Hôm nay,  

WikiLeask: Mỹ-Lào

26/04/201100:00:00(Xem: 11501)


WikiLeask: Mỹ-Lào


Trần Khải


Đôi khi Mỹ ra đòn, kiểu như bỏ con tép để bắt con tôm, bỏ con cá nhỏ để chụp con cá lớn. Một trường hợp điển hình là khi chính phủ Hoa Kỳ bắt lãnh tụ Vang Pao của cộng đồng Hmong lưu vong. Từ đó, hai chính phủ Mỹ và Lào kết thân dễ dàng, kể cả sau khi Mỹ trả tự do cho Tướng Vang Pao.
Báo Miami Herald hôm 22-4-2011 đã đăng bản tin của thông tấn McClatchy Newspapers, nhan đề “WikiLeaks cables bare secrets of U.S.-Laotian relations.” Sau đây là tóm lược độc chiêu của Mỹ, khi bắt Vang Pao để kết thân với Lào, và rồi sau đó lại trả tự do cho Vang Pao, mà tình thân với Lào vẫn duy trì và kết thân hơn.
Điện văn mật Bộ Ngoại Giao Mỹ cho thấy rằng, khi an ninh Mỹ bắt Vang Pao năm 2007, tuy đã làm tổn thương Vang Pao nhưng lại làm lợi ích tuyệt vời cho quan hệ hai nước Mỹ-Lào.
Vụ Vang Pao bị bắt đã gây phẫn nộ lớn từ cộng đồng Mỹ gốc Hmong, có một lúc tới 3,000 người biểu tình bên ngoaì một tòa án liên bang ở Sacramento, California.
Các cán bộ Lào bày tỏ “hài lòng và ngạc nhiên” khi Mỹ bắt vị lãnh tụ từ lâu vẫn chống Lào Cộng kịch liệt, theo một nhà ngoaị giao Mỹ phúc trình.
Đột nhiên, các sĩ quan cao cấp Lào bắt đầu thương thuyết. Hàng rào cản hàng chánh co cụm lại. Các trao đổi văn hóa hai chiều trở nên khả thi.
Mary Grace McGeehan, lúc đó là trưởng phòng ngoại giao Hoa Kỳ tại Lào, viết trong điện văn mật ngày 22-6-2007, “Kể từ khi [Vang Pao] bị bắt, chúng ta có nhiều tiến bộ kinh ngạc trong quan hệ với chính phủ lào, nơi chúng ta trước giờ vẫn gặp khó khăn rất nhiều.”
Bà viết thêm, sự đổi chiều này làm một số nhà quan sát Tây Phương tại Vạn Tượng, thủ đô Lào, “nhìn rằng vụ bắt này là cử chỉ thiện chí của chúng ta đối với chính phủ Lào.”
Hai năm sau, công tố liên bang Mỹ gác bỏ hồ sơ truy tố hình sự đối với Vang Pao. Cũng kịp lúc, những người đàn ông khác bị bắt chung với Vang Pao cũng được miễn truy tố.
Vang Pao chết hồi tháng 1-2011 tại Fresno, Calif., gây nỗi đau đớn lớn trong cộng đồng dân Mỹ gốc Hmong mà ông lãnh đaọ. Quan hệ Mỹ-Lào về dài hạn vẫn tiến triển.


Blong Xiong, nghị viên Hội Đồng Thành Phố Fresno, người từng viếng thăm quê nhà lào Quốc hồi nhiều tháng trước, nói: “Như dườngc hính phủ Lào đã cởi mở nhiều hơn; họ tiếp cận với bên ngoàì hơn, khuyến khích du lịch và khích lệ cơ hội kinh doanh.”
Về phần Mỹ, các nhà ngoại giao Mỹ tiên đoán trong bản điện văn năm 2007 rằng các cán bộ trung cấp Lào muốn có quan hệ kết thân với Mỹ nhưng bị “cản trở hành chánh.” Nói cách khác, nghĩa là: Hãy sửa soạn để đi rồi khựng lại, rồi đi rồi khựng lạị.
Bản điện văn năm 2007 ghi là “mật,” do WikiLeaks chuyển cho thông tấn McClatchy Newspapers. Đó là một trong nhiều điện văn cho thấy quan hệ phức tạp giữa Mỹ và Lào, một cặp đôi lạ lùng với quá khứ chiến tranh.
Các viên sức Tòa Đại Sứ Lào ở Washington không trả lờøi yêu cầu phỏng vấn của McClatchy Newspapers. Còn Bộ Ngoaạ Giao Mỹ lớn tiếng lên án việc WikiLeaks phổ biến các điện văn mật.
Một điện văn mật Bộ Ngoaị Giao Mỹ, đề ngày 31-3-2006, cũng ghi nhận tình hình tham nhũng tràn ngập trong gioơi cầm quyền Lào Quốc, quan sát rằng, “các bộ trưởng chính phủ và cán bộ Lào chỉ có lương chưa tới 75 đôla/tháng nhưng laị có nhữõng biệt thự lớn và xe hơi đắt giá kiểu Monte Carlo.”
Đọc bản tin naỳ, chúng ta có thể đoán rằng chuyện bắt Vang Pao thực ra là tính toán của Bộ Ngoại Giao Mỹ, chứ không phải chuyện Vang Pao tuyển mộ kháng chiến quân gì hết.
Đó cũng là điều dễ hiểu, bởûi vì thế hệ trẻ Hmong được giaó dục tại Hoa Kỳ tất nhiên là hiếu hòa, thường chọn giảỉ pháp bất bạo động trong các xử thế đời thườøng, sẽ thấy rằng cuộc chiến bom đạn những thập niên trước phải lui vaò quá khứ. Tuy rằng thế hệ trẻ vẫn nhiều người nặng lòng với quê hương Lào Quốc, nhưng cách họ làm việc sẽ không còn như kiểu thế hệ cha anh của họ.
Cũng có thể đoán rằng, khi FBI gài bắt tướng Vang Pao, cũng đã có tham khảo nhiều nhà hoạt động trong cộng đồng Hmong rồi, hay có thể do chính nhà nướcä Vạn Tượng gợi ý...
Thật khó hiểu. Nhưng WikiLeaks quả nhiên là đã giúp soi sáng một số vấn đề khó hiểu của lịch sử.
Bao giờ thì WikiLeaks về Hà Nội được tiết lộ"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dr. Robert Goldman- bác sĩ đồng sáng lập American Academy of Anti-Aging Medicine- là một trong những chuyên gia nổi tiếng về luyện tập thể dục. Tên ông đã có trong kỷ lục Guinness với 13,500 động tác sit-ups liên tục.
Có người cho rằng những nếp nhăn là nét đẹp tự nhiên của tuổi già. Tuy nhiên, vẫn có nhiều người hơn- đặc biệt là phụ nữ- không muốn có những nếp nhăn trên gượng mặt của mình!
Một phương pháp điều trị bằng cách đưa sóng siêu âm vào não có thể làm giảm đáng kể chứng bệnh rung tay ở một số người – theo một nghiên cứu mới được công bố.
tôi vẫn thành thực tin rằng “văn hóa kim tiền và búa liềm” của TQ không có ảnh hưởng chi đáng kể – nơi tầng lớp đại chúng – nơi vài quốc gia mà mình đã có dịp sống qua: Miên, Lào, Miến Điện, và Hương Cảng
Buổi lễ được đặt dưới sự chứng minh của Hòa thượng Thích Đỗng Tuyên, Ni sư Thích Nữ Đồng Kính, Ni sư Thích Nữ Tiến Liên và quýĐại đức Chùa Tuệ Viên (Wisdom Garden) cùng chư Tôn đức Tăng Ni.
1916, VERDUN, quân Pháp giữ nước Pháp, 1972, AN LỘC, QUẢNG TRỊ, quân Nam ta giữ đất Việt -- Cách đây đúng 101 năm, vào 11 giờ, ngày 11 tháng 11 năm 1918, tiếng súng dứt hẳn trên toàn các chiến hào toàn khắp các giới tuyến âu châu-đông âu
Ngân sách nhiều Tiểu bang và Liên bang đang trong cơn khủng hoảng. Số lượng thanh tra thuế vụ càng gia tăng để hành thu và truy thu số thuế bị thất thu. Theo ước lượng của Cơ Quan Thuế Vụ Liên Bang, thì số thuế Liên Bang thất thu trên 100 tỉ hằng năm
bắt ông Phạm Chí Dũng là việc làm không phù hợp với nhà nước pháp quyền. Chúng tôi yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho TS. Phạm Chí Dũng.
Việc bắt giam nhà báo Phạm Chí Dũng là vi phạm trắng trợn các điều khoản về quyền tự do báo chí và tự do lập hội đã được ghi nhận trong Hiến pháp Việt Nam cũng như Luật Quốc tế về Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc mà Nhà nước Việt Nam đã long trọng ký kết
Tháng trước tôi viết bài Ông Trump giữa chúng ta. Có nhiều bạn cảm thông. Nhưng cũng có nhiều độc giả cho rằng tác giả ăn gian. Đóng vai đứng giữa nhưng kỳ thực thuộc phe chống Trump


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.