Hôm nay,  

Hàng Mấy Tỷ Đô La

16/02/200000:00:00(Xem: 7602)
Trong một xã hội bế tắc và quyền phát biểu tư tưởng bị bóp nghẹt, quần chúng thường sử dụng chuyện tiếu lâm khôi hài để cười “lên một tiếng cho dài kẻo câm”. Thí dụ, chuyện một phi công hỏi người phụ lái “Đố anh tôi cần bao nhiêu tiền để thay đổi tình hình Việt Nam"” - “Chỉ cần một đồng (tên thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng, lâu đời nhất thế giới)”. “Mắc quá, tôi chỉ cần một chinh (tên Trường Chinh, tổng bí thư đảng CSVN). Vào nằm ấp ở Chí Hòa tôi được nghe một cán bộ trung cao bị tù vì kinh tế, đọc một thiệu về tiền, “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật lò xo, là thước đo lòng người, là nụ cười tuổi trẻ, là sức khỏe người già, là cái đà danh vọng, là cái lọng để che thân, là cán cân công lý. Ôi! đồng tiền hết ý.” Ở một xã hội lấy đấu tranh giai cấp diệt tư bản, lấy vô sản làm chỗ dựa của chánh quyền mà xem tiền quí như vậy thật vô cùng phản động, vô cùng phản cách mạng về căn bản tư tưởng. Nhưng bài thiệu đó thực sự là cứu cánh của Hà Nội trong việc chiêu dụ Việt kiều về thăm quê và cho mua nhà (bất động sản) trong nước do Việt Báo Kinh Tế loan tải trang nhất ngày thứ bảy 12-02-2000.

Từ phản quốc cấp 2 đến yêu nước cấp 1, Việt gian và Việt kiều chỉ cách nhau có đường tơ sợi tóc, cách nhau bằng bề dày của tờ giấy đô la xanh của Mỹ. Tôi nhớ rất nhiều bạn tù vượt biên nhốt chung với kinh tế, chánh trị, bị kêu án từ một đến năm năm về tội phản quốc cấp 2 và di lý (nói theo quản giáo) đi Đồng Phú, Bùi Gia Mập... để chịu án với hình sự, không biết chết sống thế nào.

Tôi cũng nhớ khi ra tù, vì có con vượt biên, tôi được mời một cách trân trọng đến Mặt Trận Tổ Quốc thành phố để được long trọng “lên lớp” là yêu cầu con gửi tiền và tiền về. Và kết quả là đa số thân nhân đều trả lời là con, cháu còn đi học, hoặc làm công nghèo quá. Tự nhiên nếu có gửi thì gửi “chui” (bất hợp pháp) qua vô số đường dây đến nỗi người Tàu Hongkong vẫn chịu thua về kỹ thuật. Riêng tôi, tôi cấm đám con chở củi về rừng, lại còn rắc rối với người có “tiền sự” như tôi.

Nhưng trước Tết, đài Pháp quốc hải ngoại (RFI) loan tin số tiền người Việt gửi về là một tỷ hai. Thông tấn Reuters cũng thế. Riêng Thông Tấn Xã VNCS cho là 3 tỷ đô la. Số tiền đô la đó rất lớn so với ngân sách một quốc gia của 13 nước nghèo nhất thế giới. Nó cũng không nhỏ đối với 3 triệu nguời Việt đang tỵ nạn CSVN ở ngoại quốc, vì chân ướt chân ráo ở xứ lạ quê người, còn non một phần tư thế kỷ. Đọc con số tỷ, tôi liên tưởng tới các bà ngồi còm lưng cắt chỉ 12 giờ một ngày, bảy ngày một tuần, với giá một cái áo vài cents. Hay những ông cụ trên 65 tuổi được lãnh SSI chưa đến 700 đô một tháng, đi bộ để dè sẻn 15 cents xe bus cao niên, nhịn từng tô hủ tiếu vài đồng. Với những em công nhân làm thêm giờ trong ca khuya, ngày cuối tuần. Tất cả dành dụm, dè sẻn để gửi về cho gia đình trả tiền học, bịnh viện hay buôn bán nhỏ, trong cơn nguy ngập. Tất cả dành dụm, dè xẻn để về thăm quê, thăm xứ mà niềm thương nỗi nhớ đốt cháy tim gan qua bao nhiêu năm tháng xa cách.

Do chính trị bá đạo là căn bản, cứu cánh biện minh phương tiện; do lạc quan với xảo thuật phi nhân trong việc đầu cơ trên xương tàn cốt rụi của quân nhân Mỹ, để được ngưng cấm vận, bình thường hóa bang giao với Mỹ, Hà Nội thừa thắng xông lên trong mặt trận đầu cơ tình thương nhà, tình thương nước của những người mà cách đây chưa đầy một thập niên bị họ xem là Việt gian và phản “quốc xã hội chủ nghĩa”.

Tôi ngoặc kép “quốc xã hội chủ nghĩa” vì tôi là một người của hàng trên 70 triệu (cộng sản chỉ chiếm 3.7% dân số) người Việt Quốc Gia xem và tin “Quan nhất thời, Dân vạn đại”. Qua dòng lịch sử, mấy lần Bắc thuộc, Pháp thuộc, bao nhiêu triều đại lên xuống, đi vào bóng tối, bao nhiêu chính quyền mất, dãy non sông gấm vóc của dân tộc Việt vẫn còn. Chúng tôi yêu non sông đất nước, yêu làng nước gia đình. Vì non sông đất nước, vì làng nước gia đình chứ không vì tĩnh từ nặc mùi và chói đỏ màu xã hội chủ nghĩa đó. Tình yêu, tình thương đơn sơ mà thiêng liêng đó hoàn toàn vô vị lợi như tình mẹ thương con.

Chúng tôi dẫu biết CSVN đang cần đô la - chỉ tệ mạnh - để cứu nguy kinh tế là cái phao cuối cùng, sự chính thống mỏng manh của chánh quyền đã quá mất lòng dân và trên đà sụp đổ, chúng tôi vẫn về thăm quê, thăm nhà. Đất nước chẳng của riêng ai, gia đình là của chúng tôi dù CSVN có cấp hộ khẩu hay không.

Nhưng chúng tôi là con người tự do. Không ai có thể cấm chúng tôi đem niềm tin, cách hành sử, tư tưởng tự do dân chủ vốn vì nó mà chúng tôi phải đổi mạng sống trên các thuyền nan trên bể lớn, để lại sau những năm tù vằng vặc, làng nước, gia đình, ra đi tị nạn CS để lập lại từ đầu. Không một răn đe nào - diễn biến hòa bình - chống phá cách mạng - làm yếu lòng chúng tôi trên đường về quê về nhà cả: Vì quê nhà là của dân tộc VN, tuyệt nhiên không riêng của CSVN, Quan, các ổng chỉ nhất thời, dân, chúng tôi mới vạn đại. Chúng tôi là những giọt nước tràn cái ly vốn đã quá đầy, nhân dân đã chịu hết nổi trong mấy chục năm độc trị của CSVN.
Dù chúng tôi biết là số tiền gửi ngoài và trong cao hơn một tỷ hai đô la nhiều, có thể nuôi sống bộ máy an ninh, công an, cảnh sát để kềm kẹp nhân dân trước cơ nguy nổi dậy. Ngoài tình thương bất vụ lợi đối với quê nhà, số tiền đó bơm vào lãnh vực tài chánh tư qua tiêu thụ gia đình, cá nhân, có thể là đòn bẫy để vực lên nền sản xuất của kinh tế tư nhân có lợi cho nhân dân đang bị đè bẹp bởi thuế khóa vì bù lỗ quốc doanh và nuôi bộ máy quan liêu cồng kềnh và vô hiệu nhất thế giới của đảng và nhà nước CSVN. Nó sẽ là viên thuốc trị bịnh nếu được dùng cho nhân dân. Nó sẽ là thuốc độc bọc đường làm băng hoại đảng CSVN nếu ngoại tệ được Đảng và Nhà Nước xem như phần xôi thịt để chia nhau. Cho đến bây giờ từ chuyên viên đến học giả vẫn bi quan về kinh tế VNCS. Vậy con số 1 tỷ 2 đô la do người Việt tị nạn CSVN gửi về sẽ là con dao hai lưỡi. Người biết xài là công cụ hữu ích cho đất nước. Người tham và ngu sẽ bị đứt tay. Năm châu bốn biển người Việt đang chờ xem màn chót của vở kịch mà CSVN các ông giành độc diễn. Nhân dân và lịch sử sẽ là búa rìu phê phán trong những ngày tháng sắp tới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người Mỹ không chắc rằng hệ thống chính trị hiện nay có khả năng giải quyết các khó khăn lâu dài mà Hoa Kỳ đang đối diện, theo một thăm dò từ Wall Street Journal và NBC News cho thấy.
Tại trường Trung Học Fairbury ở đông nam Nebraska, nhân viên trường đã báo động về mức độ gia tăng số học sinh hút thuốc lá điện tử lén trong trường: trong phòng tủ khóa, nhà vệ sinh…
Hôn nhân là khó. Mà cố gắng giữ cho hôn nhân không tan vỡ khi mà nền tảng đã bị lung lay còn khó hơn.
Thượng Nghị Sỹ Cộng Hòa John Cornyn của Texas đã cảnh báo những người ủng hộ Cộng Hòa phải làm nhiều hơn nữa, chứ nếu không tiểu bang này sẽ chuyển từ “tiểu bang đỏ (Cộng Hòa) không chắc chắn” sang tím, nếu không nói là xanh (Dân Chủ).
Theo Trung Tâm Phòng Chống Dịch Bệnh (CDC), tỉ lệ tự sát tại Hoa Kỳ đã chạm đến mức chưa từng có kể từ thời Đệ Nhị Thế Chiến.
Thành phố Florida (thuộc tiểu bang Florida) đã đồng ý trả $600,000 tiền chuộc cho những tin tặc đã đột nhập vào hệ thống vi tính. Đây là vụ mới nhất trong hàng ngàn vụ tấn công trên toàn thế giới nhằm moi tiền từ các công ty và chính quyền.
Amazon đang dự định tung ra một dịch vụ tuần tra khu cư dân bằng drone (máy bay không người lái). Nhưng dự án này đang gây ra lo ngại rằng đại công ty kỹ thuật này sẽ dùng những thiết bị bảo vệ cư dân vào mục đích do thám và lấy dữ kiện cá nhân.
Ngày càng được ưa chuộng, trái cây, sữa của Australia đã tăng đột biến về kim ngạch nhập khẩu trong 4 tháng đầu năm 2019, theo báo điện tử Alo Úc.
Nước sinh hoạt thiếu, sông nhiễm mặn, ruộng đồng khô cháy, cây trồng tàn héo … Miền Trung đang trải qua những ngày nắng nóng khốc liệt, theo báo Phụ Nữ online.
HẢI PHÒNG, VN -- Ông Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi người dân hãy “đồng cam cộng khổ cùng chính phủ trả nợ công,” mà chiết tính ra đầu người dân thì mỗi người phải gánh từ 32 đến 34 triệu đồng, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 21 tháng 6.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.