Hôm nay,  

Phần 55

28/02/201100:00:00(Xem: 33646)
Tôi mới chập chờn ngủ một chặp thì gà đã gáy sáng. Tôi uể oải ngồi dậy, bên kia thầy Tình cũng đứng lên, lấy bàn chải đánh răng, khăn đi ra giếng rửa mặt. Tôi đan bàn tay lại, vươn tay, giơ lên khỏi đầu, ngáp dài. Buồn ngủ quá, phải chi hôm nay là chủ nhật chứ không phải thứ hai thì đã quá, tôi sẽ chui vào giường ngủ nướng thêm. Tiếc thay, hôm nay lại là thứ hai, ngày đầu khoá đào tạo giáo sinh dân tộc thiểu số. Tôi không thể lơ là được, dù gì cũng là một trong những người đứng đầu. Đầu xuôi đuôi lọt, người đứng đầu mà lôi thôi, thì người dưới chắc chắn sẽ lửng lơ con cá vàng, không nhiệt tình tham gia được và không chừng sẽ thất bại thôi. Tôi phải làm gương, chứ không thì còn thể thống gì! Tôi lửng thửng ra ngoài giếng...

Ăn cơm sáng xong, toàn bộ Phòng Giáo Dục chuẩn bị chính thức chào đón và khai mạc khoá học ngay từ lúc 8 giờ rưỡi sáng. Tới 9 giờ sáng cũng chưa có giáo sinh nào xuất hiện. Từ 10 giờ trở đi các giáo sinh từ các làng mới lần lượt đến, phải tới 10 giờ rưỡi mới đầy đủ. Anh Bài, anh Khoa có vẻ khó chịu vì các anh cùng với anh Nhật lo phần giảng dạy chính trị hai hôm đầu. Anh Nhật thì du di dễ thay đổi tuỳ theo nhu cầu để thích ứng với hoàn cảnh, còn anh Bài, anh Khoa từ sư phạm miền Bắc mới vào nên rất là qui củ luật lệ, mọi việc đâu phải vào đó, theo nguyên tắc, không có sự linh động tuỳ theo hoàn cảnh địa phương.

Anh Bài nói với anh Ít và tôi:

-- Các anh thông báo các giáo sinh phải có mặt tại đây lúc mấy giờ" Các anh làm việc giờ giấc lôi thôi quá. Mười giờ mới tới thì còn làm ăn con mẹ gì"

Tôi giải thích::
-- Anh thông cảm cho các giáo sinh, họ đâu có đồng hồ. Buổi sáng thức dậy, còn phải nấu nướng, ăn uống rồi mới tới đây được. Bữa đầu mình nên du di một chút. Từ ngày mai trở đi, em bảo đảm họ sẽ đến sớm hơn.

Thực ra, đồng bào dân tộc thiểu số rất thư thả trong lối sống, dù cuộc sống của họ trông bên ngoài có vẻ nghèo khổ. Họ không vội vàng hấp tấp đua chen, họ sống nhàn nhã thoải mái tự nhiên. Buổi sáng thức dậy, đàn ông chụm lửa hút thuốc, đan gùi, đan giỏ, đàn bà xuống suối tắm rửa, gùi nước về nấu nướng, ăn uống xong rồi họ mới lên rừng làm rẫy. Đàn ông cầm dao, cầm rựa đi trước, đàn bà và con nít hàng một theo sau. Không phải vì đàn bà không có quyền bằng đàn ông, thực sự đàn bà có quyền hơn đàn ông, vì người Thượng theo chế độ mẫu hệ, con cái sinh ra dù là con trai hay con gái đều đương yêu qúi như nhau và đều cùng lấy họ mẹ, nhưng chỉ vì con đường thường nhỏ chỉ vừa một người đi mà thôi. Đàn ông đi trước vì nhẹ nhàng và có thể đề phòng hay xua đuổi thú dữ, còn đàn bà thường gùi đồ ăn đồ uống nặng nề hơn nên chậm rãi theo sau.

Anh Ít, anh Nhật và tôi không ngạc nhiên mấy vì chúng tôi đã từng sống gần gũi với người Thượng. Anh Bài nói:
-- Cứ điệu này thì chương trình chính trị phải thêm hai ngày nữa mới hy vọng xong!

Anh Ít nói:
-- Thì anh cứ thêm hai ngày nữa đi, mình học luôn hai thứ bảy. Chính thức mãn khoá là ngày chủ nhật cơ mà! Anh Nhật nghĩ saỏ
-- Ờ thì vậy cũng được, nhưng mình vẫn phải thúc giáo sinh tới sớm cho tiện.

Tôi đứng cạnh ý kiến:
-- Thì cố gắng thôi. Chứ cũng không sớm hơn bao lâu đâu, các giáo sinh phải chờ gia đình họ ở chung ăn uống rồi họ mới nấu phần họ chứ đâu thể nấu trước, gia đình bảo trợ có thể cho ăn chung, nhưng phần ăn trưa giáo sinh tự phải nấu, trừ khi mình nghỉ trưa lâu hơn để họ có thì giờ nấu nướng ở đây.

Anh Nhật lên tiếng:
-- Không được đâu, mình nghỉ một tiếng đồng hồ ăn trưa, để mấy chục người đó đi nấu nướng cũng mất gần hai tiếng rồi. Cứ nhất trí với nhau là học luôn hai thứ bảy tiện hơn.

Lớp học chính trị trong hội trường diễn tiến vui vẻ với anh Nhật mở đầu bằng tiếng Jrai chêm vài câu chính trị bằng tiếng Việt. Phải công nhận anh Nhật quả không hổ danh đã sống lâu trong các thôn bản trong thời chiến. Anh nói rõ ràng, đơn giản, và đôi khi có tính cách khôi hài. Phần anh Bài giảng dạy, chỉ thuần bằng tiếng Việt, có anh Ít chuyển dịch ngắn gọn sang tiếng Jrai, vừa khô khan, vừa xa vời thực tế, nên giáo sinh im thin thít, không ai dám cười nói. Thêm hai ngày mà để anh Bài lên lớp chắc chết cả thầy lẫn trò và người dịch người nghe như anh Ít, anh Tình hay tôi. Tôi ngồi cùng với các giáo sinh nghe anh Bài giảng chính trị, đường lối, cùng lời dịch của anh Ít mà ngáp dài hoài.


Không phải tôi không chú ý lắng nghe, thực sự là tôi cố chăm chú lắm để học hỏi thêm cách dùng chữ bằng tiếng Jrai của anh Ít, nhưng dù cố gắng tới đâu, tôi cũng không cách nào cưỡng lại phản ứng tự nhiên khi buồn chán, hay buồn ngủ: tôi lâu lâu cứ phải giơ bàn tay lên che miệng ngáp dài. Tôi hí hoáy vẽ những khuôn mặt giáo sinh mới mà tôi chưa quen trong tập vở của tôi với những nét đặc thù và ghi tên họ, tên làng xã để học thuộc tên và nhớ khuôn mặt từng người, từng làng ngay buổi đầu. Khi tôi lên giảng dạy, tôi sẽ sẵn sàng gọi tên từng giáo sinh để họ tham gia sống động trong buổi học, chứ không giảng một chiều, khô khan không có sự tham gia của mỗi giáo sinh.

Sau mỗi giờ giảng huấn chính trị, chúng tôi lại có ít thời gian chia ra thành nhóm, thành tổ họp lại bàn luận những gì đã nghe, nên thời gian cũng qua mau. Sau khi họp nhóm, lại họp toàn bộ để bàn thảo. Chẳng mấy chốc đã hết một ngày, các giáo sinh thở phào nhẹ nhõm. Anh Tình, anh Ít và tôi nhìn theo họ lắc đầu, hy vọng là ngày mai họ tới đây đúng giờ và đầy đủ.

Trong bữa ăn anh Bài là người phê bình anh Ít, tôi và các giáo sinh nhiều nhất, làm như anh Ít và tôi khiến anh tốn nhiều thì giờ. Tôi chống chế:

-- Không phải là em bào chữa cho anh Ít và em đâu. Các anh phải hiểu là đồng bào Thượng họ sống quen với lối sống tự do, thư thả, không phải vội vàng, thúc bách như người mình, việc gì cũng phải nhanh, phải chóng. Họ ăn uống, làm việc chậm rãi, chăm chỉ, chứ không phải chỉ khơi khơi cho có chuyện. Các anh làm căng quá đứt giây đó, chỉ cần động viên thúc đẩy thôi, chứ cứ phê bình thế này thế nọ, họ bỏ về, hư việc của mình, mình cũng chẳng làm gì được.
-- Cậu nói gì thì nói, cậu phải cho chúng tôi đúng 4 ngày đầu để giảng dạy chính trị đường lối rồi mới vào chuyên môn. Có hồng rồi mới có chuyên, không thông chính trị chẳng chuyên chính gì!
--- Được mà, anh Ít, anh Tình và em dạy luôn hai thứ bảy là xong, các anh cứ tự nhiên đả thông chính trị tư tưởng cho các giáo sinh. Tiện đây, vì các anh còn giảng huấn thêm 3 ngày nữa, em cũng xin phép trưa mai về thị xã có chút việc riêng và mua ít đồ để mừng tiệc mãn khoá luôn.

Anh Khoa chọc:
-- Cậu về thăm vợ cậu, chứ việc riêng, việc ráo gì! Trai biết mùi, dễ đâu mà xa lâu nổi.

Tôi đỏ mặt mắc cở, định hỏi lại, "Còn các anh xa vợ xa con, cả năm trời thì sao"", nhưng tôi lặng thinh, chẳng chống chế gì, thì ai nghĩ sao thì sao. Miễn là tôi được phép về là tốt.

Anh Hưng nói:
-- Hôm thứ bảy trước, vợ cậu lên đây tìm cậu nên cậu nóng nảy đòi về là phải rồi.

Dù Nhung chẳng phải là vợ hay người yêu của tôi, tôi cũng cười cầu hoà, nhìn anh Nhật, các anh Bài, anh Hưng, anh Khoa, và các chị Hương, chị Nhung, chị Hiệp...

Cuối cùng anh Nhật nói:
-- Có cậu ở đây thì hay hơn, mỗi khi họp nhóm, họp tổ, nhưng cậu có việc riêng thì về một hai ngày cũng không sao. Có cái gì cần, cứ giao cho thầy Tình, thầy Ít đi. Trưa mai cậu về, ở lại ngày mốt nghỉ ngơi lo việc riêng, rồi sáng hôm sau nữa lên đây. Buổi học chính trị cuối cùng cậu phải có mặt mới được. Chiều thứ năm có thể huyện ủy sẽ cử người sang xem xét. Từ thứ sáu trở đi, thầy Ít, thầy Tình và cậu lo về phần chuyên môn, tính tới thứ bảy tới là trọn bảy ngày. Cậu làm sao cho giáo sinh sẵn sàng về giảng dạy. Chứ con mắt cấp huyện cấp tỉnh sẽ chăm chú xem xét công tác này đó!
-- Huyện sang nữa à" Bao nhiêu ngườỉ Mình mời họ ở lại ăn tối được không" Em mua ít đồ nhắm lên đãi các anh các chị và huyện luôn.

Anh Khoa nói:
-- Tớ đợi cả buổi mới nghe cậu nói câu này là được.

Cả nhóm cùng cười, anh Tình đạp chân tôi dưới bàn, quay sang tôi nháy mắt như thầm khen tôi đã khéo tìm cách lẩn trốn những bữa học chính trị khô khan của thầy Bài. Anh Ít và anh Tình thì đành chịu số khổ, phải chia nhau họp nhóm với các giáo sinh sau mỗi giờ thụ huấn chính trị thôi chứ chẳng chạy đằng trời nào được.

Nguyên Đỗ

(Còn tiếp)

Trung Quốc tung tiền ra để mua Cam Bốt, Lào quốc... và cả Việt Nam. Không chỉ như thế, TQ đang tung tiền ra gạ gẫm Pakistan để sẽ bám chặt vào Ấn Độ Dương: Thái Bình Dương, nơi có Biển Đông của Việt Nam, không làm đủ vừa lòng tham cho TQ... Trong khi đó, Philippines và Việt Nam nhượng bộ TQ liên tục. Và trong khi đó, TQ vẫn hung hăng đưa taù ngầm nguyên tử tới sát bờ biển Nhật Bản, như để cho thấy rằng hễ TQ đánh là Nhật sẽ thua.
TAIPEI, Đài Loan -- Hễ cứ tranh tài Thế Vận, là bị ép xóa tên Quốc Gia Đài Loan, xóa tên Trung Hoa Dân Quốc... Thế là, nhiều nhà vận động, trong đó có Dân biểu Pasuya Yao vận động, đòi sử dụng chính danh cho đội tuyển Đài Loan, để khỏi phaỉ núp dưới bóng Trung Cộng.
BAGHDAD - Hoa Kỳ đang làm việc với các nhóm dân quân chống Assad trong việc thành lập 1 lực luợng an ninh biên giới quân số 30,000, theo loan báo hôm chủ nhật – chương trình huấn luyện lực luợng này là lý do khiến các quan chức ngoại giao Hoa Kỳ tại Ankara bị mời tới Bộ ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ để nhận kháng thư trong tuần qua.
MADRID - Tổ chức du lịch quốc tế thuộc LHQ (UN-WTO) cho hay : Tây Ban Nha thay thế Hoa Kỳ ở hạng 2 về du lịch trong khi Pháp vẫn chiếm ngôi đầu bảng – giám đốc UN-WTO Zurab Pololikashvili cho hay Tây Ban Nha tiếp đón 82 triệu du khách ngoại quốc trong năm qua.
MOSCOW - Đáp lại lời đe dọa của TT Trump về khả năng giải kết với thỏa uớc nguyên tử Vienna 2015, ngoại trưởng Nga tuyên bố “quyết bảo vệ giao kết nguyên tử với Iran” và nhắc nhở Washington : thế giới là thực thể đa cực.
RAMALLAH - Lãnh tụ ôn hoà Mahmoud Abbas, là chủ tịch của “thẩm quyền Palestine – bản doanh Ramallah”, tuyên bố : ông Trump nên thấy xấu hổ về chính sách hoà giải Trung Đông – chủ tịch Abbas cũng đặt nghi vấn với “hoà ước tạm Oslo 1993” khơi ra vấn đề công nhận nhà nước Israel.
ROME - Vị lãnh đạo toà thánh Vatican báo động : thế giới chỉ còn cách chiến tranh nguyên tử 1 bước – khi lên máy bay để tông du Chí-Lợi và Peru, Đức giáo hoàng Phanxico nói “Thế giới đã tới giới hạn sau cùng – chỉ 1 tai nạn là đủ phát sinh chiến tranh nguyên tử”.
BRUSSELS - Ủy viên Liên Âu phụ trách chống “fake news – tin vịt” hô hào toàn khối hưởng ứng lời kêu gọi của TT Emmanuel Macron về ban hành luật lệ chống hiện tượng gây nhiễu thông tin – lên tiếng hôm Thứ Hai sau khi thành lập đoàn đặc nhiệm 40 chuyên gia, gồm đại diện của thông tấn AFP, ủy viên Mariya Gabriel tuyên bố nhân dịp đoàn đặc nhiệm họp lần đầu tiên tại Brussels “Chúng ta cần 1 định hướng chung tránh nguy cơ manh mún – đề nghị của TT Pháp đã làm rõ tầm quan trọng của vấn đề”.
BERLIN - Đơn vị chống khủng bố GSG-9 của cảnh sát liên bang Đức đang đuợc mở rộng, và đặt 1 tổ đặc biệt tại thủ đô – với tiềm năng gia tăng của nguy cơ khủng bố, căn cứ thứ 2 sẽ đuợc thiết lập tại thủ đô.
PARIS - Bộ trưởng quốc phòng 5 nước họp với đối tác Pháp trong cuộc vận động thành lập lực luợng chống khủng bố gọi là “G-5 Sahel” quy tụ các nước trong vùng gồm Mali, Mauritania, Niger, Chad, Burkina Faso. G-5 Sahel đã thực hiện sứ mạng đầu tiên hồi Tháng 11-2017 với hậu thuẫn của Pháp.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.