Hôm nay,  

Thiên Đường Cuba"

24/08/201100:00:00(Xem: 4829)

Thiên Đường Cuba"

Trần Khải

Làn sóng trốn chạy ra khỏi các thiên đường cộng sản vẫn liên tục diễn ra, kể cả tại quốc gia Cuba, nơi ông Phan Văn Khải từng tự hào rằng chỉ có Việt Nam và Cuba là 2 nước thay nhau canh thức cho thế giới.

Làn sóng trốn chạy khỏi Việt Nam nổi bật và thương tâm nhất là chuyện các thiếu nữ VN rủ nhau kết hôn với đàn ông Nam Hàn, Đài Loan, Mã Lai... bất kể bô lão hay bệnh hoạn.

Làn sóng trốn chạy khỏi Trung Quốc nổi bật nhất là hiện tượng chưa tới 1/3 sinh viên TQ du học ở hải ngoại từ năm 1978 tới năm 2009 trở về lại quê nhà. Đó là cuộc nghiên cứu của các nhà nghiên cứu ở đại học Huaqiao University, nói trong thời gian vừa kể đã có 1.62 triệu sinh viên TQ du học ngoài nước, và trong đó chỉ có 497,400 sinh viên về lại TQ.

Làn sóng trốn chạy khỏi Bắc Hàn nổi bật là những người vượt biên giới vào Trung Quốc, chịu làm vợ các nông dân TQ ở nhiều làng, những người vốn cũng đã nghèo khổ... nhưng còn đỡ hơn làm thần dân của triều đình họ Kim vĩ đại.

Nơi đây chúng ta sẽ nói về tình hình Cuba, về các trường hợp các nhà thể thao và nghệ sĩ xuất sắc bỏ trốn ra hải ngoại để “tránh khỏi số phận cùng VN canh thức cho thế giới.” Các thông tin sau viết theo phóng viên Anne-Marie Garcia của AP.

Đội bóng rổ thượng thặng Cuba có tên là Industriales, đã thắng giải vô địch bóng rổ toàn quốc Cuba năm 2010, với tài nghệ đi banh sấm sét từ các cầu thủ được xưng tụng anh hùng quốc gia như Armando Rivero, Joan Socarras và Leguim Barrosi.

Bây giờ thì cả 3 cầu thủ trên đều trốn ra hải ngoại, cùng với 4 cầu thủ khác trong cùng đội vô địch này. Do vậy, đội Industriales đã thua cuộc trong mùa đấu năm nay.

Không phải chỉ bóng rổ. Môn bóng nào cũng thế, thậm chí không bóng cũng thế, hầu như dân Cuba ai cũng muốn vĩnh biệt Bác Castro Vĩ Đại.

Một nhóm gồm 5 nghệ sĩ vũ trong đội quốc gia National Ballet của Cuba cũng trốn lại ở Toronto, sau khi trình diễn nơi này hồi tháng 3-2011.

Hồi tháng 6-2011, cầu thủ bóng đá nổi tiếng Yosniel Mesa đã lẻn ra một cửa cứu hỏa ở một khách sạn North Carolina, nhảy lên một chiếc xe chờ sẵn và trốn ở lại Mỹ luôn.

Không phải dễ trốn đâu. Các đội bóng thi đấu quốc tế và các đội văn nghệ lưu diễn hải ngoại đều có các viên chức thể thao, văn nghệ và cả công an theo dõi. Mục tiêu nói là bảo vệ, nhưng thực ra là để không cho đào thoát ra khỏi thiên đường Cuba. Trường hợp cầu thủ Yosniel Mesa, anh kể rằng tới ngay nửa khuya, các huấn luyện viên vẫn ngồi ở hành lang khách sạn để canh chừng, và anh phải cầm theo ly nước trên tay để lấy cớ đi xin đá cục trước khi phóng ra ngoàì cửa cứu hỏa để trốn.

Victor Mesa, cựu cầu thủ bóng rổ huyền thoại Cuba, và bây giờ đang huấn luyện cho đội Matanzas trong liên đoàn bóng rổ Cuba, nói trên truyền thông nhà nước rằng chính phủ cần tìm một cách để “ngăn cản nạn cướp các cầu thủ.” Ông giải thích, bây giờ Cuba đã cho hàng trăm ngàn người dân kinh doanh cá thể để tự làm giàu, nhưng “vẫn không cho các cầu thủ được hợp đồng để làm việc với các đội bóng hải ngoại.”

Lời bình luận của Victor Mesa may mắn được báo Cuba in ra. Trong quá khứ, tất cả những chuyện về đào thoát, về đào tị, về trốn sang “điạ ngục Hoa Kỳ,” về chạy theo “bơ sữa Tây phương,” về rời bỏ hàng ngũ “giai cấp công nhân Cuba vĩ đại”... đều không được nhắc tới trên truyền thông Cuba, dù là phát thanh hay báo giấy.

Nhưng lần này được nói tới bởi vì hình ảnh không giấu nổi ai: 7 cầu thủ xuất sắc của đội vô địch bóng rổ Cuba đã trốn khỏi thiên đường “thay nhau canh thức cho thế giới” này.

Rey Vicente Anglada, cựu quản lý đội bóng rổ Industriales và cũng của đội tuyển quốc gia Cuba, nói với đài Prensa Latina, “Tới thời thay đổi rồi... Có những cầu thủ Cuba muốn thử nghiệm sự may mắn của họ...”

Các đại biểu trong hội nghị trung ương Đảng CS hồi tháng 4-2011 về cải tổ kinh tế đã chấp thuận ý niệm tổng quát về việc cho cầu thủ Cuba được các đội quốc tế thuê ra ngoài nước đấu. Tuy chỉ mới là thảo luận, nhưng như thế đã là tiến bộ rồi.

Hầu hết cầu thủ thể thao Cuba lãnh lương chính phủ trung bình 16 đôla/tháng. Các cầu thủ đoạt huy chương Thế Vận sẽ có lương hàng tháng trọn đời: thắng giải huy chương vàng Thế Vận sẽ có lương 300 đôla/tháng, huy chương khác có lương thấp hơn.

Còn mọi thứ thì chính phủ chi trả: giải trí, giáo dục, y tế, du lịch, nhà, xe... Nhưng dù chi trả cao thế naò đi nữa, cũng không bằng nổi lương một cầu thủ nổi tiếng quốc tế.

Như trường hợp cầu thủ Aroldis Chapman, sau khi trốn khỏi Cuba, và được tị nạn ở Mỹ, ký hợp đồng 5 năm đấu cho đội Cincinnati Reds với lương 30 triệu đôla.

Hồi trước giờ, truyền thông Cuba vẫn im bặt về chuyện “trốn khỏi thiên đường”... Nhưng gần đây, hai tờ báo nhà nước Granma và Juventud Rebelde đã tường thuật về chuyện mà họ gọi là “cuộc bỏ rơi đồng đội” của siêu cầu thủ Geraldo Conception trong khi thi đấu ở Hoà Lan. Sau khi anh này đaò thoát, đội tuyển quốc gia thua ngay đội tuyển Đài Loan.

Và rồi trong mấy tháng gần đây, có tới 10 nghệ sĩ của đội vũ Cuban National Ballet rời bỏ “nhiệm vụ canh thức cho thế giới.”

Phải chi, anh em nhà Castro và toàn đảng CS Cuba rủ nhau sang thế giới bên kia cùng với các ông Mác-Lê-Hồ thì dân Cuba đỡ khổ biết mấy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.