Hôm nay,  

Hết Thời Rồi

11/03/201100:00:00(Xem: 11984)
Hết Thời Rồi

Vi Anh
Nhà độc tài 42 năm, từ thiếu úy đảo chánh tự xưng lên Đại tá Gadhafi đang dùng lính đánh thuê, phản lực cơ, trực thăng võ trang dìm người dân nổi dậy trong biển máu, giành lại các mỏ dầu, hải cảng. Nhưng đó là tàn lực như ngọn đèn phực trước khi tắt. Hết thời rồi, tận số rồi, phải xuống thôi, những nhà độc tài, những chế độ độc tài thâm căn cố đế, quá lỗi thời, liệt lão không thể hồi dương nữa.
Thực vậy, sau các cuộc biểu tình lật đổ chế độ độc tài của người dân Tunisia, rồi kế đến Ai cập, người dân trên thế giới hay hỏi nhau sẽ tới chế độ độc tài ở nước nào. Có hai thì phải có ba, vậy tới Libya, Algéria, Yémén, Bahrain, phải không.
Sau cuộc lật đổ độc tài một số nước trong thế giới Á rập, người ta không hỏi có hay không mà chừng nào cuộc biểu tình lật đổ độc tài đến Trung Cộng và Việt Cộng.
Từ Trung Đông đến Bắc Phi, từ Vịnh Ba tư đến Đại Tây Dương, Địa Trung Hải và đã manh nha ở Trung Quốc và Việt Nam ở đông Thái Bình Dương. Người dân không chịu nổi đã và đang tìm cách đánh đổ cái thứ quyền hành tuyệt đối của một người, một gia đình, hay một đảng. Người dân không chịu nổi cái quyền cảnh sát trị của nhà nước dưới chiêu bài, bánh vẽ của các định chế dân chủ hữu danh vô thực nữa.
Đã phá sản rồi, đã đến lúc mũi thuốc hồi sinh cứu độc tài kéo dài sự sống bằng chánh sách mở rộng kinh tế nhưng khoá chặt chánh trị hết hiệu lực. Những di chứng, tác dụng phụ của chính sách đầy nghịch lý này đã tạo quá nhiều quốc nạn vô phương cứu chữa: tham nhũng, bất bình đẳng, nghèo giàu, thành thị nông thôn chia rẽ quá trầm trọng, nhà cầm quyền vì quyền lợi riêng nhơn danh qui hoạch đã tịch thu đất đai của dân, tăng gia kinh tế với bất cứ giá nào đã làm môi trường sinh thái ô nhiễm, vệ sinh an toàn thực phẩm và hàng hoá tồi tệ.
Như các nước Bắc Phi và Trung Đông sau khi giành lại được độc lập cho kinh tế tự do để phục hồi hoàn cảnh lạc hậu vì bị thực dân khai thác cạn kiệt. Nhưng một số nhà cầm quyền lợi dụng nhu cầu ổn định đi đến độc tài.
Như các nước CS sau thời kỳ các nước CS ở Đông Âu và Liên xô đột quị, sụp đổ. Trung Cộng, Việt Cộng do chính sách cộng sản, do bị mất viện trợ sau khi Liên xô sụp đổ, kinh tế quá suy đồi phải như con tắc kè đổi màu để thích nghi tồn tại. Chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, tức mở rộng kinh tế mà khoá chặt chánh trị. Tức vẫn độc tài đảng trị toàn diện. Một nghịch lý từ hình thức đến nội dung, từ học lý đến thực tế vì kinh tế chánh trị là môi với răng. Một cưỡng lý như bắt con nòng nọc không rụng đuôi để lên cạn thành ếch nhái, trái với qui trình chuyển hoá của nó.
Đã hết rồi cái thời những nhà độc tài Hồi giáo như Mubarak, Gadhafi, CS Bắc Kinh và CS Hà nội lợi dụng công cuộc chống khủng bố của thế giới để khủng bố những sắc tộc thiểu số, tổ chức tôn giáo, chánh trị, văn hoá và thành phần ưu tú trong nhân dân đứng lên đòi tự do, dân chủ, nhân quyền.
Đã đến lúc người dân hết chịu nổi độc tài, đứng lên, cùng liên kết thành cuộc cách mạng quốc gia, lật đổ độc tài, xây dựng một chánh quyền vì dân, do dân, của dân. Có đổ máu, nước mắt, mồ hôi, hy sinh tánh mạng, tài sản cũng phải làm. Trong lịch sử loài người có cuộc cách mạng nào không thiệt hại, không hiểm nguy, gian khổ.

Những cái bịnh của tất cả các thứ độc tài, của độc tài dưới mọi hình thức đều giống nhau. Những tai hoạ của nó gây ra cho quốc gia dân tộc đều giống nhau. Chúng làm nước nghèo, dân mạc. Còn kẻ độc tài thì giàu nứt đố đổ vách, tiền cướp của nước và dân gởi dấu ngoại quốc đơn vị là tỷ tỷ Đô la. Chúng làm nhục người dân trong nỗi sợ và bất động. Chúng làm người dân nghèo về vật chất và mất danh dự bằng tham nhũng, khủng bố. Chúng có làm kinh tế tăng gia mà không phát triển, không thăng tiến cần lao đồng tiến xã hội, không tái phân phối lợi tức tạo an sinh xã hội, mà chỉ làm giàu cho giai cấp thống trị có chức có quyền. Chúng làm nghèo đất nước bằng tàn phá môi sinh, rút tài nguyên đem bán đổ bán tháo cho ngoại quốc, vay nợ ngập đầu người dân ba đời đóng thuế trả không nổi vốn lời. Chúng tha hoá lớp trẻ, cào bằng văn hoá dân tộc. Chúng làm nhiều công trình du lịch, ăn chơi, đường cao tốc, xa lộ, phi trường, hải cảng không cần thiết để “rút ruột” làm giàu, để chúng hưởng hơn là phát triễn hạ tầng cơ sở quốc gia. Chúng làm nhục quân đội, ngành thi hành công lực bằng chia rẽ, mua chuộc, lịnh lạc lợi cho độc tài mà hại dân chúng. Chúng chia rẽ các tầng lớp lương dân, phân hoá xã hội, tạo hố ngăn cách nghèo giàu, thành thị nông thôn sâu rộng không thể san lấp được. Chúng cướp nhà, cướp đất của lương dân bằng qui hoạch, bồi thường cho dân rẻ như giựt để “hoá giá” cho cán bộ, để lấy làm vốn nhà nước đầu tư với ngoại nhân.
Đừng tưởng CS Bắc Kinh và CS Hà nội không biết. Họ biết rất rõ nỗi bất mãn, oán than, thù hận của người dân. Nhưng họ là kẻ gian ác bản chất nên không làm điều thiện được. Trong bụng họ lo quính quáng. Bên ngoài miệng họ ve vuốt, xoa dịu. Trong hành động họ chống đối, đánh phá, ngăn chận.
Như Thủ tướng TC Ôn Gia Bảo mới đây ngày 5-3, trước 3 ngàn đại biểu nhân dân, nhơn khi khai mạc Quốc Hội, nói lên những quan tâm của chánh phủ về “nhiều oán trách” của nhân dân như liệt kê ở trên. Ông xoa dịu bằng lời hứa tăng lợi tức, lương bổng, miển thuế má, cải thiện y tế, giáo dục cho người dân nghèo. Đông thời đề cao cảnh giác những “náo loạn”.
Còn CS Hà nội cũng rất lo. Bắt bớ, trấn áp những nhà dân chủ như Bs Nguyễn đan Quế, cô lập LM Nguyễn văn Lý, đánh phá các webs và blogs thông tin nghị luận và kêu gọi, vận dộng, tập họp hưởng ứng cuộc cách mạng.
Nhưng tiến bộ là định luật của sự sống. Không ai có thể cản được xu thế thời đại, bánh xe lịch sử, đà tiến hoá của Con Người. Phong trào nhân dân đang nổi lên lật đổ độc tài trong thế giới Á rập này là phong trào kế tiếp của người dân trong khối CS các nước Đông Âu và Nga cùng các nước bị CS gộp vào Liên bang sô viết đứng lên lật đổ độc tài CS. Phong trào mà các nhà chánh trị học gọi là cách mạng màu sắc, nhung, cam, hồng, v.v..
Nhiệm vụ của Nhân Loại là giúp biến giấc mơ của những dân tộc, những bộ phận của Nhân Loại hoàn thành sự nghiệp chống độc tài. Bây giờ đã khá trể rồi đó.
Nhưng trễ còn hơn không. Không lý do gì ở đầu thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ 3 mà để cho một vài người ngồi xổm trên đầu trên cổ một quốc gia dân tộc. Bậy nhứt, hư nhứt, tệ nhứt là làm tắt niềm hy vọng hướng thiện, vươn lên tự do, dân chủ, nhân quyền của người dân bị độc tài áp bức bóc lột.
Phải giúp chống độc tài với tinh thần liên đới giữa con người với con người trong tương quan không gian và thời gian như cùng chống bịnh thế kỷ Aids hay chống khủng bố vậy. Phải khơi động cảm hứng, nuôi dưỡng hy vọng, nguyện vọng thay cũ đổi mới, ý hướng hướng thượng tự do, dân chủ của người dân.
Làn gió cách mạng đang thổi như Cách mạng dân quyền 1789 của Pháp. Cách mạng là một khối như một danh nhân Pháp Clemenceau nói. Nó vận hành ở nhiều nơi, tiếp hơi sức bằng quyền tự do căn bản của con người, chống lại cái ác, sự ngu dốt tối tăm và độc tài chuyên chính vốn là những phản động lực, phản tiến hoá. Độc tài không sửa chữa được, phải lật đổ nó, vứt bỏ nó. Và thay đổi bằng tự do, dân chủ./. ( Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.