Hôm nay,  

Phần 37

28/02/201100:00:00(Xem: 34802)
Trời khuya trong rừng đã tối còn tối thêm khi mưa ào ào đổ xuống bất chợt khi sáu người chúng tôi còn đi dọc theo con suốị Nước mưa tuy không đập trực tiếp vào mặt chúng tôi vì cây rừng phủ kín trên đầu nhưng những giọt nước mưa từ trên lá cứ lộp độp nhỏ xuống cũng ướt tèm nhẹp. Tôi và anh Trung đi trước khiêng cô Hồng, nhưng đường trơn, vướng vít, cây lại rậm rạp. Anh Trung đi chậm lại có vẻ mệt mỏị Tôi đứng lại đề nghị anh Minh tạm thời cõng bạn gái của anh, rồi sau đó chúng tôi mỗi người lần lượt thay anh cõng vì đoạn đường đến rừng le lên dốc cao và hơi khó đị Nếu khiêng hai người thì người đi sau gánh nặng trĩu xuống thì sẽ lãnh đủ\.

Tôi hết sức ngạc nhiên khi nghe tiếng anh Minh văng tục:

-- D.m đi một mình còn không kịp thở, cõng làm sao nổị Thôi tạm thời nghỉ chân ở đây đị

Tôi cố nhịn giải thích:

-- Không được đâu, chỗ này không phải là chỗ tốt để ẩn nấp. Phải tới rừng lồ ô mới an toàn hơn.

Anh Minh nói cố:

-- Mệt chết rồi đi làm sao nổi nữa!
-- Thôi để Quang cõng, chứ để chị Hồng đi chân sẽ sưng và cản trở sau nàỵ Ráng một chút đị

Không thấy ai phản kháng, tôi bảo cô Hồng lách ra khỏi võng\. Tôi tháo võng ra và bỏ vào ba lo%5Ẹ

-- Anh Trung cầm đòn khiêng này làm gậy để leo đồi nàỵ Anh Cường đeo ba lô này giùm Quang. Còn các anh khác cứ bám sát theo nhau đi sau Quang. Trời khuya khó đi, chịu khó một chút, chừng nửa tiếng nữa thôị

Anh Minh khó chịu:

-- Hồi nãy anh nói nửa tiếng lúc rẽ vào suối, bây giờ cũng nửa tiếng nửa, thế là thế nàỏ

Tôi bắt đầu bực mình vì sự vặn vọ và thái độ khiếm nhã của anh Minh, tôi đang giúp các anh chứ có phải tôi lấy tiền lo cho các anh đâụ Tôi có thể bỏ mặc họ ở đây rồi đi về làng Tung Breng, hay về lại Phòng Giáo Dục của tôi cho yên chuyện. Đường còn dài, trời lại mưa, nên tôi chỉ nói cụt ngủn:

-- Trời mưa đường khó đi hơn nên lâu hơn tôi dự đoán!

Rồi tôi ngồi chồm hổm trước mặt cô Hồng:

-- Chị chịu khó một chút nha, chị tựa vào lưng, ôm cổ, hai chân chị quàng ngang eo của Quang.

Đêm đen, tôi không thấy nét mặt của cô Hồng nên không biết cô có đỏ mặt hay không. Riêng tôi thì ái ngại lắm vì ngực cô áp sát vào lưng tôi, tôi vòng tay trái ra sau giữ đùi cô, còn tay phải chống xuống đất lấy đà đứng lên Mọi việc phải tuỳ hoàn cảnh! Tôi chưa bao giờ gần gũi một người thiếu nữ nào kiểu này, huống hồ một người gần như hoàn toàn xa lạ\. Cũng may mà cô Hồng nhỏ con, không nặng lắm chứ không chắc tôi leo dốc không nổị Khi tôi đi được một quãng, cô Hồng mỏi chân sau đó người cứ tuột làm tôi chẳng ngại ngùng đưa hai bàn tay ra sau đan ngón tay vào nhau để giữ thành ra tôi vô tình bợ cả hai mông cô tạ Ban đầu chỉ do phản xạ tự nhiên tôi làm mà chẳng suy nghĩ gì, nhưng càng đi lên cao, tôi càng đi chậm và giật mình suy nghĩ không biết bạn trai của cô Hồng nghĩ gì\.

Đi được một quãng nữa, tôi vẫn còn có thể cõng được thêm, nhưng tôi đứng lại hỏi anh Minh:


-- Anh Minh cõng cô Hồng nhé!
-- Thôi anh cõng giùm đi, tôi đi một mình còn không muốn nổị
-- Được, để tôi tiếp tục cõng, các anh ráng theo sát sau nhạ

Tôi cố nhận định ra hướng đi mỗi lần chớp nhoáng lên. Đêm mai chắc là không thể qua sông được rồi, vì cơn mưa to và dài quá\. Nếu chỉ mưa nhỏ hay mưa rào một tí thôi thì không đến nỗị Đàng này mưa ào ào cả gần một tiếng rồi mà vẫn chưa có mòi dứt thì hy vọng của tôi đưa người qua sông trôi theo dòng nước.

Tôi im lặng cõng cô Hồng đi một mạch tới rừng le mọc rải rác chen với những bụi lồ ô lớn. Tôi qùi xuống thả cô Hồng xuống đất, ngồi thở phào chờ các anh kia lại gần. Cô Hồng hỏi:

-- Tới rồi hở anh\"
-- Vâng, tới rồi!

Cô Hồng lí nhí:
-- Cám ơn anh! Em phiền anh quá!
-- Không sao mà, Quang có gì sai thì chị bỏ qua nha!

Khi mọi người tới nơi đông đủ, tôi nói với họ:

-- Đây là khu rừng le, tương đối an toàn. Bây giờ các anh chị tạm thời nghỉ tại đâỵ Mai sáng sớm các anh chị chia nhau chọn mỗi người một gốc le, làm một vòng tròn để quan sát xem rủi có người tớị Quang đã chỉ vẽ cặn kẽ mọi sự với anh Tâm và anh Trung rồi, chuyện gì mọi người nên bàn qua với anh Tâm và anh Trung...

Anh Minh lại xen vào:
-- Vượt biên mà còn phân chia giai cấp hở!

Tôi xoay về phiá anh Minh, ban đêm tôi không thấy nét mặt anh, nhưng tôi chắc anh bực mình chuyện gì đó, có thể là tôi đã làm anh xấu mặt với bạn gái của anh chăng. Xấu mặt hay chăng thì tự cá nhân mỗi người nghĩ thôi, chứ thực ra vì mệt mỏi không thể cõng thì có nhằm nhò gì, chỉ có thái độ của anh Minh tự tỏ ra vẻ ích kỷ và cá nhân.

-- Khi đi rừng, mọi việc đều phải cẩn thận. Việc các anh và cô Hồng nhổ sắn, để lửa cháy trong nhà nhỏ trên rẫy đã khiến du kích và bộ đội truy lùng. Tôi bảo đảm nếu không có tôi can thiệp có lẽ chậm lắm là chiều mai các anh chị sẽ bị bắt hoặc bị bắn ngay tại chỗ theo như lời bộ đội nóị Bắt giữ chỉ tốn cơm tốn sức. Thành thử tôi đề nghị các anh chị triệt để nghe lời anh Trung và anh Tâm. Khỏi cần nói, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Tôi nghỉ một chút rồi phải đi về làng Tung Breng liền, tôi may ra ngày mai hay đêm mai có thể đưa cho anh chị thêm ít gạo, cô Hồng chiếc váy sà rông. Tôi tiếc không thể ở đây lâu giúp thêm vì tôi phải về Phòng Giáo Dục lo công tác của tôị Các anh chị từ nay phải tự lo lấy, tôi có giúp được tí gì, cũng phải chờ hơn ba tuần nữạ

Tôi nói một tràng dài như trút hết bực tức của tôi trước lời nói của anh Minh và sự im lặng của các người khác. Có lẽ họ mệt mỏi vì đường xa hay vì cơn mưa đột nhiên là tan biến hy vọng của họ\. Tôi không dám trách ai, chỉbực bội vì những lời nói có vẻ không biết ơn tí nào của anh Minh mà thôị Tôi đâu có bổn phận để giúp họ vượt biên gì đâu mà bị vặn vọ này nọ\. Lạng quạng tôi bỏ đi luôn cho bõ ghét! Ở đó mà hạch hỏi!



Nguyên Đỗ
(Còn Tiếp)

Vào mùa đông, không khí lạnh làm cho da mất độ ẩm tự nhiên, nhất là trên da đầu, gây ngứa và gầu, ảnh hưởng cả hai phái nam nữ. Gầu còn để lại những bụi phấn màu trắng vướng trên trán, chân tóc, bám trên vai cảm giác dơ và xấu xí.
Mình thích tết tóc để đi làm nhưng tết xong khoảng 1 giờ sau thì tóc bung ra nhìn rối tung (tóc mình là tóc duỗi). Phải làm sao chị ơi?
Chữa bệnh nói nhảm Một bà than phiền với bác sĩ rằng chồng bà ta hay nói lảm nhảm trong lúc ngủ. Ông bác sĩ bảo:
Thời còn trẻ hơn, bà Ba tập thể dục trong câu lạc bộ thể dục thể thao, gần như hằng ngày. Mỗi buổi tối đúng 6 giờ, bà vô lớp cùng cả nhóm tập nhảy theo điệu nhạc (Aerobic) cả tiếng đồng hồ, mồ hôi tuôn ướt áo. Chưa về đâu, bà còn tập thêm vài cái máy có tạ nữa, cho nên cái bụng đã sanh ba đứa con vẫn chưa phệ. Khi ra đường, thói quen bà đi mau như chạy chớ thì giờ đâu mà rề rề. Áo bận cỡ chữ S, M, số 5 hay 6 là cùng, giày cỡ 13 của con nít cũng vừa. Bây giờ, bận áo chữ XL đôi khi còn chật, giày thì phải số 6 người lớn. Người bự ra chân cũng chè bè, phát ớn!
chỉ trình chiếu một lần hoàn toàn miễn phí hầu cống hiến đến quý vị khán thính giả những giây phút thoải mài, đầm ấm và hạnh phúc bên gia đình trong đêm Noel
Bà cũng trông thấy một mảnh giấy, một phong bì nhỏ đúng hơn, buộc vào sợi dây cột quả bóng. Gỡ được sợi dây, cầm trên tay chiếc phong bì, bà đọc được dòng chữ “To my Dad in Heaven”.
Trọng chuẩn bị ra tay với Trần Đại Quang qua việc Quang nhận tiền của bà Trương Mỹ Lan chủ tập đoàn Vạn Thịnh Phát, công ty mặt tiền của tình báo Hoa Nam TQ. Nhóm lợi ích này còn có Trầm Bê đã bị bắt, cựu bí thư Saigon Lê Thanh Hải và ông Hải đang lo sợ. Quang đang cố thủ
Chung quanh Ngày Quốc tế Nhân quyền, nhà cầm quyền đã ra tay trấn áp nhiều hoạt động của công dân liên quan đến Ngày ấy - Chung quanh Lễ Giáng sinh, nhà cầm quyền cũng đã ra tay đàn áp nhiều hoạt động của tín đồ liên quan đến Lễ ấy
vì sợ khủng bố, do bọn khủng bố tạo nên, nên tạo một tâm trạng “sống” trong trong một môi trường “thiếu vắng sự an ninh”… Nên dư luận Âu Châu và đặc biệt ở Pháp bắt đầu nói đến quyền “tự bảo vệ”, tức là quyền “tự võ trang để tự bảo vệ”.
Vũ Thanh, tác giả bài hát Đắp Mộ Cuộc Tình... tên thật là Võ Thanh Quang, sinh năm 1956 ở Qui Nhơn - xin những ai đã viết bài đăng trên Wikipedia gán cho hai nhạc sĩ qua cố Vũ Thanh và Vũ Thành là tác giả ca khúc Đắp Mộ Cuộc Tình thì đính chính lại cho đúng để mọi việc được minh bạch trong tinh thần văn nghệ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.