Hôm nay,  

Du Kích, Lòng Dân

17/11/200100:00:00(Xem: 4479)
Bắc quân chỉ là một liên minh lỏng lẻo, quân số tổng cộng chỉ bằng 1/3 quân Taliban thiện chiến và trang bị đầy đủ. Vậy mà chỉ trong 3 ngày tấn công Liên minh đã chiếm được 2/3 lãnh thổ và nhiều thành phố then chốt ở miền Bắc, kể cả thủ đô Kabul. Yếu tố nào đã tạo ra chiến thắng ngoạn mục này" Người ta nói đến những trận oanh tạc dữ dội của Không quân Mỹ đã yểm trợ cho Liên quân. Oanh kích cũng chỉ là một yếu tố, nhưng cũng không nên quên Mỹ đã oanh tạc suốt một tháng, hàng ngũ Taliban vẫn không nao núng và Liên minh Bắc quân đã tấn công nhiều đợt vẫn không chiếm được Mazar-e-Sharif cho đến ngày 9-11.

Đến khi Taliban bỏ thủ đô Kabul, người ta mới thấy tất cả sự thật về chế độ này. Taliban đã không được dân chúng Afghanistan ủng hộ, trong 5 năm qua chúng chỉ cai trị bằng sự đàn áp và khủng bố người dân. Sau khi Kabul được giải phóng, người ta đã thấy những hình ảnh có ý nghĩa nhất. Việc dân chúng ra ngoài đường phố vẫy tay chào những đoàn quân Liên minh kéo vào thành chỉ là chuyện thường, vì bất cứ dân cư nơi nào đã từng sống những năm dài trong chiến tranh đều sợ kẻ có súng và nay kẻ mới đến cũng có súng, họ phải chào đón theo thông lệ. Nhưng phản ứng tự nhiên của người dân về nếp sinh hoạt của họ mới đáng chú ý: đàn ông kéo nhau đi cạo râu và đàn bà bỏ mạng chùm kín mặt, trong khi âm nhạc nổi lên và các cửa tiệm mở ra với những ảnh phụ nữ đẹp được tự do treo cho vui mắt. Taliban cai trị bằng luật Hồi giáo chính thống khắt khe nhất thế giới, cấm đàn ông được cao râu hớt tóc, bắt buộc đàn bà ra đường phải chùm hết đầu và mặt chỉ để lộ hai con mắt, cấm nghe nhạc chỉ được nghe kinh. Kẻ nào phản kháng đều bị hành quyết bằng cách đem ra sân vận động bắn vào gáy.

Những người lãnh đạo Taliban phần lớn là tu sĩ đều thuộc gốc Pashtun, chiếm đến 40% dân số và dân chúng Kabul đa số cũng là dân Pashtun. Ở những thành phố phương Bắc nơi đa số có những sắc tộc gốc Tajik, Hazara, Uzbek cư ngụ, hiện tượng "đổi đời" trong sự vui mừng của người dân cũng không phải chuyện lạ. Nhưng những việc xẩy ra ở Kabul đã cho thấy một sự thật là chính các sắc dân Pashtun cũng chống Taliban. Ở đây cũng phải nói thêm tính đa dạng phức tạp của các sắc tộc và bộ tộc Afghanistan, hàng trăm năm nay họ vẫn khi hòa khi chiến với nhau. Kể cả các bộ tộc Pashtun cư ngụ nhiều nhất ở Đông và Nam đất nước cũng không phải là một khối đồng nhất. Chính vì thế sau khi Kabul thất thủ, ở Kandahar thủ phủ miền Nam và cũng là gốc của Taliban đã có nội loạn vì chính những bộ tộc Pashtun đã thừa cơ nổi lên chống lại nhóm Taliban. Cựu hoàng Zahir Shah bị lật đổ năm 1973 cũng là người thuộc bộ tộc Pashtun.

Dân chúng Afghanistan còn có một đặc điểm khác: họ rất ghét người ngoại quốc vì từ hàng trăm năm trước họ đã nhiều lần bị ngoại xâm. Bản chất đó đã mờ dần vào đầu thế kỷ 20, nhưng sau Thế chiến II, tính chất bài ngoại đó đã nổi lên dữ dội khi Liên Sô xâm chiếm nước này. Đây cũng là nguyên nhân chính sự thảm bai của Cộng sản. Và bây giờ người ta nói đến những cuộc tàn sát vô nhân đạo của Bắc quân khi giải phóng những thành phố ở miền Bắc, khởi đầu bằng Mazar-e-Sharif. Bắc quân cũng bắt tù binh, hay chấp nhận quân Taliban đầu hàng. Những ở một số nơi, quân Liên minh thẳng tay bắn bỏ nhiều người. Họ tàn sát những người "ngoại quốc", những dân gốc Pakistan, gốc Ả Rập từ bên ngoài theo lời kêu gọi của Taliban và Osama bin Laden đến Afghanistan để tham dự Thánh chiến. Sự kiện này có thể ảnh hưởng đến số phận của bin Laden đang trốn tránh.

Tin chiến sự đến cuối ngày 15-11 cho biết quân Taliban còn cố thủ ở Kandahar, mặc dù cũng có tin các bộ tộc Pashtun đã công khai nổi lên chống Taliban và một số quân của họ đã chiếm được phi trường Kandahar. Tin tức còn lù mù ở miền Nam Afghanistan, nhưng lãnh tụ tối cao Mullah Omar của Taliban còn sống, và Osama bin Laden cùng các lãnh tụ đầu sỏ của tổ chức khủng bố al-Qaida cũng còn sống. Omar đã nhìn nhận Taliban chỉ còn giữ được 5 trong số 29 tỉnh của Afghanistan và kêu gọi quân Taliban tập hợp lại để tiếp tục chiến đấu. Trước đó người ta cho rằng Taliban rút ra ngoài để đánh bằng du kích chiến. Nhưng có những dấu hiệu trong nội bộ Taliban đã có sự phân tán. Việc quân Taliban rút khỏi thủ đô Kabul mà không chiến đấu là một điều đáng chú ý. Thủ đô là nơi quan trọng nhất. Mất thủ đô, Taliban không có lý do nào để tiếp tục chiến đấu như một chính phủ cai trị cả nước. Hơn nữa trên đường rút lui, quân Taliban lại phóng thích 8 nhân viên cứu trợ LHQ, trong đó có 2 phụ nữ Mỹ, mà đáng lý họ phải giữ làm con tin. Bên trong chuyện này có gì bí mật" Hình như đúng ra là họ phải mang theo 8 tù nhân này. Vậy mà họ chạy, bỏ quên cả nhà tù, trong đó có 8 tù nhân Tây Phương.

Nếu Taliban rút quân theo sách lược đánh du kích, rất có thể họ sẽ đánh ở miền Nam chớ không đánh ở vùng núi non hiểm trở miền Bắc. Vùng này vốn do Bắc quân làm chủ, các hang động không dễ ẩn náu vì Mỹ đã có kỹ thuật hiện đại dò tìm thấy hơi nóng trong hang núi có người ẩn náu, dùng bom xuyên phá đánh thẳng vào các hang đó. Vả lại mùa đông đã tới, du kích có thể chết vì thời tiết chớ không cần bom đạn. Nếu du kích Taliban đánh ở miền Nam, họ có bao nhiêu hy vọng thành công" Và Taliban xuất phát từ miền Nam lấy Kandahar làm cứ địa từ năm 1994 được dân chúng ủng hộ, đến năm 1996 đánh tan chính quyền dân cử của Tổng Thống Rabbani, tại sao họ thành công"

Về câu hỏi này, những người dân gốc Việt Nam ở Mỹ có câu trả lời: Du kích chỉ dược dân ủng hộ khi họ chưa biết rõ bộ mặt thật của chúng. Nhưng khi chúng đã nắm được chính quyền và để lộ mặt quỷ, vấn đề lại khác hẳn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ANKARA - Bộ trưởng quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ Hulusi Akar loan báo trong ngày 21/11: đang thảo luận với Nga cách giải quyết sự hiện diện của YPG là dân quân của phe thiểu số Kurd tại Syria theo thỏa thuận với Nga.
JERUSALEM - Bộ trưởng tư pháp Israel chính thức loan báo truy tố Thủ Tướng Netanyahu tội tham nhũng.
BEIRUT - TT Michael Aoun loan báo hôm 21/11: công điện của TT Trump cho hay Hoa Kỳ sẵn sàng giúp đáp ứng các nhu cầu của công dân.
BEIJING - Giới chức thương mại Trung Cộng bác bỏ các tin đồn, và khẳng định thương lượng mậu dịch với Hoa Kỳ vẫn tiếp diễn để cùng tìm giải pháp.
Bangkok - Đức Giáo Hoàng Francis dẫn đầu đoàn người hàng chục ngàn tín hữu đầy cảm xúc ngồi chật cứng tại sân vận động ở thủ đô Bangkok, Thái Lan hôm Thứ Năm, kêu gọi tôn trọng gái mại dâm và nạn nhân buôn người tại một phần của thế giới, nơi mại dâm tràn lan.
DETROIT - Đến nơi theo tin mật báo về kẻ trộm xâm nhập tư gia, 2 cảnh sát của thành phố Detroit đã bị trúng đạn, 1 chết 1 bị thương trong ngày Thứ Tư 20/11.
WASHINGTON - Một chiếc xe Mercedes tình nghi đang tìm cách đi vào khu vực cấm của Bạch Ốc đã bị Mật Vụ nghênh cản lúc 6 giờ sáng Thứ Năm 21/11.
WASHINGTON - Bà Nikkei Haley làm việc cho nội các Trump 2 năm, ở vai trò đại diện thường trực tại LHQ, từng tỏ ra nghiêm khắc với Nga hơn cả thượng cấp.
WASHINGTON - Trong nỗ lực củng cố lực lượng hậu thuẫn chống lại cuộc điều tra luận tội đang tiếp diễn gay cấn, TT Trump mời 10 nghị sĩ cùng đảng CH ăn trưa tại Bạch Ốc ngày 21-11, gồm các nghị sĩ Mitt Romey và Susan Collins.
WASHINGTON - Nữ TNS Elizabeth Warren - dự ứng viên tổng thống Dân Chủ đã lên tiếng phê bình hôm 21/11: chủ nhân Facebook Mark Zuckerberg có hẹn mật để ăn trưa với TT Trump trong tháng qua là mưu định làm thân với chủ nhân Bạch Ốc đơn giản vì “ý định hư hỏng”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.