trong đồn thôị Mà đồn nằm trên B 11, nằm phía kia, chúng ta đang nằm biên giới B 12.

-- Làm ơn đi, cho bọn này theo anh!
-- Sẽ chậm mất thôi vì đường rừng khiêng người khó, đôi khi vướng vít. Các bạn can đảm đi! Quang sẽ gặp lại mà! Phải chi chị Hồng không việc gì thì các bạn theo Quang cũng không hề hấn gì!

Các anh Minh và Cường miễn cưỡng khiêng cô Hồng đi theo đường mòn dưới ánh trăng non lờ mờ\. Tôi biết là họ sợ hãi lắm nên trấn an họ:

-- Cứ an tâm đi, có gì Quang sẽ gặp lại các bạn mà! Quang sẽ đón các bạn trước khi các bạn nghỉ mệt lần nữa, cứ đi với tốc độ thường, không việc gì đâụ

Tôi vội rời họ đi sâu vào hướng Tây về phía tôi thấy ánh sáng loé lên khi nãỵ Phải chi anh Trung và anh Tâm dùng mặt kính đỏ thì đỡ biết mấy! Tôi đi khoảng mười
phút thì bấm đèn SOS xin dấu vì đi đường rừng khó mà có thể đi đường thẳng, vì cây nhỏ mọc tùm lum, cứ phải lách qua lách lại nên đi xiên đi xẹo nhất là trong đêm.

Cuối cùng tôi đã tìm được hai anh. Hai anh ôm chầm lấy tôi như người thân. Tôi vội vã nói phải đi liền về hướng bắc để gặp ba người bạn vượt biên khác. Tôi tóm tắt tình hình và nhờ hai anh giúp ba người kia luôn.

Anh Tâm nói:

-- Cùng người hoạn nạn cả giúp đỡ nhau là chuyện thường. Đang không Quang phải liều lĩnh giúp đỡ bọn này, thì bọn này lý gì mà không giúp đỡ người đồng cảnh ngộ\.

Tôi nói:
-- Chúng ta đi lẹ nha, mấy người kia sợ hãi, mình cố gặp càng sớm càng tốt.

Ba người chúng tôi còn khoẻ nên đi một cách nhanh chóng. Chúng tôi không nói gì lúc đi đường sau khi tôi đã tóm tắt tình hình. Phải càng gấp rút càng tốt để kịp đưa họ ra dọc bờ sông, chỗ ít người qua lại, trốn trước khi trời sáng; còn tôi sẽ vào làng chuẩn bị kế hoạch cho bà con một bữa ăn no say mừng lớp huấn luyện giáo viên người Jrai sắp tớị

Thỉnh thoảng tiếng chim cú đêm vọng vang trong rừng "tu hú" nghe rờn rợn. Tôi dẫn đầu, các anh theo sau, chúng tôi lầm lũi đi nhanh. Đám lá cây rụng nằm trên mặt đất kêu sột soạt làm tim chúng tôi cứ đập thình thình mặc dù tôi đã báo cho các anh biết là đêm nay khá an toàn vì bữa tiệc rượu có chủ mưu của tôị Nhưng biết đâu chú Minh, người thủ trưởng già kinh nghiệm, lại có những thay đổi đột ngột cho tăng cường tuần tiễu đêm naỵ

Nguyên Đỗ
(Còn Tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm Thứ Sáu ngày 8 tháng 3 vừa mới qua đi... nhưng hẳn là kỷ niệm về Ngày Phụ Nữ vẫn còn in sâu trong lòng mọi người.
Các em thiếu nhi thân mến, Hôm nay chị Tường Chinh sẽ đăng phần tiếp theo bài: Mỗi Thay Đổi Là Một Cơ Hội, đây là trường hợp xẩy ra với chị Tường Chinh, và cũng có thể xẩy ra với các em: Các em ơi, dù vấp ngã, hụt hẫng cũng không được bỏ cuộc và phải lạc quan! Katarine Hepburn dã nói thế!
Sáng Chủ Nhật, vừa ngủ dậy em thấy ngoài trời mưa rả rích. Hèn chi em giậy (dậy) trễ, tiếng mưa rơi và trời lạnh đã làm em ngủ ngon và dậy trễ hơn.
Các em thân mến, Với sự phát triển càng ngày càng mạnh của các trung tâm dạy tiếng Việt, chúng ta biết rằng, tiếng Việt là một ngôn ngữ không thể thiếu trong các công đồng người Việt trên khắp thế giới! Không chỉ các trường dạy tiếng Việt được bộ giáo dục và ban đại diên Trung Tâm Việt Ngữ và thầy cô giáo lưu tâm, khuyến khích, chăm lo, góp phần xây dựng, mà các thầy cô dạy tiếng Việt cũng được đặc biệt chú ý.
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt trong chiếc hộp sắt, đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ, có công chúa nước láng giềng đi lạc, bắt gặp chiếc hộp và phải làm theo điều kiện do tiếng nói trong hộp phát ra. Nàng phải hứa sẽ lấy người trong hộp làm chồng, sau đó nàng được hướng dẫn trở về cung vua. Nhưng vua cha lại cử hai cô gái khác đi thay nàng, đến tìm cách mở chiếc hộp. Cả hai đều bị phát giác là người giả, sau cùng công chúa phải đến tận nơi mở chiếc hộp và gặp hoàng tử. Trước khi làm lễ cưới, công chúa xin chàng cho trở về nhà thăm mẹ cha. Hoàng tử bằng lòng nhưng dặn công chúa chỉ nói ba câu rồi về ngay. Công chúa ham vui quên lời dặn, khi nhớ lại, đến giữa rừng thì không thấy hoàng tử cùng chiếc hộp đâu nữa. Nàng đi tìm, gặp một căn nhà nhỏ của mẹ con rùa. Rùa mẹ và rùa con cùng nghe chuyện của công chúa, và lo cho công chúa ăn và chỗ ngủ...
Em Hugo và Hannah hát chung trong chương trình họp mặt Tân Niên của Hội Giáo Chức Việt Nam, Nam California. (Hình Việt Phạm)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới, với lời ghi của tác giả:
các Chức Sắc đã hội ý và tạm thời đình chỉ việc phát quà cho bịnh nhân phong tại trại cùi Quy Hòa, Quy Nhơn, Bình Định.
Từ Chế Độ Dân Chủ Không Người Dân Đến Chế Độ Dân Chủ Với Người Dân -- Dân quyền phải là chức năng của.Dân Chủ. Thế nhưng, Dân Chủ, ngày nay đang bị trục trặc kỹ thuật. Dân Chủ ngày nay đang bị một nhóm người nhơn danh Dân Chủ sung công, chiếm đoạt.
Huấn luyện viên quốc gia Đức Joachim Loew gọi động thái bất ngờ của ông là "tín hiệu đổi mới rõ ràng": loại ba nhà vô địch thế giới cùng một lúc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.