Hôm nay,  

Phần 51

28/02/201100:00:00(Xem: 33014)
Tôi vào phòng Nhung khi nàng đang thay áo ngủ, chưa kịp gài nút áo. Nàng rõ ràng đã có bầu, bụng to trông thấy. Tôi thấy ngượng ngùng và tội nghiệp. Đàn bà con gái khổ thật, phải mang nặng đẻ đau, phải vất vả về con về chồng, phải cưu mang bào thai tới cả chín tháng. Làm sao tôi nỡ để Nhung cam chịu một thân một mình. Nàng chậm rãi bước lại gần giường, nhìn tôi hỏi:

-- Anh Quang mới về"
-- Quang mới về!

Nhìn nàng tôi quên mất những gì tôi nóng lòng muốn hỏi, nhưng sự việc quả là rõ ràng lắm rồi: Nhung đã thực sự có thai! Tôi không dám khơi dậy sự đau khổ của nàng để hỏi tác giả bào thai đó là ai, vì trong nhật ký nàng đã nói là ai đã phục rượu, bia đêm đó rồi. Lúc nàng viết nhật ký, nàng chỉ chưa biết là một thai nhi đã bắt đầu thôi. Nhung chớp chớp mắt nhìn ngại ngùng rồi oà khóc nói:

-- Quang ơi, Nhung có bầu rồi!

Tôi giang hai cánh tay ra đón Nhung, ôm nàng, nhè nhẹ vỗ lưng nàng:

-- Không sao đâu, Nhung đừng khóc. Mọi chuyện Quang sẽ lo cho Nhung mà.

Đang lúc Nhung đang còn ở trong vòng tay tôi, thì bất chợt Du xuất hiện:

-- Quang là tên đểu giả, miệng thì nói yêu Du, tay thì ôm người khác! Đồ sở khanh!

Tôi há hốc mồm ra định phân minh nhưng chưa kịp giải bày thì có tiếng nói bên ngoài và tiếng đập cửa.

-- Quang ơi, sao ngủ trưa dữ vậy" Trưa rồi!

Tiếng ai quen quen, không lẽ tôi còn đang mơ. Ác mộng thì đúng hơn! Tôi bật dậy. Hú hồn, không có Nhung hay Du ở đây! Tôi còn đang ở Phòng Giáo Dục!

-- Quang ơi, dậy đi, có Tình ở Ayunpa về phụ với Quang nè!

Anh Tình lên! Tôi vừa vội xếp mền, dọn dẹp giường chút ít rồi ra mở cửa vừa nói:

-- Chờ chút nha! Quang thức khuya nên ngủ say quá quên giờ giấc! Mấy giờ rồi"
-- Một giờ trưa rồi.
-- Trời đất qủi thần ơi, trưa dữ vậy sao"
-- Không trưa thì sao mình lên đây được, đi xe đò, đường chông chênh gồ ghề, bụi bặm đầy mình nè! Mình tưởng lên đây có Quang chuẩn bị đã gà đãi vịt chứ nào ngờ anh chàng còn ngủ khò khò quá trưa nữa. Thầy giáo siêng năng ngủ ngày quá ha"

Tôi bật cười vì kiểu nói khôi hài của thầy Tình. Thầy Tình với tôi là bạn từ thuở nhỏ, tuy không thân như tôi với Lê, nhưng cũng không phải là bạn thường ngày. Tình bạn giữa thầy Tình và tôi lâu dài hơn. Chúng tôi học chung với nhau từ thời mẫu giáo cho tới hết bậc tiểu học. Lên trung học thì chúng tôi mỗi người mỗi trường, có những người bạn mới nhưng tình bạn thuở ấu thời vẫn âm ỉ lớn lên theo ngày tháng.


-- Quang xin lỗi, tối qua gần sáng mới ngủ được! Nhưng Quang cũng không biết anh sẽ lên lúc nào!
-- Nói vậy thôi, chứ hề gì! Mình bàn giao nhiệm sở lại cho giáo viên mới hôm thứ sáu, rồi về thị xã nghỉ được trọn ngày thứ bảy, chủ nhật thì đi lễ sớm rồi lên đây. Bố Oanh, các Bác, các Chú gởi thăm Quang.
-- Anh siêng ha! Nghỉ được một ngày đi thăm hết các cha hở"
-- Ừ thì` vậy, Quang không nhớ mình là dân Tiểu Chủng Viện Thừa Sai Kontum sao"
-- Biết rồi, nói mãi! Quang gọi anh là dân Ta Ru nhé!
-- Bậy nha, mình đã tu ra hồi nào" Tại nhà nước không cho trở lại chủng viện thôi, chứ mình có bị các cha hay tự ý bỏ chủng viện đâu! Hiện giờ một chủng viện mới đang được thành hình là những lớp huấn luyện một với một qua các cuộc đàm thoại riêng giữa các linh mục và tu sinh. Không chừng là kiểu mẫu của chủng viện tương lai trong hoàn cảnh khó khăn này đó! Quang muốn mình giới thiệu không" Trông Quang có thể đắc đạo hơn cả mình nữa đó!
-- Thôi cho em xin, em còn yêu đời, yêu người lắm! À anh đã gặp các anh, các chị ở Phòng Giáo Dục hết chưa"
-- Còn phải hỏi" Mình gặp hết mọi người có mặt trong bữa trưa hôm nay rồi. Mình tới trễ nên anh Nhật nói đánh thức Quang dậy ăn trưa với mình cho vui. Mình cản, định để Quang ngủ thêm, nhưng anh Nhật nói chiều nay giáo sinh sẽ có mặt, phải có Quang sắp xếp chỗ ăn ở cho họ thì mới xong, nên mới phải phiền phá giấc mộng đẹp của Quang đó!

-- Ác mộng đúng hơn! Mà thôi đi ăn đi rồi bọn mình bàn chuyện luôn, có lẽ Quang phải giao hết mọi chuyện cho anh để Quang chuồn về thị xã lo một ít chuyện riêng cho xong.
-- Quang mà có chuyện riêng"

Thầy Tình tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên làm như tôi chưa từng có chuyện riêng nào mà thầy Tình chẳng biết. Từ ngày chúng tôi đi xung phong xoá nạn mù chữ tới giờ, đây là lần đầu chúng tôi được giáp mặt. Thầy Tình đâu có biết trong tôi là một trời bão bùng đầy sóng gió và giông tố. Tôi xua tay:

-- Để sau đi, bây giờ đi ăn cái đã!

Tôi thầm cám ơn trời đã đưa thầy Tình lên đây đang lúc tôi cần một người bạn, đang lúc tôi cần người thay thế tôi để tôi về thị xã gặp Nhung, gặp Du. Biết đâu Trời chẳng giúp tôi tròn ước nguyện, giúp tôi giải quyết mọi vấn đề được ổn thoả.

Nguyên Đỗ

Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Anh bỏ trái đất ra đi sau một đời làm văn hóa. Thương mến học trò, sống đời vị tha Giữ phương châm căn bản: Không đánh mất nhân phẩm, bản sắc con người
Nguyễn Quang Hồng Ân, 14 tuổi, đoạt cùng một lúc ba giải thưởng tại cuộc thi dương cầm quốc tế “International Piano Competition” được tổ chức tháng 6/2014 ở California... Năm 2015, cô cùng ba mẹ xin tỵ nạn chính trị ở Đức, và đầu năm 2018 cô và ba mẹ đang gặp cơ nguy bị Đức trục xuất về VN
Khuyến khích, yểm trợ và cộng tác với thế hệ thứ hai, thứ ba cùng ý thức trách nhiệm nối tiếp thế hệ cha anh để nói sự thật chiến tranh Việt Nam là nhiệm vụ ưu tiên của thế hệ cha, anh chúng ta đang còn có đủ điều kiện
Tập thơ nhật ký đối thoại giữa Hải Lượng thiền sư (Ngô Thì Nhậm) và Bảo Chân đạo sĩ (Phan Huy Ích) - Phan Huy Ích là học trò và con rể cụ Ngô Thì Sĩ nên gọi Ngô Thì Nhậm là ‘thai huynh’, hai nhà tư tưởng lớn Việt Nam, một thiền sư, một đạo sĩ thật thú vị, điều này hiếm hoi trong lịch sử Việt Nam.
Chính sách thuế của Trump có điều khoản giới hạn mức khấu trừ các khoản thuế tiểu bang không cho quá 10 nghìn đô. Vì thế nhiều cư dân California cuối năm 2017 đã vội đến quận hạt lo trả thuế nhà đất trước ngày 31/12 để được khấu trừ vào hồ sơ thuế 2017.
Về việc Nguyễn Thanh Tú và Michelle Dương giải tán công ty "Viet Tan Corp" và không xuất hiện ở tòa
Vũ Linh: quý độc giả muốn nhận email thông báo mỗi khi có bài Bình Luận mới, xin ghi email vào box “NHẬN EMAIL BÁO CÓ BÌNH LUẬN MỚI” xuất hiện bên cạnh bài viết hay cuối trang rồi click “Submit”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.