Hôm nay,  

Nữ Quyền, Nữ Cước

08/07/199900:00:00(Xem: 7172)
Phong trào tranh đấu cho nữ quyền đã khởi sự trước phong trào nhân quyền, nhưng vụ các bà đòi quyền chỉ xẩy ra lẻ tẻ ở vài nơi, không nối kết được thành một phong trào quốc tế rầm rộ. Phong trào đòi nữ quyền mạnh nhất diễn ra ở phương Tây, nhưng mãi đến thập niên 20 các bà ở Hoa Kỳ mới được chính thức đi bầu.
Đến khi bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế được công bố ở Paris năm 1948, người ta mặc nhiên hiểu nhân quyền là quyền con người kể cả nam nữ. Chỉ khổ nỗi khi nam nữ bị gói chung vào một bịch như vậy, người ta vẫn hay quên cái quyền của các bà so với các ông, hay dù có thấy cũng cho là chuyện vặt. Đó là vì chính thể dễ thay đổi còn về văn hóa hay phong tục tập quán thì khó. Lịch sử loài người từ thời tiền sử vẫn là lịch sử của người đàn ông chớ không phải đàn bà. Người đàn ông là cái nóc của gia đình, người bảo vệ gia đình và cũng là người lãnh đạo vợ con đi tìm cái sống, Nề nếp đó trong suốt 10,000 năm hay hơn vẫn không hề thay đổi, vì bản chất cố hữu ông Trời đã tạo ra loài người: phái nam hình vóc lớn hơn phái nữ và cũng mạnh hơn về thể lực.
Thế nhưng vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, cuộc cách mạng kỹ nghệ đã bùng nổ. Vai trò bắp thịt của người đàn ông bị dồn xuống hàng thứ yếu, thay thế cho các ông là những cái máy. Và nếu sức mạnh là máy móc thì xin thưa rằng chính bàn tay các bà cũng vận dụng được nó chớ chẳng cần đến các ông. Phong trào đòi hỏi nữ quyền bùng nổ bên trời Tây là như vậy. Còn ở bên Á thì sao" Điều đáng buồn là ở các nước Á châu bị ảnh hưởng bởi văn hóa Nho giáo, quyền của phụ nữ đã bị dứt khoát hủy bỏ từ ngàn xưa. Phụ nữ bị bỏ vào trong ba cái luới (cương, như ngựa bị đóng yên cương) gọi là Tam Cương: Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Nghĩa là ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng và chồng chết theo con. Ba cái đi theo đực rựa như vậy còn gì là tự do và bình đẳng. Bởi vậy ở Việt Nam các bà thời xưa đã phải than một câu: Thân em phận gái chữ “tòng”, nghĩa là các bà chỉ có việc nghe theo các ông chớ không được tự ý quyết định, vì Thánh Hiền bảo thế.
Nay tôi muốn đưa vấn đề vào thẳng đất nước gốc gác của Nho giáo mà nói chuyện. Ở bên Trung Quốc nhân quyền còn bị vi phạm nói chi đến nữ quyền. Bởi vậy dưới chế độ Cộng sản hiện nay, phụ nữ nông thôn tự sát nhiều nhất thế giới. Tôi lấy tựa bài này là Nữ quyền Nữ cước nên có thể bị hiểu lầm là nói đến chuyện đấm đá (quyền cước) của các bà. Sự thật chữ quyền đồng âm còn có nghĩa là quyền hạn quyền lợi. Tôi đã ghi thêm chữ “cước” vì tôi muốn nói đến hai chân của các bà vào lúc sắp diễn ra trận chung kết giữa hai đội banh nữ Mỹ-Hoa để tranh giải Vô địch Nữ Túc cầu Thế giới. Ai có thể thắng" Tôi chỉ có thể nói Mỹ sẽ gập một trận đầu rất gay go vì địch thủ có đội hình đẹp, chuyển banh trúng, và phòng thủ rất kiên.

Chuyện được thua không thành vấn đề, tôi chỉ muốn nói đến một vài chuyện bên lề. Các cô, các bà trong phái đoàn túc cầu Trung Quốc đã được dịp đi thăm nhiều nơi trên nước Mỹ, được tiếp đón rất niềm nỡ, gập bạn bè thân hữu, đi mua sắm tíu tít. Hôm họ đến San Jose tôi đã thấy họ, và tôi nghĩ mọi hàng rào ngôn ngữ, mọi bức trường thành ghê gớm nhất cũng phải sụp đổ. Họ qua đây là theo đuổi một ước mơ: quyết chiếm cho bằng được giải Vô địch Nữ Túc cầu Thế giới 1999. Nhưng tôi nghĩ ước mơ của họ còn rộng lớn hơn nữa. Đó là ước mơ có một sân chơi bình đẳng, bên sân của anh không được lớn hơn bên sân của tôi và đã chơi với nhau là phải có kỷ luật, có trọng tài độc lập chớ không có kiểu anh vừa đá banh vừa thổi còi.
Phụ nữ Trung Quốc có thể làm được gì" Hãy nhìn qua một lãnh vực khác: truyền thông. Người Trung Hoa không thể nhìn thấy cái cảnh khổ đau của phụ nữ vì họ đã quá quen và vì văn hóa cổ truyển bảo họ cuộc đời là như vậy. Nhưng có một người nhìn rõ hơn họ nhiều. Đó là nữ văn hào Mỹ Pearl Buck, người đã từng sống trên đất nước Trung Hoa trong 38 năm, từ lúc bà còn nhỏ theo cha mẹ là các nhà Truyền giáo Tin Lành cho đến những năm loan li vào cuối thập niên 40. Người Việt chúng ta đã làm quen với các cuốn tiểu thuyết của bà về Trung Hoa như “Đất Lành”, “Gió Đông Gió Tây”...Hollywood cũng đã có hai cuốn phim dựa trên tiểu thuyết của bà, nhưng tất cả các vai chính đều do các diễn viên Mỹ đóng và do Mỹ dàn cảnh.
Như một sự trùng hợp tình cờ, khi giải Nữ Túc Cầu Thế giới vừa bắt đầu, nữ diễn viên gạo cội của Trung Quốc Luo Yan đã khởi sự cho quay một cuốn phim ở Tô Châu dựa theo một cuốn tiểu thuết của Pearl Buck “Pavilion of Women” (Nữ Nhân Các). Việc thực hiện cuốn phim này có những khó khăn kỹ thuật. Chuyện phim phải viết bằng chữ Hán cho các diễn viên Trung Quốc, trong khi tiểu thuyết của bà Buck viết bằng tiếng Anh. Các nhà viết chuyện phim Trung Quốc lắc đầu, vì họ không quán triệt được những ý tứ sâu sắc của tiếng Anh. Còn các nhà viết chuyện phim Hollywood cũng nhào ra vì không thể nào viết một kịch bản về Trung Hoa mà chẳng hiểu gì về Trung Hoa.
Luo Yan đã phải hợp tác với một người Mỹ để trở thành đồng tác giả kịch bản, cô cũng là nhà sản xuất và thủ vai chính trong phim là bà Wu. Cuốn phim nói lên sự giằng co xẩy ra trong tâm hồn một phụ nữ đã 40 tuổi, giữa văn hóa truyền thống và ước mơ mở rộng chân trời kiến thức của mình.
Tôi nghĩ khi các bà còn bộ giò còn cái mồm, phe đực rựa dám mất ngôi “chúa” trong nhà. Thể thao chân và cái mồm loa có lẽ còn giỏi hơn chính trị rất nhiều.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.