Hôm nay,  

Trồng bắp

28/06/201100:00:00(Xem: 11219)

Trồng bắp

James Bender

Cung Nhật Thành lược dịch

Chuyện về một người nông dân được giải thưởng về trồng bắp. Hàng năm người nông dân này đem các trái bắp mình trồng dự cuộc thi về nông phẩm tại Hội chợ Tiểu bang, và năm nào các trái bắp này cũng được giải nhất. So sánh cho thấy mỗi năm các trái bắp đoạt giải đều lớn, chắc và đẹp hơn trái bắp được giải năm ngoái. Ngạc nhiên và tò mò, phóng viên báo chí đến tận nông trại của người nông dân để phỏng vấn, tìm hiểu và khám phá ra một chuyện rất thú vị: người nông dân này đã chia xẻ những hạt giống các loại bắp đoạt giải thưởng của ông với các nông trại lân cận.

- Tại sao ông lại chia xẻ những hạt giống các loại bắp đoạt giải nhất của ông với các nông trại lân cận khi họ cũng dự cuộc thi trồng bắp tốt như ông hàng năm " Ông không sợ sự cạnh tranh của họ hay sao "

Người nông dân mỉm cười:

- Tại sao ư " Ông không biết sao " Thưa ông, gió đã mang những phấn hoa từ những trái bắp non đi gieo rắc khắp nơi….Nếu các nông trại kế cận tôi trồng những loại bắp xấu, gió sẽ gieo trải những phấn hoa của các loại bắp xấu này khắp nông trại của tôi…như vậy, hạt bắp của tôi cũng sẽ…xấu đi…Nếu tôi muốn trồng bắp tốt, tôi phải giúp những láng giềng tôi trồng các thứ bắp tốt như tôi….

Người nông dân đã thấy được những liên hệ mật thiết của cuộc sống…..Những trái bắp của ông sẽ không tốt lên nếu bắp của hàng xóm đều không tốt….Cuộc đời của chúng ta cũng vậy, nếu chỉ cầu mong những điều tốt lành mà lại không chịu làm những điều tốt lành thì chẳng bao giờ chúng ta gập những điều tốt lành hết. Mực thước của cuộc đời được đo lường bằng chính các cuộc sống chung quanh chúng ta, chúng ta không thể nào có hạnh phúc khì chung quanh ta đầy rẫy những khốn khó đau thương… 

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng 10, 2009

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.