Hôm nay,  

Niềm Vui

07/08/201100:00:00(Xem: 3208)
Niềm Vui

david_pham_va_thay_co_gkh-large-contentDavid và thầy cô giáo giải Khuyến Học.

Hôm nay trời thật đẹp, tuy đang giữa mùa Hè, nhưng khí hậu lại mát mẻ, bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Tuy rất bận rộn nhưng tôi vẫn cố gắng bỏ ít phút để ngắm cảnh vật thênh thang với sự thư thả thường nhật. Thật chẳng mấy khi tôi được hưởng một chiều Chủ Nhật đẹp như vầy! Bước vào xe, tôi quay cửa kính xuống để hưởng những sợi nắng vàng, những làn gió nhẹ thoang thoảng hương thơm của hoa và lá. Tôi thật vui khi nghĩ tới địa điểm mình sắp tới, nơi Lễ Trao Giải và Ra Mắt Sách Viết Về Nước Mỹ 2011, Bé Viết Văn Việt 2011 do Nhật Báo Việt Báo tổ chức hàng năm.
Garden Grove Community Center thật khang trang, bãi đậu xe rộng và thoáng với những hàng cây xanh lá khiến buổi lễ thêm phần long trọng. Hội trường thật rộng và đầy chật quan khách. Các cô tiếp tân đẹp và duyên dáng trong những tà áo dài mềm mại mầu đồng đài các, tăng thêm vẻ đẹp của hội trường vốn đã đẹp với sự trang trí hài hòa. Các nhà truyền thông qua lại như mắc cửi với máy móc tối tân. Tôi vội tìm chỗ ngồi, tránh làm phiền những ống kính.
Trên sân khấu lễ trao giải bắt đầu, các em thiếu nhi Việt Báo rạng rỡ trên sân khấu mang đến một niềm vui rộn rã trong tôi. Các thầy cô giáo của Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng, Trung Tâm Việt Ngữ GĐPT Liên Hoa ngồi gần tôi, thật vui khi thấy các em được trao giải thưởng. Niềm hạnh phúc rạng ngời, phần thưởng tinh thần của quý thầy cô, của các đồng nghiệp lan truyền sang tôi như sóng trào... Chị Bích, một phụ huynh nhận ra tôi, chị đem bé David lại chào và chụp hình với tôi và thầy Chính (sinh hoạt trong giải Khuyến Học và Việt Olympiad cùng với tôi). Thật cảm động khi David ôm tôi và nói thật rõ ràng “chào cô”.

David là một bé thật ngoan và giỏi, mặc dù sinh và lớn lên ở Mỹ, nhưng David nói tiếng Việt rất lưu loát, khi hát tiếng Việt bé luyến láy thật chính xác và dễ thương. David vừa từ sân khấu xuống, hôm nay em lãnh giải “Chùm Ảnh 2011”, đề tài “Vui Tết Mừng Xuân” cùng với Mỹ Lệ Nguyễn (GĐPT Liên Hoa) với bài “Đoàn Kết Gây Sức Mạnh” và Anthony nhận giải tranh vẽ “Hoa Hướng Dương”.
David Phạm 10 tuổi, học lớp 6 tại EastWood Elementary thuộc học khu Westminster, em cũng đang học lớp Bốn Việt Ngữ tại Gia Đình Việt Ngữ Tự Lực. David còn biết xử dụng đàn bầu và biết cả Hát Bội. Thật là một cậu bé đa tài. Chị Bích là một người mẹ hết lòng vì con, chị đã bỏ toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình để chăm sóc, đưa đón, khuyến khích con học tiếng Việt, bảo tồn văn hóa, nghệ thuật cổ truyền Việt Nam.
Vì nhà quá xa, nên tôi từ giã mọi người lúc 7 giờ 30. Hội trường vẫn đông chật người. Không khí vui vẻ, ồn ào đầy sinh khí. Bãi đậu xe còn đông chặt, có lẽ xe tôi là chiếc xe đầu tiên rời bãi chiều nay. Những luồng gió nhẹ, mát lùa qua xe đem thêm không khí trong lành vào phổi... Lưu luyến một không khí tươi vui, một kỷ niệm đẹp, êm đềm, tôi rời O.C với niềm vui nhè nhẹ trong tim.
Cành Hồng- Giải Khuyến Học Việt Olympiad.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hãng dầu Exxon Mobil báo cáo doanh thu khá hơn dự đoán cho quý 2, nhưng chứng khoán của công ty này thì đã sút giảm vào sáng Thứ Sáu
Bimbo Bakeries USA đang tự nguyện thu hồi bánh Little Bites Soft Baked Cookies của Entenmann
Công ty giao hàng FedEx tuyên bố rằng họ sẽ đầu tư thêm 450 triệu đô la vào trung tâm hoạt động tại thành phố Memphis
Các thành viên của công đoàn thương mại Ấn Độ All India hô vang các khẩu hiệu trong thời gian cuộc biểu tình chống dự luật lao động Wages Bill
Bạn ơi ! Viết tới đây mắt tôi đang ngấn lệ! Đây là lờì bạn chúng tôi, Vương Thế Tuấn viết trong một lá thư gửi cho bạn bè.
Tháng 3. 1995, tôi qua Mỹ, sống ở nam Cali. Những ngày đầu chân ướt chân ráo với những lo toan về cuộc sống, làm tôi vùi đầu. Những dự tính trước khi đi, là sẽ gặp được một số anh em văn nghệ đã qua đây trước tôi, mà từ lâu tôi từng yêu thích.
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1906-1963) có 4 quyết định quan trọng cho đời ông nhưng đồng thời cũng là bốn quyết định có ảnh hưởng mạnh lên đời sống của dân tộc Việt Nam.
Dẫn nhập: Nhân cuối tuần, tình cờ đọc bản tin liên quan đến thức ăn và sức khỏe nên tôi chuyển ngữ nhanh để giới thiệu cùng quý độc giả. Hy vọng qua đó giúp quý vị lưu ý hơn nữa đến những thực phẩm tuy nói là lành mạnh nhưng trên thực tế nó ẩn chứa nhiều calo và kém chất dinh dưỡng (LNC)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình.
Hiểm hoạ mà mọi người dân Anh lo sợ đã đến: Boris Johnson, cựu Thị trưởng Thành phố Luân Đôn, Cựu Ngoại trưởng, Lãnh đạo Đảng Bảo thủ và Phong trào Brexit 2016 vừa trở lại chính trường và trở thành Tân Thủ tướng, nó bộc phát một nguy cơ cho Liên hiệp Vương quốc Anh thống nhất trong các giải pháp về Brexit.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.