Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

22/04/200000:00:00(Xem: 6126)
Hèn Chi Thấy Họ Hay Giành Giật

Bác dạy ngồi sao miễn thảnh thơi(*) Ngồi sao... dễ dạng háng thì thôi Em nghi, chẳng khéo thành khoe của, Tớ sợ, không may hóa lỡm đời. Chiếu lác, nhiều thằng chê ngứa đít, Sa lông, lắm đứa khoái thông hơi. Hèn chi thấy họ hay giành giật, Chắc cũng vì mê... cái kiểu ngồi.

(*)Để ngồi cho thoải mái, theo ông Lâm Ngữ Đường: "Khi ngồi nên ngả lưng ra sau, chân gác lên một chỗ nào đó hơi cao như mặt bàn."

Con Người Của Tớ Như Minh Triết

Chẳng thú gì hơn... thú nghỉ ngơi(*) Nằm phè cánh nhạn..."phẻ" thì thôi. Xoay mình đụng phải bu mày nhỉ, Trở gối sờ ngay má nó rồi! Khỏi nói, tâm hồn em chất ngất, Đừng bàn, thể xác tớ chơi vơi. Con người của tớ như minh triết, Trộn lẫn hồn thơ với đất trời.

(*)Trong tiết mục "Nghệ thuật nằm nghỉ trên giường", ông Lâm ngữ Đường có cho biết ý nghĩa của nghệ thuật nằm nghỉ trên giường không phải là để... nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc.

Bông Nào Biết Nói Em Yêu Hết

Nói chuyện yêu bông, bác biết không, Nam Man nó đếch chịu thua ông. Em từng sớm tối ngồi mơ tưởng, Tớ vẫn ngày đêm đứng ngóng trông. Mắt tím, mắt nâu và mắt biếc, Bông lau, bông huệ mí bông hồng. Bông nào biết nói em yêu hết Còn "cúc" và "mai" vất xuống sông(*)

(*)Theo lời ông Lâm Ngữ Đường thì: Thi sĩ Lâm Hòa Tĩnh rất yêu mai, Đào Uyên Minh rất yêu cúc. Riêng Nam Man thì mấy loại bông không biết nói này quả tình "lớp" không vô.

Nam Man

*


Thơ Thẩn Mà Chơi

Phụ trách: Cô Gia

Viết Về Vài Cái Miệng

Trăm điều họa hại cũng vì mi
Nầy "miệng", kiêng ăn bớt nói đi!
Bệnh hoạn do ăn, ăn tạp nhạp,
Tai ương bởi nói, nói ngu si.
Nếu ăn, ngon dở mà phân biệt, Thì nói, đúng sai phải nghĩ suy. Cái miệng phải đâu nơi đại tiện, Hễ hơi đầy bụng để hơi xì"

Cô Gia

*


Tuần qua, Cô Gia hân hạnh nhận được bài thơ "Bức Tranh Thế Kỷ" của bạn Kim
Châu, một độc giả sau khi "xem mục Thơ Thẩn thấy vui vui" nên đã góp vui bằng một bài thơ. Cô Gia chân thành đa tạ bạn Kim Châu và xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả "đọc chơi cho đỡ buồn".

Bức Tranh Thế Kỷ

Thế kỷ Hai Mươi đã hết rồi. Ngồi buồn ta nghĩ chuyện xa xôi. Số 2 rạng rỡ, tươi cười đến. Số 1 âu sầu, goodbye thôi.

Thế giới quanh ta đổi thật nhiều. Làm sao tính sổ được bao nhiêu. Nào nhà, máy móc, cùng xe cộ. Kể cả tim gan, với con người.

Liên lạc thông tin thật nhanh ghê. Ngồi nhà chỉ cần bấm O.K. Email, Fax chỉ cần một phút. Thương yêu, nhung nhớ đã cận kề.

Đi lại giao thông quá lẹ làng. Còn đâu câu "cách trở quan san". Đào sông, lấp biển gần nhau lại. Âu Mỹ bây giờ chỉ tấc gang.

Phi thuyền, hỏa tiễn phóng liên miên. Nga Mỹ thi nhau đáp liền liền. Chỉ sợ mai này trên cung Quảng. Chị Hằng, Chú Cuội khóc như điên.

Các nước tranh nhau đánh đấm hoài, Đạn, bom, tên lửa phóng như bay. Chỉ cần một phát người rạp ngã. Máu đổ, xương rơi, tiếng thở dài.

Người máy Robot giúp việc nhà. Làm bao nhiêu việc để thay ta. Quét nhà, rửa chén, ru em bé. Chỉ sợ máy thành chủ thật đa...

Cắt mắt, bơm môi trẻ đẹp liền. Bao nhiêu cô gái đẹp như tiên. Yêu đi, nhưng hãy dò thật kỹ. Kẻo lầm, kẻo lỡ chuốc ưu phiền.

Đổi mật thay tim nếu có tiền. Người giàu mong muốn sống vạn niên. Sợ trái đất này không còn chỗ. Già thì không chết, trẻ sinh thêm.

Ngồi buồn nghĩ ngợi chuyện mông lung. Nghĩ lắm làm chi sợ phát khùng, Vui được phút nào hay phút ấy. Hơi đâu suy nghĩ cái lung tung.

Kim Châu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.