Hôm nay,  

Thơ Thơ

08/09/200100:00:00(Xem: 13049)
Giọt Lệ Nhớ Ơn Cha

Kính dâng hương hồn thân phụ, những dấu ấn tình yêu mà cha đã dành cho con suốt
cuộc đời.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ơn cha như trời bể,
Công cha sinh dưỡng bao xiết kể,
Dãi dầu nắng mưa cha chẳng nề,
Chỉ mong sao con no thỏa thuê.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ lại một thời thảm thê
Đại chiến Bốn Lăm (*)cha đi bể,
Lương thực, củ chuối, cha cười hề...
Thuyền về đầy cá, con say mê!

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một mùa đông tái tê,
Thuyền chao đảo, con rơi xuống bể.
Phong ba, bão táp, cha bất kể,
Lao xuống đại dương cứu con về.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ lại một thời xa quê...
Đình chiến Năm Tư (**) Cộng kéo về,
Triệu người bỏ xứ... buồn xiết kể!
Cha dẫn con chạy (trốn) khi đêm về.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời cha làm thuê,
Bồ cát rơi... đè cha ê chề;
Con nhìn cha đau, nhỏ giọt lệ,
Vì con, cha lao nhọc nặng nề!

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời con tản di,
Cửa nhà, sản nghiệp, cha bỏ đi.
Theo con dù bom đạn hiểm nguy,
Gió loạn, xe lật, cuốn cha đi.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời chạy "Kinh tế",
Vùng Sông Trầu, hố bom gồ ghề,
Cha theo con, vác đá đắp đê,
Nước triều dâng... lúa gạo thỏa thuê.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời vun nương đồng,
Cha giúp cày cấy... mầu trổ bông,
Cà rốt, cà chua... rực mầu hồng,
Hành tây, bắp xú, trúng mùa đông.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ngày tiễn con xa quê,
Lễ vàng, lễ Bạc... cha say mê,
Cha nhìn con, khóe mắt nhỏ lệ,
Như thầm hỏi: "Khi nao con về""

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ngày cha lìa dương thế,
Ngàn trùng xa cách con không về,
Ghi dấu tình yêu cha thỏ thẻ:
"Cha vĩnh biệt, vĩnh biệt con xa quê!"

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để cảm tạ Hồng Ân Gia Vê,
Ngài đã thương đón nhận cha về,
Hưởng phúc quê trời chính là quê!
Xin cầu cho con được sống kề.

Joseph Duy Tâm

(*)1945, (**)1954

*
Thương nhớ

Chiều nay xong công việc
Tắm giặt thay áo quần
Lên tầng ba sân thượng
Hóng gió mát giữa sân.

Trời cao xanh lồng lộng
Mây bạc lững lờ trôi
Quê hương tôi phía ấy
Nơi tôi đã chào đời.

Bao nỗi niềm thương nhớ
Nay tôi đã xa rời
Xa người yêu thương tôi
Xa hàng cau, giếng nước.

Con đường làm râm mát
Lũy tre làng xanh xanh
Có mộng đẹp trong lành
Đã lìa xa tất cả.

Để chiều nay tôi nhớ
Quê hương tổ quốc tôi
Tôi mong ngày nào đó
Đồng bào tôi vứt bỏ.

Cờ đỏ có sao vàng
Tôi lại trở về làng
Với hàng cau vun vút
Với giếng nước ngọt lành.

Đứng dưới lũy tre xanh
Em yêu tôi đứng đó
Đôi má em ửng đỏ
Môi nở nụ cười tươi.

Tôi ôm hôn em tôi
Em thẹn thùng bẽn lẽn
Lòng em lâng lâng vui
EM yêu tôi thương nhớ!

Triệu Nam - ACT

*
Tưởng niệm công nương Diana

Nhân ngày giỗ của bà

Theo thể ca trù (hay hát ả đào)

Mưỡu

Thương cho số phận long đong
Giận thay cái kiếp má hồng đánh ghen
Bao năm chịu cảnh ưu phiền
Nay đà thoát nợ mối duyên bẽ bàng.

Hát nói

Hồng nhan bạc mệnh
Đành xuôi tay vâng lệnh của Trời già
Bỏ cung vàng điện ngọc nguy nga
Về âm phủ cạnh cha già miền hoang tưởng
Mỹ nhơn tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhơn gian kiến bạch đầu
Thảm cảnh này bởi tại vì đâu
Gây nên nỗi trầm Châu cùng nát Ngọc
Bỏ con dại cho người đùm bọc
Để riêng mình oan khốc chốn Cửu Tuyền
Chúc Bà sớm được lên Tiên.

Chu Xuân Châu - A.C.T.

*
Ngửng Mặt

Hãy ngửng mặt nhìn vùng trời đen tối.
Một vì sao le lói giữa màn đêm,
Gió mưa gào vần vũ lạnh lùng thêm!
Và giông tố còn vang rền đâu đó...

Hãy ngửng mặt, nhìn một làn chớp đỏ!
Vẽ lên mây những đường nét oán hờn,
Một niềm đau tự hố thẳm tâm hồn,
Nghe dằn vặt, chập chờn trong ký ức.

Có khi muốn buông xuôi và nhắm mắt,
Để không còn thao thức với hoang vu,
Để bình an, không thấy đám mây mù...
Che khuất nẻo đường ngục tù cố quận!

Nhưng tình sử còn bài vong quốc hận,
Giục giã lòng hoài bão một trời Nam,
Tình quê hương, tình máu đỏ da vàng,
Hãy ngồi dậy! Đứng lên! Và đi tới...

Hãy ngửng mặt! Nhìn bạn bè thế giới!
Người năm châu, bốn bể vẫn quanh ta,
Còn đất trời, còn tiếng hát câu ca,
Còn vạn vật... là còn hoa hy vọng!!

Việt Nhi

*
Duyên Xa

Lẳng lặng thời gian
Ồn ào gió lốc
Xa nhau đừng khóc
Tóc phai màu chờ

Hững hờ duyên xa
Đợi ta về với
Đam mê cùng người
Nguyện thề đẹp đôi.

Thôi đừng buông trôi
Thuyền xa bến rồi...

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Em Biết

Chỉ xin anh một nụ cười
Khổ đau tan hết cuộc đời nở hoa.

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Đêm Mưa Nhớ Về Em

Thương nhớ về Vĩ Đông

Ngủ chưa em
Mưa cứ tầm tã rơi
Ngoài trời giông bão
Anh đi lang thang trong cơn mơ mình
Tình yêu thầm bảo:
Em vẫn mãi thắp hoài ngọn lửa
Trong trái tim anh
Cho dù đêm dài
Che khuất ánh trăng
Cho dù cách xa
Muôn trùng nỗi nhớ
Em vẫn mãi là hơi thở
Ở bên anh trong những vất vả lo toan
Ngủ chưa em
Trong tinh khôi bình yên
Đôi mắt em muôn thuở
Như đóa hồng vừa nở
Chờ hứng những giọt mưa...

Hà Huy Thanh

*
Ngày con sáo sang sông

Nhớ con sáo sậu ngày xưa
Sao em nỡ bỏ vườn dừa đi đâu
Em giờ khuất bóng chim câu
Bỏ quên ngày tháng đêm thâu ngoài đồng
Bỏ không ăn trái nhãn lồng
Bỏ không đi bắt lũ còng về chơi
Sáo quên luôn giậu mồng tơi
Quên trò đám cưới nhà chòi rêu phong
Sáo quên coi khói đốt đồng
Sáo không thèm chịu chạy rong thả diều
Sáo quên thả bộ những chiều
Trên đê lộng gió phì nhiêu ruộng vàng
Sáo không thèm ngắm trăng tan
Không nghe anh hát anh đàn đêm khuya
Bao giờ sáo mới trở dìa"
Bên đồng ruộng lúa bên đìa tát mương
Sáo đi có nhớ ruộng vườn
Nhớ lũ bạn, nhớ người thương thuở nào
Sáo đi chẳng một lời chào
Tưởng em còn đó bên rào bông trang
Sáo đi lệ đổ hai hàng
Sáo đi bỏ bạn bỏ làng từ đây
Xổ lồng con sáo bay bay
Về nơi xứ lạ rủi may biết chừng.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Lời hẹn không tròn

Năm nào cũng hứa về thăm mẹ
Như chuyện mai ăn khỏi trả tiền
Bây giờ mẹ đã yên phần mộ
Đến giữa lòng con lắm muộn phiền.

Bảy năm lăng lắc thời chinh chiến
Tết đến hàng năm mai rực vàng
Đâu phải năm nào con cũng được
Vui về bên mẹ đón xuân sang...

Đón tết cuối cùng trong đời lính
Xuân về gợn lạnh gió Kontum
Chút trà bánh mứt trong đơn vị
Tử khí ngập tràn trước dáng xuân....

Tám năm âm ỉ trong tù ngục
Lòng nhói đau thương gió chuyển mùa
Đất Bắc xuân về trong buốt lạnh
Mai vàng chỉ nở thoảng trong mơ...

Mấy năm về lại con bên mẹ
Ấm áp lòng con buổi chợ tàn
Nửa đời kiếm gẫy thân xơ xác
Mai nở đúng mùa - xuân cứ sang!

Con đi đắng tủi lòng con mẹ
Nhìn mắt lưng tròng mẹ tiễn con
Vận nước quê mình thê lương quá
Nghìn năm giặc dữ oán căm hờn

Chữ trung, chữ hiếu con không trọn
Đất nước tang thương giặc dữ về
Xách giỏ nuôi tù thương thân mẹ
Nát lòng rưng lệ khóc tình quê...

Lòng con vẫn muốn về thăm mẹ
Trời hỡi quê hương vẫn đỏ cờ
Vẫn chờ giặc trả quê hương lại
Con về bên mẹ thỏa lòng mơ...

Hẹn năm hẹn tháng con lần lữa
Vẫn khó ra đi vẫn nát lòng
Con biết đời con mà mất mẹ
Vàng thu héo úa cả tâm lòng.

Năm này mai nở tám mùa mai
Mẹ đã thôi không đếm tháng ngày
Bởi mẹ đã lìa xa cõi thế
Mắt không tròn khép nhớ con trai...

Không nén hương - đầu năm đón xuân
Vô ra từ lúc nắng chưa lên
Xuân của đất trời - xuân cứ đến
Lòng ta ai biết nhớ hay quên...

Thy Lan Thảo

*
Bài thơ gửi Mẹ

Trên đường đời có những lần nhớ mẹ
Cả một tấm lòng lặn lội nuôi con
Nhớ đôi chân mẹ gồng gánh mỏi mòn
Con xa xót một chút gì ân hận.

Cuộc đời mẹ cả cuộc đời lận đận
Tính hiền từ không hề giận mẹ ơi!
Công nuôi con cao rộng tựa biển trời
Con tệ quá chưa một lần đền đáp.

Nhớ những ngày xưa độ rằm tháng chạp
Trời mùa đông mẹ ôm tráp lửa hơ
Ngồi mà lo cả gánh lo đợi chờ
Phải bương chải nuôi đàn con ăn học

Nhớ trăm vạn lần thương con mẹ khóc
Lúc mà con đang nheo nhóc đó đây
Tội cho con còn nhỏ dại thơ ngây
Mẹ sợ hãi cảnh đời con khổ cực.

Thương mẹ con cố đứng nhì đứng nhứt
Phần thưởng mỗi năm làm mẹ thoáng vui
Không bỏ công mẹ nhắc tới nhắc lui
"Học nữa đi chẳng bao giờ hết chữ..."

Thế rồi lớn lên con đi xa xứ
Bắt đầu cuộc đời lữ thứ tha hương
Xa vắng con mẹ vẫn nhớ vẫn thương
Mẹ vẫn hỏi han vẫn thường nhắc nhở

Giặc tràn về con giã từ sách vở
Nước mất nhà tan, dang dở công danh
Ngó trước, trông sau mộng lớn chẳng thành,
Con quyết chí làm lại đời lần nữa.

Chia ly mẹ là lệ lòng chan chứa
Nhưng làm sao mà ở được mẹ ôi
Bữa nay, bữa mai, hù dọa đủ lời.
Con phải bỏ nước, bỏ nhà vượt biển.

Trời xanh phù hộ cho người thánh thiện
Mọi bình yên lần lượt đến với con
Dặm đường xa nhớ, thương mẹ héo hon
Không biết cho đến bao giờ gặp lại.

Nhắc mẹ là lòng se thắt ái ngại
Chưa làm được gì đền đáp ơn sâu
Viết bài thơ gởi mẹ giữa đêm thâu
Hãy hiểu thấu cho lòng con mẹ nhé.

Phạm Công Chánh

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.