Hôm nay,  

Thế Giới Phim Ảnh

19/05/200100:00:00(Xem: 6215)
MONKEY'S MASK (M)

Đạo diễn: Samantha Lang

Diễn viên: John Noble, Linden Wilkinson, Kelly McGillis

Sau khi thành công với cuốn phim đầu tiên là phim The Well,phim được mời dự liên hoan phim tại Cannes, đạo diễn Samantha Lang đã thực hiện cuốn phim thứ hai của mình là phim Monkey's Mask. Cuốn phim thứ hai của bà dựa trên tiểu thuyết của nhà văn Doroth Porter nói về một thám tử được thuê điều tra một vụ sát nhân mà nạn nhân là một cô gái đồng tính luyến ái. Samantha Lang đã rất can đảm khi làm cuốn phim này vì nó đụng chạm đến nhiều vấn đề tế nhị về tình dục lẫn chính trị. Mặc dầu không phải là một cuốn phim thành công rực rỡ, Monkey's Mask là một cuốn phim gây ấn tượng mạnh.

Một thám tử tư trong khi làm nhiệm vụ đã gặp phải nhiều nghi can và nhiều nhân vật kỳ dị.Vào thời buổi hiện đại này việc khán giả xem phim thấy một phụ nữ hành nghề thám tử không có gì là điều kỳ lạ cả. Jill Fitzpatrick chính là nữ nhân vật chính của cuốn phim. Nàng trước đó là một nữ cảnh sát viên sống một cuộc đời bình dị tại vùng núi Blue Mountain. Tuy nhiên một ngày kia một cặp vợ chồng là ông bà Noris đã thuê nàng làm thám tử tư để điều tra tông tích của đứa con gái tên là Mickey.

Lần cuối cùng người ta nhìn thấy Mickey trong một câu lạc bộ nội thành Sydney, nơi nàng thường đọc những bài thơ gợi tình của mình cho một đám khán giả ít ỏi nhưng rất nhiệt tình đón nhận những tác phẩm nghệ thuật của nàng. Sau đó nàng được một người cho đi ké xe về khách sạn Hollywood và từ đó không ai còn thấy nàng ở đâu cả. Sau đó người ta tìm thấy Mickey đã bị giết hại và sau khi tìm thấy thi hài của con gái, vợ chồng của Noris liền nhờ Jill đi tìm kẻ sát nhân

Vì người chết rất yêu thơ cho nên Jill bắt đầu phỏng vấn cô giáo dạy thơ của Mickey là Diana. Diana là một người đàn bà tóc vàng người Mỹ xinh đẹp và lớn hơn Mickey 10 tuổi. Dĩ nhiên Diana là một đối tượng tình nghi sát nhất nhưng không ngờ trong khi làm việc Jill đã đem lòng yêu Diana (thì ra Jill cũng là một người đồng tính luyến ái nữ).

Nhưng điều đặc biệt là Diana còn là một tay lưỡng tính vì bà ta có chồng và một đêm kia sau khi mây mưa ngay trong nhà của Diana, Jill gần như trần truồng đã đâm sầm vào ông chồng của Diana là Nick.

Tự trong thâm tâm Jill hiểu rằng nàng đang làm những chuyện không đúng, nàng đang phiêu lưu khi quan hệ với những người có khả năng đã giết chết Mickey. Tuy nhiên một lần nữa tình yêu lại chiến thắng lý trí và chính tình yêu là nội dung chính của cuốn phim chứ không phải là câu chuyện điều tra tìm kẻ sát nhân như khán giả tưởng lúc ban đầu.

Đề tài phim nói về giới đồng tính luyến ái ngày càng nhiều do sự quan tâm của khán giả đối với loại người nói trên ngày càng lớn, và những người đồng tính luyến ái cũng đang đấu tranh để được sự công nhận của xã hội. Cuốn phim Monkey's Mask của Samantha Lang là một cuốn phim thú vị đáng xem.

THE LIMEY (MA)

Đạo diễn: Steven Soderbergh

Diễn viên: Terence Stamp, Lesley Ann Warren, Peter Fonda

The Limey là một phim hình sự phiêu lưu mới nhất của đạo diễn Steven Soderbergh vói vai chính do nam diễn viên Terence Stamp đóng. Trong phim Stamp biến thành Wilson, một tay chuyên sống bằng nghề đại bịp tại vùng cực đông của Luân đôn. Sau khi bị tù chín năm, nay Wilson được thả và sẽ bay sang Los Angeles để thực hiện sự trả thù.

Câu chuyện của Wilson là câu chuyện của những người đàn ông trung niên, lao mình vào những thử thách giữa cuộc đời mà trước đó anh ta chưa từng có kinh nghiệm. Soderbergh đã thực hiện cuốn phim The Limey cách đây ba năm, trước cả cuốn phim Traffic, với nhiều tình huống khá tương tự với phim Traffic vừa được trình chiếu Dĩ nhiên Traffic là một cuốn phim hay, nhưng The Limey thậm chí còn có thể là hay hơn cả phim Traffic.

Wilson đến Los Angeles quyết tâm trả thù về cái chết của con gái.Cô gái đã gặp một cái chết thương tâm và bí mật. Wilson là một người Anh và chẳng biết gì về thành phố Los Angeles vĩ đại và hầu như chẳng biết bắt đầu cuộc báo thù của mình từ đâu. Sự xa lạ về ngôn ngữ tiếng lóng, phong cách sống của Wilson là những khó khăn khác mà ông ta phải đương đầu tại thành phố Mỹ này.

Tuy nhiên Wilson quyết tâm thực hiện công việc của mình và đã dần dần tìm được những đường dây múi nhợ đầu tiên. Đối tượng của Wilson là Terry Vallentine, một tay ngôi sao nhạc pop giàu có cực kỳ, một tay chuyên buôn tài năng nhạc trẻ và cũng là một tay chuyên buôn lậu ma túy. Chính con gái của Wilson đã sống với tên này trước khi cô ta chết.

Cuối cùng Wilson cũng đã vượt qua được hàng rào vệ sĩ của Terry để đến biệt thự của kẻ thù trong một chiếc limousine thuê của một công ty du lịch. Những màn bạo lực trong phim này hầu như không được khán giả chứng kiến, hay khán giả chỉ nhìn thấy bạo lực từ xa. Nhưng chính vì bạo lực được nhìn từ xa, người ta tin chắc rằng mức độ bạo lực của cuốn phim rất ác liệt.

The Limey là một cuốn phim về sự đau đớn, về sự thất bại cũng như về sự khao khát trả thù. Dĩ nhiên đạo diễn không hề kêu gọi người xem chấp nhận hành vi của Wilson. Có thể Wilson đã bị vu oan, bị giàn cảnh phạm tội và cuối cùng bị ngồi tù vì tội danh mà anh ta không phạm. Nhưng Wilson là một tên giết người và là kẻ sát nhân thì đương nhiên anh ta không có chỗ đứng trong tập hợp của những con người bình thường tôn trọng pháp luật.

Nhưng khán giả sẽ có những thông cảm nhất định dành cho Wilson. The Limey không những chỉ trình diễn khía cạnh tàn ác của nhân vật, mà còn trình bày cả nguyên nhân dẫn đến tội ác và để cho khán giả làm những người phán xét cuối cùng. Công lý là người được viện dẫn trong tất cả mọi ân oán, nhưng đôi khi công lý bị mù và nạn nhân phải tìm công lý bằng chính sức lực và có khi bằng cả tính mạng của mình.

Minh Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.