Hôm nay,  

Thơ Thơ

11/11/200100:00:00(Xem: 10897)
Lối Về Chốn Cũ

Phụng họa bài "Về thăm chốn cũ" của Đan Phụng đăng trên báo SGT ngày 12.10.2001

Đường về lối nẻo: nhà xưa cũ,
Nỗi nhớ niềm thương: đến ai xưa"
Nhà trống vắng bóng... đầy giọt lệ,
Thương hoài bến mộng: nhớ mơ thừa"
Tiếng vạc kêu canh: thấy đơn lẻ,
Mịt mù sương trắng: đứng song thưa.
Tình tràn vạn nẻo... thơ thuở ấy.
Tao đàn vui thơ lảng vảng đưa!

Tao đàn vui thơ lảng vảng đưa,
Nhớ cảnh hạnh phúc mấy chẳng vừa.
Tre vàng trước ngõ, liễu buông trúc,
Sụt sùi mượn tượng ai trong mưa"
Lấp lánh hồn anh, mờ bóng nhạt,
Giữa tiết thanh minh, vắng nhạn thưa.
Nghĩ mình bóng xế lòng đơn lạnh.
Dấu tích ai xưa, mộng lừa thừa!

Thanh Tương

*
Chúng Mình Tha Phương

Phụng họa bài "Chúng mình tha phương" của nữ sĩ Thanh Tương"

Qua đây, gió đẩy gặp người,
Nhìn hoa khoe nở... vịnh bài vui chơi.
Vườn thơ Úc - Mỹ cho vào,
Thuyền trăng cặp bến... dạt dào tả thơ.
Quên buồn vui với bạn mình,
Khải hoàn đặt bút... cho lòng đầy vơi.
Thơ chia lệ đắng bạn thơ
Ra đi lòng mãi... đong đầy vấn vương.
Quên đi thơ đổi cuộc đời,
Biến thiên là lẽ vô thường tha phương.
Nhắn về các bạn quê hương,
Châu Úc, Châu Mỹ rạng ngời thơ say...
Ấy là quả ngọt bốn phương,
Viết hoài chưa cạn nổi trôi tuổi đời.
Mong thuyền về lại trăng nhà,
Buồm xuôi hồn mộng ca bài nổi trôi.

Ngọc Túy - Hoa Kỳ

*
Gặp Bạn Tâm Giao

Viết để kỷ niệm buổi gặp gỡ quý thân hữu: bác Đan Phụng từ Sydney, hai bác Thanh Viêm và hai bác Khương Lạc từ Canberra và tại địa phương Brisbane bác Thu, bác Trúc và vợ chồng cháu Tâm. Cùng vui hội ngộ tại nhà Dự-Đào ngày 22.8.01.

Nắng ấm xuân kề(1) bạn tâm giao
Ngàn dặm về đây quý xiết bao
Bấy lâu mong mỏi duyên kỳ ngộ
Hân hạnh hôm nay dạ nao nao!
Lưng chén rượu nồng câu tâm sự
Tình quê đất khách quý làm sao!
Vần thơ kết chặt câu tương ứng(2)
Viễn xứ chung niềm phận tuổi cao.

Võ Nguyên Dự

(1)Xuân kề: còn 1 tuần nữa bước qua mùa xuân - (2)Tương ứng: Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.

*
Bài họa

Trang họa bài "Gặp bạn tâm giao" của thi hữu Võ Nguyên Dự - trân trọng trao về hai bạn Dự-Đào để đáp lại tình tri kỷ.

Yến anh xuân đến họp cành giao
Chào đón thiều quang đẹp biết bao!
Tao khách bốn phương về điểm hẹn
Vườn thơ trăm sắc đợi hôm nao"
Say câu nhân nghĩa vui lòng thế!
Cạn chén tâm tình ấm dạ sao"!
Giờ phút tương phùng đầy cảm xúc,
Gió lên thi hứng vút trời cao...!

Đan Phụng

*
Thương Trái Nhãn Lồng

Ra vườn hái trái nhãn lồng
Chia ba chia bốn em không trái nào
Quạu lên em cấu em cào
Đứa nào cũng phải ngọt ngào với em
Khóc nhè mặt mũi tèm lem
Chịu lời dỗ ngọt dịu êm em cười
Dụ em chơi đếm năm mười
Đứa tìm đứa trốn biết nơi nào tìm
Chạy đi tìm bắt ổ chim
Kéo nhau đi hớt lìm kìm về chơi
Quay qua cất mái nhà chòi
Làm nhà làm quán em đòi chơi chung
Không thì quậy phá lung tung


Nhà tan quán đổ đùng đùng bỏ đi
Mộng mơ con gái xuân thì
Má hồng môi thắm làn mi cong vòng
Em thôi ăn trái nhãn lồng
Thôi chơi bắt bướm làm chồng xưa kia
Thôi đòi đá cá lia thia
Giờ em guốc mộc mang hia áo hồng
Rồi mai em sẽ theo chồng
Bỏ hàng me chín nhãn lồng cho ai"
Bỏ luôn đồng rộng sông dài
Bỏ trò bắt trốn cả ngày tìm nhau
Em giờ biết có còn trông
Có còn thương trái nhãn lồng năm xưa.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Gío về

Gió về thuyết pháp trên cây
Lũ chim náo động đâu hay Thánh phàm
Bên hiên lấm tấm lá vàng
Mùa thu hay tiếng chuông tràn trên sân
Mai mình dự hội Long vân
Nghe câu kinh Phật bụi trần reo vui.

Lý Thừa Nghiệp

*
Phương Đông

Mai về lại với phương Đông
Bên con sông chảy một dòng mà thôi
Hàng hàng cây ở trong tôi
Đứng nghe Phật pháp giữa trời vô biên
Che thân tôi tấm mây hiền
Tâm bình an với đôi niềm vui riêng.

Lý Thừa Nghiệp

*
Her Smile

Doesn't matter
Time away
Doesn't matter
What she says
Look at may love anyway.

Her smile looks like a rose
With lark singing to pose
For the eve - paradise
Flowing into my eyes
Into my heart and the sky.

And my love vanishes
Not say a word - bye bye
And leaves plenty of roses
For my heart and the sky.

Anh Hạ - Melbourne

*
Thư gửi em

Có khi nào em nghĩ rằng anh đã thương em không"
Cớ sao chiều nay cứ mang hoài thương nhớ
Cớ sao chiều nay chúng mình còn cách trở
Làm anh đợi chờ suốt cả buổi em ơi!

Chắc là chiều nay em vẫn đẹp tuyệt vời
Anh ước gì được nhìn em mơ mộng
Cho anh bớt buồn nỗi buồn nghe bà con than cảnh đời thê thống
Anh ước gì được cùng em ngắm nhìn trời cao biển rộng
Cho cõi lòng đỡ thấy lẻ loi.

Lâu rồi không được nghe em chuyện trò vui thú
Có lẽ vì nhiều khó khăn mà quên cả hát ca
Lúc một mình ngồi mơ tưởng bóng ba
Mà từ khi sinh ra đến giờ chưa hề được thấy
Thương mẹ hiền bao nhiêu năm cô đơn biết mấy
Chắc vì nỗi u uẩn này mà mẹ thường nói với anh là muốn có con dâu.

Nhưng em ơi! Bấy lâu anh bận theo đuổi một chuyến tàu
Mà bến đậu chính là ngày thủ đô Sàigòn đầy cờ vàng rợp bóng
Vì thế nên mấy năm rồi anh để lòng khép đóng
Ưu tiên đầu dành cho đất nước mà thôi.

Và mấy ngày qua gặp em anh đã vấn vương rồi
Tự nhiên thấy lòng phát sinh một tinh thương khó tả
Lúc xa em lòng xuyến xao chi lạ
Có lẽ nào đó là dấu hiệu yêu đương""

Anh chẳng hay em có nhớ có thương"
Sao lần gặp nào cũng thường hay vội vã
Sao lần gặp nào cũng phớt hồng đôi má
Em thẹn thùng hay tình ý chi đây"

Sao nhớ em, thương em quá thế này"
Chắc vì buồn nên lòng anh muốn có gì an ủi
Đã mấy năm khóc người thân chết một mình trên núi
Hồn đắm chìm nhưng may lại gặp em.

Anh sắm nước những ngày đi sa mạc
Em là đường giúp cho nước thêm ngon
Xin em làm ơn hót những tiếng chim non
Cho anh bớt mỏi mòn trên bước đường đến đích.

Phạm Tình Thơ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.